Cao Phi vừa quay về tới doanh trại tạm thời, tâm trạng vốn đang đè nén cũng theo gió mà tan biến. Cậu vừa ngân nga bài "Đoàn kết là sức mạnh", vừa thong dong đi về phía nhóm hỗ trợ chiến lược hậu cần mà mình đã hỏi thăm trước đó.
Vì xe cộ của nhóm hỗ trợ hậu cần, đặc biệt là chiếc xe chỉ huy tác chiến kia quá nổi bật, nên nhóm này đã đóng quân ở một khu rừng nhỏ cách doanh trại không xa, chắc là để giữ bí mật, đề phòng vệ tinh trên trời theo dõi.
Trên đường đi, Cao Phi gặp rất nhiều chiến hữu thuộc đại đội một, có sĩ quan cũng có chiến sĩ. Có lẽ vì trong cuộc diễn tập lần này, Cao Phi thể hiện quá xuất sắc nên mọi người vừa thấy cậu đều nhiệt tình chào hỏi. Cao Phi gật đầu đáp lễ, trong lòng vui sướng vô cùng, đã lâu rồi không thấy mọi người nhiệt tình như vậy, cậu còn có chút chưa quen.
Thế nhưng, Cao Phi có lẽ đã vui quá mức, ông trời luôn muốn làm khó cậu một chút, không để cậu thoải mái như vậy. Thế là, khi chỉ còn cách khu rừng vài trăm mét, một sự cố nhỏ xảy ra khiến Cao Phi cảm thấy vô cùng đen đủi.
Một nữ quân nhân đang lái chiếc xe mô tô ba bánh loại cũ vốn dĩ nên bị loại biên từ lâu, chạy trên con đường gập ghềnh (thực ra cũng chẳng có đường nào cả).
Có lẽ tâm trạng cô ta cũng đang quá phấn khích, dọc đường cứ thong dong y như Cao Phi, thành ra không chú ý tới phía trước. Đến khi phát hiện ra Cao Phi thì đã không kịp nữa rồi.
"Tránh ra, mau tránh ra!" Nữ quân nhân luống cuống tay chân, không lo phanh xe trước mà lại cất tiếng hét về phía Cao Phi.
Nghe thấy tiếng hét từ phía sau, Cao Phi quay đầu lại, nhìn thấy một chiếc mô tô do nữ quân nhân lái đang lao thẳng về phía mình, cậu theo phản xạ né sang một bên.
Nữ quân nhân cũng bẻ lái, nhưng cô ta không ngờ rằng hướng Cao Phi né lại đúng ngay hướng cô ta bẻ lái. Trong cơn hoảng loạn, cô ta đánh lái chết cứng, thùng xe va thẳng vào người Cao Phi, hất văng cậu ngã nhào.
"Rầm" một tiếng, nữ quân nhân cũng lộn nhào, bị chiếc mô tô đổ nghiêng hất văng ra ngoài.
Cao Phi là đàn ông, da dày thịt béo nên cũng chẳng bị thương tích gì đáng kể.
Còn nữ quân nhân bị hất văng kia thì nằm dưới đất, ôm lấy một bên chân, kêu la oai oái.
Chiếc mô tô không vì bị lật mà tắt máy. Nữ quân nhân thấy Cao Phi không lo đỡ mình trước mà lại đi đỡ xe, vốn đã không vui, giờ thấy Cao Phi đỡ xe mà tay vẫn còn nắm lấy tay ga, cô ta lại hét lên: "Đừng động vào tay ga, tắt máy trước đi!"
Cao Phi phản ứng chậm một nhịp. Cậu vừa dựng xe lên thì thấy xe có dấu hiệu lao về phía trước. Trong cơn luống cuống, khi nắm lấy tay ga, cậu vô tình vặn mạnh, chiếc mô tô liền kéo cậu lao đi, mà hướng đi lại chính là chỗ nữ quân nhân đang nằm.
Nữ quân nhân vốn đang ôm chân, nhưng khi thấy chiếc xe ba bánh đang lao về phía mình, chẳng biết lấy đâu ra sức lực, cô lăn người một cái, tránh thoát được.
Cao Phi vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc, xe cứ lao đi, cậu cũng chẳng nghĩ đến việc bóp phanh hay tắt máy, mà chỉ dùng hai tay cố sức kéo xe lại, hai chân cày xuống mặt đất.
Hai làn bụi mù mịt bốc lên cao theo dấu chân cậu cày trên mặt đất.
Cao Phi muốn dùng sức mình để giữ chiếc mô tô lại, nhưng cậu đã quá đề cao bản thân, quan trọng là lúc đó cậu cũng quên khuấy mất là xe vẫn chưa tắt máy.
Chiếc mô tô không chạy theo đường thẳng, hai tay Cao Phi không giữ được cân bằng, tay lái bị cậu bẻ chết cứng nên chiếc xe cứ thế chạy vòng tròn.
Trong khoảnh khắc nguy cấp, bản năng tự cứu của nữ quân nhân phát huy tác dụng. Cô lại nhảy sang một bên, thoát khỏi vòng tròn mà chiếc xe đang lao tới. Vừa ra khỏi khu vực nguy hiểm, cô lại ôm chân ngồi bệt xuống đất.
"Đồ ngốc, nhả tay ga ra, bóp côn, tắt máy đi!" Nữ quân nhân quên cả đau chân, hét vào mặt Cao Phi đang bị chiếc mô tô kéo chạy.
Cao Phi cuối cùng cũng phản ứng lại. Cậu bóp mạnh cả hai tay, đó là cùng lúc bóp côn và phanh trước. Lần này thì hay rồi, vì quán tính của cú phanh gấp, chiếc mô tô hất văng cậu ra ngoài, còn bản thân nó cũng lật ngược, ba bánh chổng ngược lên trời.
Lần này, Cao Phi hoàn toàn bị摔 (ngã) đến choáng váng. Cậu ngẩng đầu lên, lắc lắc, rồi nhìn về phía chiếc xe ba bánh vừa hất văng mình. Cậu phát hiện vì xe bị lật, bình xăng đã bị rò rỉ, dầu đang chảy tràn ra ngoài.
Nhìn thấy bình xăng rò rỉ, trong đầu Cao Phi lập tức hiện lên những bộ phim đã xem trước khi nhập ngũ, rằng sau tai nạn giao thông, hễ thấy rò rỉ dầu là y như rằng xe sẽ phát nổ.
Đây là chuyện cực kỳ nguy hiểm, Cao Phi không dám chắc phạm vi nổ của chiếc mô tô là bao nhiêu. Ý thức cậu hơi tỉnh táo lại một chút, nhìn thấy nữ quân nhân đang ngồi ôm chân cách đó không xa, một ý nghĩ cứu người cấp bách lập tức tràn ngập trong đầu.
Bàn tay to như cái quạt của Cao Phi ấn xuống đất, rồi dùng lực đẩy mạnh, cả người cậu bật dậy. Cậu lao nhanh về phía nữ quân nhân, cách cô khoảng hơn một mét, cậu nhảy bổ tới, đè chặt lấy cô.
Nữ quân nhân vẫn chưa kịp phản ứng gì, cô nhìn chiếc mô tô lật nghiêng rồi dừng lại, vừa định thở phào nhẹ nhõm và chuẩn bị mắng Cao Phi một trận, thì thấy cậu bỗng nhiên lao từ dưới đất tới đè lên người mình.
"Anh làm cái gì..." Nữ quân nhân chưa kịp nói hết câu đã bị Cao Phi đè ngã. Sau đó, Cao Phi ấn đầu cô xuống, dùng toàn bộ cơ thể mình đè chặt cô ở dưới.
Một lúc lâu sau, Cao Phi vẫn không nghe thấy tiếng nổ nào. Lúc này cậu mới ngẩng đầu lên, quay lại nhìn chiếc mô tô phía sau, thấy nó vẫn nằm chổng ngược, chẳng có dấu hiệu gì bất thường cả.
Nữ quân nhân cuối cùng cũng ngẩng được đầu ra khỏi "ma chưởng" của Cao Phi. Cô phun một ngụm, không phải là nước bọt mà toàn là đất. Cao Phi không giống cô, lúc đè cô xuống đã ấn thẳng mặt cô xuống đất, cú đó khiến cô không chỉ nuốt đầy đất vào miệng mà còn hít cả đống đất vào mũi.
Nữ quân nhân đẩy Cao Phi sang một bên, rồi trừng mắt chất vấn: "Anh làm cái gì vậy?"
Cao Phi vẫn còn hơi đờ đẫn, cậu nói: "Chẳng lẽ không phải nên phát nổ sao..."