"Không được, không thể nói ra!"
"Tuyệt đối không thể nói!"
"Cùng lắm thì, sau này ta đối xử tốt với hắn một chút, trả lại những gì đã thiếu hắn là được..."
Cao Phi hoàn toàn không biết suy nghĩ trong lòng Diêu Hoa, lúc này cậu vẫn đang tiếc nuối vì lẽ ra đã thắng được "thằng lùn" một lần, ai ngờ cơ hội tốt lại vụt mất.
Uông Dương trong lòng cũng cảm thấy không thoải mái. Hắn không ngờ bài tập chạy 400 mét quay đầu này lại khó khăn đối với mình đến thế. Tuy nhiên, bắt hắn thừa nhận thua Cao Phi thì mặt mũi hắn không sao để đâu cho hết.
"Diêu Hoa, cậu sao rồi? Chân cậu không bị thương đấy chứ?"
Uông Dương đánh trống lảng, hắn không muốn tiếp tục nói về chuyện thi đấu với Cao Phi nữa. Dù rằng cuối cùng hắn không thua và còn tỏ ra rộng lượng nói cuộc thi này không tính, nhưng nếu nhắc lại, hắn vẫn cảm thấy chột dạ.
Diêu Hoa nén đau, nói: "Lúc nãy nhảy hố hình như bị trẹo chân, lúc xuống tường lại trẹo thêm cái nữa, giờ vẫn còn đau lắm."
Cao Phi quay đầu lại nhìn Diêu Hoa rồi nói: "Cậu nói xem sao cậu lại yếu ớt thế nhỉ? Rõ ràng không phải người yếu đuối, vậy mà lại mang cái mệnh tiểu thư. Kéo ống quần lên xem nào, đừng để bị tổn thương xương cốt."
Diêu Hoa nhăn mặt, nhích từng chút một kéo ống quần lên. Nhìn dáng vẻ cậu lúc đó trông rất đau đớn và khó chịu.
Nhìn cổ chân sưng vù của Diêu Hoa, Cao Phi hít một hơi lạnh. Cổ chân Diêu Hoa sưng to như bơm hơi, nhìn thôi đã thấy đáng sợ.
"Diêu Hoa, chân cậu sưng không nhẹ đâu, phải mau đến trạm y tế xem sao, tốt nhất là chụp phim xem xương có gãy không." Cao Phi vừa nói vừa nhìn về phía tiểu đội trưởng, cậu muốn báo cáo tình hình hiện tại.
"Để ta xem cho, không gãy thì tốt, nếu gãy thật thì ta vừa hay biết chút về nắn xương, trước giờ chưa có cơ hội thực hành, lần này đúng lúc để thử nghiệm."
Thằng lùn Uông Dương vừa nói vừa đi đến bên chân Diêu Hoa, ngồi xổm xuống rồi đặt tay lên chân cậu.
Cao Phi thấy tò mò, chuyện nắn xương cậu có nghe nói nhưng chưa từng tận mắt thấy. Nhìn khuôn mặt chẳng có chút nghiêm túc nào của thằng lùn, cậu nhỏ giọng hỏi: "Thằng lùn, ngươi biết nắn xương thật à..."
Uông Dương liếc Cao Phi một cái: "Ngươi coi thường ta đấy à? Người tập võ như chúng ta, biết chút thuật nắn xương chẳng phải chuyện bình thường sao? Người tập võ, bị thương chút ít là chuyện thường tình, không học chút phương pháp cứu chữa thì sao mà được."
"Thằng lùn, đừng lấy tập võ ra làm cái cớ, ta hỏi ngươi, trước đây ngươi từng làm gãy xương ai chưa?"
Uông Dương khinh khỉnh đáp: "Đùa gì thế, cao thủ võ thuật như ta mà lại là người dễ bị thương sao?"
"Á... đau... đau... đau..."
Đúng lúc này, Diêu Hoa kêu lên khiến Uông Dương hoảng hồn buông tay ra ngay lập tức.
Tiểu đội trưởng tiểu đội 3 Vương Cương nghe thấy động tĩnh liền đi tới. Tân binh tiểu đội ba thấy tiểu đội trưởng đến liền vội vàng đứng dậy.
"Chào tiểu đội trưởng!"
Vương Cương nhìn Diêu Hoa đang muốn đứng dậy nhưng không được, khi thấy cổ chân sưng đỏ của cậu, liền hỏi: "Đây là bị làm sao?"
"Tiểu đội trưởng, tôi..."
Diêu Hoa nhút nhát, đối mặt với tiểu đội trưởng liền cúi đầu.
"Tiểu đội trưởng, là Diêu Hoa lúc nhảy hố bị trẹo chân ạ." Cao Phi thay Diêu Hoa trả lời.
Tiểu đội trưởng ngồi xổm xuống, ấn thử vào cổ chân Diêu Hoa. Diêu Hoa nén đau không dám kêu lên. Vương Cương ngẩng đầu hỏi Diêu Hoa: "Ấn vào có đau không?"
"Có ạ!" Diêu Hoa đáp.
Tiểu đội trưởng thu tay lại, đứng dậy, nói với Cao Phi: "Cao Phi, ngươi cùng Uông Dương đưa Diêu Hoa đến trạm y tế đi."
"Rõ! Tiểu đội trưởng."
Cao Phi ngồi xổm xuống đỡ lấy Diêu Hoa, sau đó ra hiệu cho thằng lùn. Lúc này Uông Dương mới lại gần, giúp Cao Phi mỗi người một bên dìu Diêu Hoa đứng dậy.
Hai người dìu Diêu Hoa đi về phía trạm y tế. Đến nơi, đặt Diêu Hoa xuống, hai người đứng bên cạnh chờ kết quả.
Lần này, bác sĩ trực ban ở trạm y tế không phải vị bác sĩ quân y cận thị lần trước, mà là một vị bác sĩ hơi mập. Vị bác sĩ này không dễ nói chuyện như người trước. Sau khi tới nơi, ông ta nói với Cao Phi và thằng lùn: "Hai người các ngươi ra ngoài chờ đi, đừng ở đây cản trở ta!"
Cao Phi rất muốn nói rằng chúng tôi không hề cản trở ông, chúng tôi đứng tận sát tường, cách xa ông như vậy sao mà cản được. Nhưng cậu biết, những lời này không thể nói, đành cùng Uông Dương ra ngoài chờ.
"Thằng lùn, ngươi nói xem sao bác sĩ này không cho chúng ta ở lại xem, nhỡ ông ta có việc gì cần giúp đỡ thì sao, đúng không?"
Uông Dương ngồi xổm xuống, vẫy tay gọi Cao Phi. Thấy vậy, Cao Phi cũng ngồi xuống bên cạnh Uông Dương.
Uông Dương ghé sát mặt vào tai Cao Phi, nhỏ giọng nói: "Cao Phi, ngươi không hiểu rồi, bác sĩ này đuổi chúng ta đi là sợ chúng ta học lỏm. Chuyện này mà cũng không hiểu sao? Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe câu: Dạy được trò, chết đói thầy sao?"
Cao Phi lắc đầu, cậu thực sự chưa từng nghe qua từ "học lỏm" này.
Hai người đang nói chuyện riêng thì có tiếng gọi vọng lại: "Hai người các ngươi, có thể đưa người đi rồi."
Cao Phi và Uông Dương quay đầu lại, thấy người gọi là Hoa Trí.
Mà Hoa Trí nhìn thấy Cao Phi cũng ngẩn người, sau đó cô nói với cậu: "Ta nói này, sao lại là ngươi nữa vậy, bây giờ thấy ngươi là ta lại đau đầu."
Lúc Hoa Trí nói đau đầu là đau thật. Lần trước đưa Cao Phi đến bệnh viện quân khu, đầu cô bị va đập không nhẹ. Bây giờ nhìn thấy Cao Phi, cô không tự chủ được mà nhớ lại ngày đó, rồi lại thấy đầu mình bắt đầu đau nhức.
"Đây là trạm y tế mà, cô đau đầu thì tìm bác sĩ đi. Phải rồi, chính cô cũng là quân y, đau đầu nhức óc thì tự biết nên uống thuốc gì chứ."
Cao Phi chẳng nói lời nào dễ nghe với Hoa Trí cả, cậu vẫn nhớ vị này vốn chẳng ưa gì mình.
Cao Phi đứng dậy, lách người vào cửa khiến Hoa Trí đang chắn lối phải lùi lại một bước, nhường đường. Cao Phi cũng chẳng thèm nhìn khuôn mặt đang hơi giận dữ của Hoa Trí, cậu đi đến bên cạnh Diêu Hoa, liếc nhìn cổ chân cậu ấy.
Cổ chân Diêu Hoa vẫn còn sưng, nhưng Hoa Trí đã bảo họ vào đưa người đi, nghĩa là đã chữa xong rồi.
"Bác sĩ, chữa xong rồi ạ? Cậu ấy đã có thể xuống đất đi lại được chưa?" Cao Phi hỏi vị bác sĩ hơi mập đang rửa tay bên trong.
Bác sĩ liếc nhìn Cao Phi một cái: "Trẹo chân sao mà nhanh khỏi thế được. Ta chỉ kiểm tra cho cậu ta thôi, xương không gãy, chỉ là trẹo chân thông thường. Ta đã kê cho một lọ dầu hồng hoa, các ngươi mang về, rảnh rỗi thì bôi cho cậu ta nhiều vào là được."
"Cảm ơn bác sĩ, vậy chúng tôi đưa người đi đây ạ!" Cao Phi nói xong, cầm lấy lọ dầu hồng hoa trên bàn rồi ra hiệu cho thằng lùn.