Sau khi xuống khỏi vách đá, Cao Phi tiếp tục đi xuống dưới. Anh rất cẩn thận, bởi anh hiểu rõ bản thân đang bị thương, không được phép xảy ra bất cứ chuyện gì, dù là vết thương nhỏ nhất.
Thế nhưng, nhiều lúc sự việc luôn diễn biến theo chiều hướng xấu. Ngay khi sắp chạm tới chân vách đá, chân Cao Phi trượt đi, cả người lăn xuống dưới.
Anh lăn một quãng rất xa, cuối cùng bị một tảng đá lớn chặn lại mới dừng lại được. Đây có thể coi là cái may trong cái rủi. Nếu tiếp tục lăn xuống dưới, anh sẽ rơi vào một khe núi khác, với độ cao đó, dù không chết cũng sẽ tàn phế.
Cao Phi gắng gượng ngồi dậy. Anh nhìn về phía nơi mình vừa trượt xuống, trong mắt đong đầy nước mắt, vừa vì đau đớn, vừa vì tủi thân.
Khắp người anh chỗ nào cũng đau. Vết thương trên tay phải lại rỉ máu, thấm đẫm băng gạc. Chưa hết, Cao Phi còn phát hiện tay trái cũng đau nhức dữ dội, nhìn kỹ thì cổ tay đã sưng đỏ, anh bị trật khớp cổ tay trái rồi.
Cao Phi vẫn chưa thể đứng dậy, cả thắt lưng cũng đau như muốn gãy rời. Khoảnh khắc này, anh chìm trong nỗi bi ai sâu sắc.
"Sắp chết ở đây rồi!"
Cao Phi nghĩ đến cái chết. Tình cảnh hiện tại khiến anh không thể không nghĩ tới tình huống xấu nhất.
Nghĩ đến cái chết, nghĩ đến việc từ nay về sau sẽ không còn sự tồn tại của mình, không còn tư duy, không còn mong mỏi, không còn tất cả mọi thứ, anh lại càng cảm thấy khó chịu hơn.
Cao Phi sợ chết. Anh đột nhiên sợ rằng mình sẽ biến mất khỏi thế giới này mãi mãi, nước mắt cứ thế tuôn rơi không sao kìm lại được.
Sự kiên cường, cứng cỏi vào giây phút này đều tan thành mây khói. Trước cái chết, mọi thứ đều trở nên ảm đạm, thê lương.
Sau một hồi đau buồn, trong lòng rối bời, Cao Phi bất chợt nhìn thấy trên mặt tuyết nơi khe đá có một nhành cây nhỏ màu xanh. Anh nhìn kỹ mới nhận ra đó là một loại cỏ không tên. Nhìn thấy nó, tâm trạng Cao Phi bỗng dưng khá hơn một chút.
Cỏ cây còn biết tìm lấy một tia hy vọng sống, huống chi là con người. Cao Phi giơ cánh tay lên, quệt ngang qua mắt, gạt đi những giọt nước mắt yếu đuối. Phải sống, nhất định phải sống.
Khát vọng sống trỗi dậy khiến sự kiên cường vừa mất đi lại quay trở lại. Anh vừa định đứng lên thì phát hiện một bóng đen đang từng bước tiến về phía mình.
Hy vọng vừa nhen nhóm của Cao Phi lại bị dập tắt. Anh thấy con sói hoang đã gặp đêm hôm trước lại xuất hiện ngay trước mắt mình.
Nhìn con sói đang tiến lại gần từng bước, Cao Phi vừa định đứng dậy lại tuyệt vọng ngồi bệt xuống. Anh nản lòng thoái chí, không muốn giãy giụa thêm nữa. Anh ngửa đầu ra sau, dựa vào tảng đá lớn, ánh mắt hướng về bầu trời xanh phía trên.
Đây là một ngày nắng đẹp, trên bầu trời lững lờ những đám mây trắng nhạt. Trời rất xanh, không có gió, điều này khá hiếm gặp trên núi tuyết.
Đột nhiên, trên mặt Cao Phi nở một nụ cười. Anh thầm nghĩ, có thể chết vào một ngày đẹp trời như thế này, có lẽ cũng là một loại may mắn.
Nhìn mãi, khóe mắt anh lại ướt nhòe. Anh đã cảm nhận được hơi thở của con sói khi nó đến gần bên cạnh. Có lẽ giây tiếp theo, một cái miệng lớn sẽ ngoạm vào cổ họng anh.
Cao Phi nhắm mắt lại. Ngay khoảnh khắc đôi mi khép chặt, hai giọt nước mắt lăn dài trên má.
Rất tĩnh lặng. Tâm trí Cao Phi rất tĩnh. Anh không nghĩ về bất cứ việc gì, cũng không nghĩ về bất cứ ai, chỉ nhắm mắt chờ đợi cái chết đến vào giây phút kế tiếp.
Thế nhưng, Cao Phi đợi mãi vẫn không thấy bị tổn thương chút nào. Cảm thấy kỳ lạ, anh không nhịn được mà mở mắt ra. Lúc này anh mới phát hiện con sói hoang kia không hề lao vào anh, mà đang nằm phủ phục trên mặt tuyết cách anh ba mét, đôi mắt nhìn chằm chằm vào anh.
Đôi mắt con sói trông rất lạnh lẽo, giống hệt lần đầu tiên Cao Phi nhìn thấy nó, trông khá đáng sợ.
Con sói thấy Cao Phi nhìn mình cũng chẳng có phản ứng gì, nó vẫn nằm yên lặng. Nực cười là nó còn há cái miệng lớn ra ngáp một cái.
Cao Phi ngẩn người. Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ con sói này ăn no rồi, không đói nên không vội ăn thịt anh?
Có phải là trường hợp này không?
Cao Phi không tin. Con sói đó quá gầy, bụng hóp lại, nhìn là biết đã lâu không được ăn uống tử tế rồi.
Chính vì con sói không tấn công nên khát vọng sống của Cao Phi lại trỗi dậy. Anh cố gắng đứng lên, nhưng hành động này lại làm con sói giật mình, nó cũng đột ngột đứng dậy theo.
Cao Phi giật bắn người, tưởng con sói sắp tấn công mình. Nhưng không ngờ con sói không những không tấn công mà còn lùi lại, chạy ra một khoảng cách khá xa mới dừng lại rồi nhìn anh.
Thấy con sói chạy xa như vậy, Cao Phi ngẩn ra một lúc, không nhịn được lầm bầm chửi thề: "Mẹ kiếp, đồ nhát gan. Nhát như thế mà còn dám dọa ông đây à? Có tin đợi tao hồi phục rồi tao giết mày làm thịt không."
Dù sao đi nữa, hành động của con sói khiến Cao Phi nhẹ nhõm hơn nhiều. Tuy trên người vẫn còn nhiều chỗ đau, nhưng anh vẫn cười, một nụ cười chân thật, có lẽ là cảm giác sung sướng khi vừa thoát chết trong gang tấc.
Cao Phi chịu đựng đau đớn, khom lưng đi từng bước về phía dưới giá treo. Anh thỉnh thoảng quay đầu nhìn con sói, phát hiện nó vẫn không cam tâm, lén lút đi theo anh từ đằng xa.
Có lẽ tâm cảnh đã khác, Cao Phi cũng không còn sợ nữa. Anh đi tới dưới giá treo rồi ngồi xổm xuống. Quãng đường đi này giúp cơn đau trên người Cao Phi giảm bớt đáng kể, anh cảm thấy ngoại trừ thắt lưng ra, những chỗ khác không còn đau như trước nữa.
Nhu yếu phẩm do Tầm Biên Liên gửi tới rất đầy đủ, có thịt, rau xanh, miến và các loại đồ khô khác. Xem ra sau khi Mã Đào quay về đã không quên lời đã hứa chút nào.
Tuy nhiên, điều khiến Cao Phi hơi buồn bực là chỗ thịt này không phải thịt tươi mà là thịt đông lạnh, một tảng lớn chân giò heo đông đá và một con cá đông lạnh, lại không có gà.
Nhưng thế này cũng đủ ăn cả tuần rồi. Cao Phi đưa tay bẻ một lá cải thảo rồi cắn một miếng. Anh đang rất thèm ăn rau xanh. Ngay khi bẻ lá cải, Cao Phi phát hiện cổ tay trái bị trật của mình cứ dùng lực là lại đau nhói.
Cao Phi không khỏi nghĩ rằng, mang đống đồ này về trạm gác có lẽ không dễ dàng gì. Không biết tay trái của anh có đủ sức xoay bánh xe điều khiển giá treo hay không.
Đang mải suy nghĩ, Cao Phi chợt nhận ra mình đã quên mất mối nguy hiểm từ con sói. Anh vội quay đầu nhìn lại thì phát hiện con sói đi theo mình đã biến mất từ lúc nào.