Cao Phi nhìn Vương Dã đặt ba lô ra sau lưng, anh thở dài nói: "Thật ra cậu không cần phải nhường nhịn tôi mọi thứ như vậy. Mấy món đồ đó đều là cậu mua, cậu đến chỗ tôi, tôi không thể để cậu ăn no rồi mà lại không cho cậu đụng vào đồ của chính mình được, thế thì quá đáng quá. Cậu cứ tự lấy một ít mà ăn đi."
Lúc này, trong tay Vương Dã bỗng xuất hiện chiếc đùi gà đóng gói mà cậu đã mở bao bì từ trước. Cậu cười với Cao Phi: "Anh xem, đây chẳng phải vẫn còn sao? Cái này đã mở ra rồi, đóng gói lại cũng không tiện, cứ ăn luôn cho xong."
Cao Phi mỉm cười: "Ăn nhanh đi, ăn xong rồi chúng ta cũng nên nghỉ ngơi thôi, đêm nay giày vò cũng muộn rồi."
Đột nhiên, Vương Dã nhìn chằm chằm vào miệng Cao Phi, khiến anh cảm thấy có chút không ổn.
"Gã to xác, sao thế?"
Vương Dã tiến lại gần Cao Phi từng chút một, cậu tỏ vẻ khá căng thẳng: "Đừng cử động, miệng anh..."
Cao Phi giật mình, theo phản xạ đưa tay lên sờ miệng mình, ngay lập tức Vương Dã tiếp lời: "Đừng nhúc nhích, tuyệt đối đừng nhúc nhích."
"Bị làm sao vậy?" Cao Phi thực sự cảm thấy hơi căng thẳng.
Vương Dã đưa tay về phía cằm Cao Phi, bất ngờ dùng tay bóp chặt hai bên má anh, rồi dùng tay kia nhét thẳng chiếc đùi gà đang cầm vào miệng Cao Phi.
"Ha ha ha..." Thấy kế hoạch thành công, Vương Dã cười lớn.
Cao Phi đẩy tên đang cười ngặt nghẽo kia ra, rút chiếc đùi gà ra khỏi miệng, trừng mắt nhìn Vương Dã đang cười đến không đứng thẳng nổi: "Cậu làm cái trò gì thế hả?"
Vương Dã chỉ vào tay Cao Phi, nói: "Đừng đưa lại cho tôi đấy nhé, cái này dính nước bọt của anh rồi, tôi thế nào cũng không ăn đâu..."
Cao Phi nghe vậy liền thè lưỡi liếm một vòng quanh chiếc đùi gà, rồi cầm nó lao về phía Vương Dã, định nhét ngược lại vào miệng cậu.
Sau màn đùa nghịch, cả hai nằm xuống sàn. Vì chỉ có một bộ chăn đệm, Vương Dã và Cao Phi đành nằm cùng nhau. Tuy nhiên, hai người nằm đối đầu, Cao Phi lại chịu thiệt hơn một chút vì Vương Dã vóc dáng to lớn, chiếm mất phần lớn cái chăn, khiến Cao Phi chỉ cần kéo mạnh một cái là đôi chân của Vương Dã gần như gác thẳng lên mặt anh.
"Gã to xác, cái chân thối của cậu có thể thu lại một chút không?" Cao Phi đưa tay gãi vào cổ chân Vương Dã, nhưng hầu như chẳng có tác dụng gì, Vương Dã có vẻ không sợ bị nhột.
"Còn nói tôi, chân thối của anh chẳng phải cũng gác lên mặt tôi đấy sao?" Vương Dã lầm bầm đầy vẻ không cam lòng.
Cao Phi cũng lười chấp nhặt với Vương Dã, anh xoay người lại, quay lưng về phía chân của cậu rồi nằm xuống.
"Cao Phi, Cao Phi..." Vương Dã cảm nhận được Cao Phi đã xoay người, thấy anh không động tĩnh gì, cậu theo phản xạ gọi hai tiếng.
Cao Phi dĩ nhiên đã nghe thấy, anh đáp lời qua loa: "Ngủ rồi, không phải nữa."
Vương Dã im lặng, cậu vẫn nằm đó nhưng không nhắm mắt.
Cứ như vậy, hai người im lặng hồi lâu. Đột nhiên, Vương Dã đang nằm ngửa lại lên tiếng: "Cao Phi, anh ngủ rồi à?"
Cao Phi chưa ngủ, anh nghe thấy câu hỏi của Vương Dã thì mở mắt ra, nhưng không đáp lại lời nào.
Vương Dã ngẩng đầu lên một chút, liếc nhìn về phía Cao Phi, thấy anh không có chút động tĩnh gì, cậu lại im lặng.
Lại qua chừng hai ba phút, Cao Phi mới lên tiếng: "Gã to xác, cậu có chuyện gì muốn nói thì cứ nói đi, tôi đợi cậu nãy giờ rồi, cậu cứ đột nhiên im lặng như thế làm người ta sốt ruột đấy."
Vốn dĩ trước đó Vương Dã đã lấy hết dũng khí để tâm sự với Cao Phi, nhưng vì anh không đáp lại, cậu tưởng anh đã ngủ nên đành nén những lời đó vào lòng.
Thế mà lúc này Cao Phi lại bất ngờ lên tiếng, khiến Vương Dã nhất thời không còn đủ dũng khí để nói nữa. Sự can đảm mà cậu cố gắng vun đắp bấy lâu nay bỗng tan biến sạch.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng này, Vương Dã nhận ra những điều mình định nói dường như đều là thừa thãi. Cậu cảm thấy nếu mình nói ra, Cao Phi sẽ cười nhạo hoặc quở trách cậu.
Vì khoảng cách giữa đầu hai người chỉ chưa đầy hai mét, nên Cao Phi, người đang tĩnh tâm lắng nghe, có thể nghe rõ mồn một tiếng thở của Vương Dã.
Vương Dã không nói gì, cậu giữ vẻ im lặng, không biết phải đáp lại lời Cao Phi thế nào, nên cứ mặc kệ, để Cao Phi tưởng rằng mình đã ngủ.
Nằm ở phía bên kia, Vương Dã cố gắng điều hòa nhịp thở cho thật ổn định. Lúc này, cậu đã chùn bước, không còn chút dũng khí muốn bộc bạch tâm sự như trước nữa.
"Tôi biết cậu chưa ngủ. Tôi thậm chí còn đoán được lần này cậu tới tìm tôi, chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì đó mà cậu không thể tự giải quyết. Cậu đến tìm tôi là muốn hỏi xem mình nên làm thế nào, đúng không?"
Cao Phi có thể cảm nhận được hơi thở của Vương Dã đột ngột thay đổi. Cậu ấy rõ ràng chưa ngủ, chỉ là nhất thời không đủ dũng khí để mở lời nên mới chần chừ do dự.
Vương Dã không muốn tiếp lời, cậu cứ giả vờ nhắm mắt, coi như mình đã chìm vào giấc ngủ.
Cao Phi đợi thêm một lúc nữa vẫn không thấy Vương Dã mở lời. Anh vừa cử động người trong chăn, Vương Dã đã cảm nhận được ngay, vì hai người vốn nằm chung một chiếc chăn, chỉ cần một cử động nhỏ cũng đủ biết. Ngay khoảnh khắc Cao Phi cử động, tim cậu đã thắt lại vì căng thẳng.
Nhưng cũng có gì đó không đúng, vì cậu không nghe thấy bất kỳ tiếng bước chân nào, cho dù bước chân của Cao Phi có nhẹ đến đâu, cũng không thể hoàn toàn không gây ra chút động tĩnh nào.
Vương Dã nhận ra tình hình có vẻ bất ổn, thế là cậu mở mắt ra.
Vừa mở mắt, cậu đã thấy Cao Phi đang trợn tròn mắt, khuôn mặt gần như dán sát vào mặt cậu. Vương Dã theo phản xạ định nhắm mắt lại, kết quả là Cao Phi đưa tay vỗ nhẹ lên mặt cậu.
Vương Dã biết mình không thể giả vờ tiếp được nữa, đành phải mở mắt lần nữa, đẩy Cao Phi ra xa một chút rồi tự mình ngồi dậy.
"Gã to xác, tôi biết trong lòng cậu đang chất chứa chuyện gì đó. Tôi cũng cảm nhận được có lẽ bây giờ cậu đột nhiên không mở lời được, có phải cảm thấy không biết nên bắt đầu từ đâu không?" Cao Phi tựa lưng vào tấm sắt trắng phía sau, hỏi Vương Dã.
Vương Dã nhìn khuôn mặt chân thành của Cao Phi, cậu cúi đầu. Cao Phi cứ nhìn cậu mà không nói gì, chờ đợi Vương Dã chủ động lên tiếng. Không để anh phải chờ lâu, Vương Dã lại ngẩng đầu lên, dịch người ngồi sát cạnh Cao Phi.