"Tường ca ca, ôi chao, tôi thật sự không chịu nổi rồi. Xưng hô thân mật thế này mà cậu lại bảo là bạn học, cậu lừa quỷ à? Mau khai thật đi, cô bé này rốt cuộc có quan hệ gì với cậu." Cao Phi cầm lá thư, trêu chọc Trương Vũ Tường.
Lá thư trong tay Cao Phi là của Trương Vũ Tường. Lúc đó, Trương Vũ Tường đang đọc rất say sưa thì bị Cao Phi phát hiện, rồi bất ngờ bị Cao Phi giật mất.
"Mau trả lại cho tôi, nhanh lên, không là tôi giận thật đấy!" Trương Vũ Tường vừa nói vừa lao tới định đoạt lại.
Cao Phi một tay đẩy người Trương Vũ Tường ra, tay kia giơ lá thư lên cao.
"Muốn lấy lại thư cũng được thôi, cậu khai thật đi, tôi sẽ trả lại ngay."
"Cao Phi, tôi đã nói rồi, đó là bạn học, bạn học nữ thời cấp ba, cậu không tin à!" Trương Vũ Tường nói xong, lại dồn sức lao tới.
"Lời này ai mà tin được chứ? Ấy, cậu đừng kích động, càng kích động càng chứng tỏ có vấn đề." Cao Phi trừng mắt, nói tiếp.
"Cao Phi, cậu nên đọc lá thư đó cho chúng tôi nghe đi!" Lúc này có người hùa theo.
"Cao Phi, cậu dám!" Trương Vũ Tường nói xong, chỉ tay về phía kẻ đang hùa theo.
Đúng lúc đó, Tiểu đội trưởng tiểu đội 3 Vương Cương bước vào. Thấy Cao Phi và Trương Vũ Tường đang giằng co, anh đi tới, giật phắt lá thư trong tay Cao Phi.
Cao Phi quay đầu lại, thấy người lấy mất lá thư là tiểu đội trưởng, cậu mới buông tay đang đẩy Trương Vũ Tường ra.
"Thư của ai đây?" Vương Cương hỏi một tiếng rồi mở thư ra.
"Tiểu đội trưởng, là bạn gái của Trương Vũ Tường gửi tới đó ạ." Cao Phi nói.
"Không phải đâu, tiểu đội trưởng, anh đừng nghe Cao Phi nói bậy, đây chỉ là một người bạn học gửi cho em thôi."
"Tường ca ca..."
"Cô bạn học này của cậu, nghe mùi mẫn quá nhỉ. Nhìn cái cách xưng hô này xem, e là người ta có ý với cậu rồi." Vương Cương vừa nói vừa đưa mắt nhìn những người khác, anh bảo: "Các cậu có muốn biết nội dung trong thư không?"
"Muốn ạ!" Các tân binh trong tiểu đội đồng thanh hô lớn.
Khóe miệng Vương Cương nở một nụ cười, anh nói với Cao Phi: "Còn không mau giữ chặt người lại!"
Cao Phi lập tức hiểu ý tiểu đội trưởng, cậu lao tới ôm chặt lấy Trương Vũ Tường.
"Để tôi đọc cho..."
Trương Vũ Tường cạn lời. Cậu chợt nhận ra mình chỉ muốn giữ chút riêng tư mà kết quả lại chẳng còn gì.
Cậu trừng mắt nhìn Vương Cương, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu.
Vương Cương đọc xong thư thì trả lại cho Trương Vũ Tường, anh còn nói thêm: "Cậu khá đấy, còn có con gái theo đuổi ngược. Sao tôi nhìn mãi chẳng thấy cậu có điểm gì tốt nhỉ."
Trương Vũ Tường cạn lời, cậu lầm bầm: "Tại em đẹp trai thôi!"
Vương Cương nghe thấy, bèn nhìn kỹ lại Trương Vũ Tường rồi bất chợt nói: "Cũng đúng, mấy đứa con trai con gái tầm tuổi các cậu thường chú trọng vẻ bề ngoài hơn. Sau này khi các cậu trưởng thành rồi sẽ thấy, thật ra đẹp trai cũng chẳng có tác dụng gì đâu."
Trương Vũ Tường không nói gì nữa, cậu cất lá thư vào phong bì rồi nhét vào tủ quần áo của mình.
Lúc này, Vương Cương lại đưa mắt nhìn những người khác trong phòng: "Còn ai nhận được thư của con gái nữa không?"
Vương Cương vừa dứt lời, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Diêu Hoa.
Diêu Hoa phát hiện ra cả tiểu đội đang nhìn mình, còn ánh mắt của tiểu đội trưởng Vương Cương thì như sói đói nhìn thấy cừu non vậy.
"Tiểu đội trưởng, anh đừng nghe bọn họ nói bậy, lá thư em nhận được đúng là do con gái viết, nhưng đó là chị gái em gửi cho em." Diêu Hoa vội vàng giải thích.
Nụ cười của Vương Cương cứng đờ, anh nói với những người khác: "Các cậu nhìn xem, trong đầu toàn nghĩ cái gì thế? Thư của chị gái người ta là thư nhà, các cậu còn muốn xem thư nhà của người ta à."
Đúng lúc này, Cao Phi thừa lúc Diêu Hoa không để ý, tiện tay cướp luôn lá thư trong tay cậu ta.
"Cậu ta nói là chị gái viết, chứ có nói là chị ruột đâu đúng không? Để xem thử đã, nhỡ đâu chị gái mà cậu ta nói là chị kết nghĩa thì sao, hình như bây giờ cũng đang thịnh hành chuyện tình chị em mà."
Cao Phi vừa nói vừa cầm đuôi phong bì, dốc ngược xuống. Thứ rơi ra đầu tiên không phải lá thư mà là một tấm ảnh, ảnh của một cô gái.
"Hèn gì không cho xem, hóa ra bên trong giấu một mỹ nhân xinh đẹp thế này." Cao Phi nói rồi cầm tấm ảnh lên ngắm nghía.
Diêu Hoa lúc này mới cử động, lao về phía Cao Phi để cướp lại tấm ảnh.
"Giữ lại, giữ chặt nó lại!" Cao Phi thấy Diêu Hoa lao tới, vội đưa tấm ảnh ra sau lưng, tay kia chặn Diêu Hoa lại.
Ngay lúc đó, Trương Vũ Tường tiến tới, ôm chặt lấy Diêu Hoa từ phía sau.
Các tân binh khác đều vây quanh Cao Phi để xem tấm ảnh trong tay cậu ta.
"Oa, đúng là đại mỹ nhân thật!"
"Diêu Hoa, cậu có phúc hưởng quá nha!"
Các tân binh đều trầm trồ, Diêu Hoa giãy giụa một hồi thấy không thoát ra được mới nói: "Các cậu có thể nghĩ cái gì đó bình thường một chút được không? Tôi đã nói rồi, đó là chị tôi, chị ruột của tôi."
"Chị ruột thì chị ruột, xem cậu kích động cái gì." Cao Phi nói rồi nháy mắt với Trương Vũ Tường đang ôm Diêu Hoa.
Trương Vũ Tường nhận được ám hiệu, buông Diêu Hoa ra, rồi nhảy tới bên cạnh Cao Phi, cướp lấy tấm ảnh từ tay cậu ta.
"Để tôi chiêm ngưỡng mỹ nhân một chút." Trương Vũ Tường nói xong liền nhảy ra sau lưng Cao Phi.
Diêu Hoa lúc này mới phản ứng lại, cậu chạy tới, trong khi những người khác không ngăn cản nữa, cậu cướp lại lá thư từ tay Cao Phi, sau đó lại cướp nốt tấm ảnh từ tay Trương Vũ Tường.
Trương Vũ Tường không hề tỏ vẻ khó chịu, cậu ghé sát mặt vào Diêu Hoa đang giận dỗi, hỏi: "Đại mỹ nhân trong ảnh đúng là chị cậu thật à?"
Trên mặt Trương Vũ Tường lộ ra nụ cười vô lại, cậu nói với Diêu Hoa: "Diêu Hoa này, tôi không muốn làm chiến hữu với cậu nữa, tôi muốn làm anh rể của cậu."
Cao Phi nghe thấy vậy, kéo Trương Vũ Tường lại phía sau rồi nói: "Trương Vũ Tường, đồ mặt dày này, cậu không phải đã có bạn học nữ rồi sao, trong lòng còn tơ tưởng đến người khác, cậu như vậy là không biết xấu hổ đấy."
Trương Vũ Tường hất tóc, nhìn Cao Phi nói: "Sao nào, chẳng lẽ cậu nhìn thấy ảnh mà không có suy nghĩ đó à?"
"Cậu tưởng ai cũng có suy nghĩ bẩn thỉu như cậu sao, tôi không giống cậu, tôi không hề nghĩ như vậy." Cao Phi đáp lại.
"Cậu không nghĩ như vậy thì chắc là cậu có vấn đề rồi." Trương Vũ Tường nói xong, lùi lại một bước, cách xa Cao Phi ra một chút rồi lại nói tiếp: "Cao Phi, cậu nói thật đi, có phải giới tính của cậu có vấn đề không?"
Cao Phi giơ chân đá về phía Trương Vũ Tường: "Giới tính cậu mới có vấn đề ấy..."