Đinh Đào lúc này đã mò đến bên cạnh bàn, cậu tìm kiếm một hồi nhưng không thấy thứ mình muốn, bèn nhẹ nhàng mở ngăn kéo bàn ra.
Vừa mở ngăn kéo, Đinh Đào đã chạm tay vào mấy tờ tiền. Cậu lấy ra xem thử, thấy có tới mấy trăm tệ, lại thò tay vào trong mò tiếp thì tìm thấy nửa bao thuốc lá. Thế là cậu cầm tiền và nửa bao thuốc đó đến bên cạnh Cao Phi, đưa cho anh rồi nói: "Tiểu đội trưởng, chiến lợi phẩm đây ạ."
Cao Phi nhận lấy, anh nhìn tiền rồi lại nhìn thuốc lá, sau đó đặt cả hai thứ lên bàn, hạ thấp giọng bảo Đinh Đào: "Lần luyện binh này không được làm quá trớn, cố gắng đừng lấy đồ của người khác, đặc biệt là tiền."
"Tiểu đội trưởng, chúng ta vất vả bày trò như thế này, kiểu gì cũng phải kiếm chút lợi lộc chứ ạ." Đinh Đào thì thầm.
Nhìn dáng vẻ của Đinh Đào lúc này, Cao Phi lại lấy từ nửa bao thuốc lá ra hai điếu, đưa cho Đinh Đào và Hứa Lợi Phong mỗi người một điếu. Sau đó, anh cầm bút xé một góc bao thuốc, viết chữ "bom" lên trên rồi đi tới bên cạnh người đang bị trói trên giường, kẹp bao thuốc vào cạnh chiếc chăn đang quấn lấy người đó.
Cao Phi mỉm cười, anh vỗ vai Hứa Lợi Phong rồi nói: "Cậu đề xuất làm lớn hơn một chút, tôi thấy ý kiến đó rất hay. Được rồi, chúng ta làm thêm một gian nữa rồi rút."
Lão Miêu đang ẩn nấp trong một hốc núi phía xa. Lão cảm thấy thời gian đã trôi qua rất lâu mà vẫn chưa thấy Cao Phi và những người khác dẫn người về, trong lòng bắt đầu sốt ruột.
"Chuyện gì thế nhỉ? Chẳng lẽ họ bị người ta bắt rồi sao? Có khi nào đang bị đánh đập không!" Lão Miêu không khỏi nghĩ đến tình huống xấu nhất, càng nghĩ càng thấy bất an.
Lão khẽ thò đầu ra nhìn về phía doanh trại của Tuần Biên Tam Liên, kết quả phát hiện doanh trại vẫn tĩnh lặng như tờ, không có chút động tĩnh nào.
"Rốt cuộc là thế nào đây?" Lão Miêu càng thêm đứng ngồi không yên, lão không nhịn được mà đứng dậy, định đi về phía Tân Biên Tam Liên để kiểm tra tình hình thực hư.
"Lão Miêu, lão Miêu, ông định đi đâu đấy?"
Lão Miêu vừa chống hông bước được vài bước thì nghe thấy có người gọi mình ở không xa. Lão nhận ra ngay đó là giọng của Đinh Đào. Lão quay đầu lại thì thấy một bóng người đang nấp sau tảng đá lớn, vẫy tay gọi mình.
Lão Miêu rảo bước tới bên tảng đá, nhìn ra sau thì thấy chỉ có một mình Đinh Đào, bèn hỏi: "Sao chỉ có mình cậu thế này? Tiểu Cao và hai người kia bị bắt rồi à, chỉ có mình cậu chạy thoát thôi sao?"
Lúc này, Đinh Đào trực tiếp lấy từ trong túi ra một bao thuốc lá, xé niêm phong rồi rút một điếu đưa cho lão Miêu.
Dù nhận lấy điếu thuốc nhưng trong lòng lão Miêu vẫn đầy lo lắng. Thấy Đinh Đào thong thả châm thuốc, lão sốt ruột hỏi: "Cậu đừng có lề mề nữa, tình hình thế nào nói nhanh cho tôi biết đi."
Đinh Đào đưa bật lửa cho lão Miêu, nhả một hơi khói đầy khoan khoái rồi mới nói với lão: "Sao chúng tôi có thể bị bắt được chứ, ông coi thường chúng tôi quá rồi. Tôi nói cho ông hay, chúng tôi không những hành động thành công mà còn hạ gục cả Tuần Biên Tam Liên rồi."
Lão Miêu nghe vậy thì kinh ngạc tột độ, lão vội hỏi tiếp: "Cả cái Tam Liên mà các cậu hạ gục được á? Có chém gió quá không đấy, Tiểu Cao và hai người kia đâu?"
Đinh Đào tặc lưỡi một cái rồi đáp: "Lão Miêu, ông nghĩ thế là không đúng rồi, ông không thể cứ coi thường chúng tôi được. Chuyện này tôi không hề chém gió với ông, Tiểu đội trưởng và Tiểu Phong đang đợi ở đằng kia, bảo tôi đến gọi ông qua đấy. Được rồi, nếu ông không tin thì qua hỏi Tiểu đội trưởng là biết ngay thôi."
Đinh Đào chỉ tay về phía một gò đất nhỏ không xa doanh trại Tam Liên. Nói xong, cậu đứng dậy, vẫy tay ra hiệu cho lão Miêu rồi đi về phía đó.
Lão Miêu trong lòng đã tin đến tám chín phần, lão bước theo Đinh Đào, đồng thời dùng chiếc bật lửa Đinh Đào vừa đưa để châm điếu thuốc trên môi.
Lão Miêu rít một hơi, sau đó cầm điếu thuốc lên sát mắt nhìn kỹ rồi mới bảo Đinh Đào: "Tiểu Đinh, khẩu vị của cậu thay đổi rồi à? Mua loại thuốc này từ bao giờ thế, đẳng cấp kém xa hồi trước rồi."
Đinh Đào nói: "Mua gì mà mua, ông cũng biết chỗ chúng ta đóng quân cách xa thành phố và nơi có người ở bao nhiêu rồi đấy. Ông thấy tôi xuống núi mua đồ bao giờ chưa? Thuốc này đương nhiên không phải tôi mua rồi."
Lão Miêu đáp: "Chúng ta cách xa thành phố thật, nhưng chẳng phải cậu biết mua sắm qua mạng sao? Ban đầu tôi còn nghi là cậu mua trên mạng đấy."
Đinh Đào giải thích: "Lão Miêu, cái này thì ông không hiểu rồi, thuốc lá là mặt hàng bị cấm bán trên mạng, hình như quản lý mảng này gắt gao lắm. Còn vì sao thì tôi cũng không rõ. Tôi nói cho ông biết, loại thuốc chúng ta đang hút đây là chiến lợi phẩm lấy từ Tam Liên đấy, mỗi người tham gia hành động đều được một bao."
Đinh Đào vừa dứt lời, lão Miêu phía sau liền vươn tay túm lấy vai cậu, hỏi: "Chuyện này là thế nào? Các cậu định quên tôi đấy à?"
Được lão Miêu nhắc nhở, Đinh Đào mới nhớ ra họ có tận 4 người. Thế nhưng cậu không thể thừa nhận là mình quên được, bèn chống chế: "Lão Miêu, cái này ông không thể trách chúng tôi được, phải trách Tiểu đội trưởng ấy. Chính anh ấy bảo chúng tôi cố gắng không đụng vào đồ của người khác, chỗ thuốc này là tôi phải vất vả lắm mới tranh thủ được đấy, không có tôi thuyết phục thì làm gì có thuốc mà hút."
Lão Miêu càu nhàu: "Biết ngay mà, Tiểu Cao không đáng tin. Lát gặp cậu ta, tôi nhất định phải hỏi cho ra lẽ, xem rốt cuộc là thế nào mà lại quên mất tôi. Chẳng lẽ tôi ở lại quan sát tình hình thì không được tính là tham gia nhiệm vụ à?"
Đinh Đào không tiếp lời. Cậu đã nghĩ kỹ rồi, lão Miêu đang có cục tức trong lòng, chuyện này cậu tốt nhất đừng nên dính vào, cứ đợi lão Miêu gặp Tiểu đội trưởng rồi tự đi mà lý luận.
Chẳng bao lâu sau, Đinh Đào dẫn lão Miêu tìm thấy Cao Phi và Hứa Lợi Phong. Vừa tới nơi, lão Miêu đã thấy hai người đang dán mắt nhìn vào doanh trại Tam Liên với vẻ vô cùng chăm chú, bèn hỏi Đinh Đào: "Tiểu Đinh, Tiểu đội trưởng của các cậu đang xem cái gì thế?"
Đinh Đào đáp: "Xem kịch đấy, đương nhiên là xem kịch rồi. Tôi nói cho ông hay, lát nữa đến giờ thức dậy, sẽ có trò hay để xem đấy."
Lão Miêu không biết lát nữa họ định xem trò hay gì, tất nhiên đó cũng không phải điều lão quan tâm lúc này. Lão tiến thẳng tới bên cạnh Cao Phi, vỗ vào vai anh rồi nói: "Tiểu Cao, cậu giải thích xem chuyện này là sao, tôi còn được coi là một thành viên trong tập thể các cậu không vậy?"