Trở lại ban hậu cần, Quách Lượng đặt thùng nước gạo vào chỗ cũ rồi quay về nhà ăn. Suất cơm mà tiểu đội trưởng để lại cho anh đã nguội ngắt, nhưng anh cũng chẳng bận tâm.
Mấy người lính trong ban hậu cần đang chơi đấu địa chủ. Thấy Quách Lượng, một người lên tiếng: "Tiểu Lượng, cậu có muốn nhập hội không? Đấu địa chủ mãi cũng chán, bọn này đang tính nâng cấp trò chơi đây."
Quách Lượng thần sắc thản nhiên. Anh không cho rằng mình là người có năng khiếu chơi bài, hơn nữa lại chơi với những lão binh đã quá ăn ý này thì chẳng khác nào tự sát. Anh không đáp lời, chỉ lẳng lặng ngồi ăn cơm.
Lão binh kia thấy Quách Lượng không phản ứng thì cũng thôi không hỏi nữa. Thực ra anh ta chỉ hỏi xã giao cho có lệ, dù sao cũng là người trong cùng một đơn vị, phải quan tâm đến đồng chí mới một chút, không thể để người ngoài nói ra nói vào rằng đám lão binh ban hậu cần chỉ biết đẩy việc bẩn việc mệt cho lính mới.
Ăn xong, lúc Quách Lượng đang rửa khay cơm thì tiểu đội trưởng ban hậu cần đi tới bên cạnh, nói: "Tiểu Quách, tôi thấy tâm tính cậu đã rất vững vàng, mấy việc vặt vãnh này cũng có thể tạm gác lại rồi. Tôi định từ ngày mai sẽ truyền lại vị trí cầm chảo cho cậu."
Quách Lượng chỉ cười: "Tiểu đội trưởng, anh đừng đùa nữa, tôi là cái thá gì đâu, sao gánh vác nổi trọng trách này."
Một lão binh đang chơi đấu địa chủ liền quay đầu lại, không vui nói với tiểu đội trưởng: "Tiểu đội trưởng, dù có sắp xếp người cầm chảo thì cũng phải có trước có sau chứ? Tôi ở ban hậu cần đã ba năm rồi, anh cũng chưa từng cho tôi chạm vào cái chảo lớn. Anh làm vậy chẳng phải là quá bất công với tôi sao?"
Tiểu đội trưởng liếc nhìn lão binh đó một cái, đáp: "Lo đánh bài của cậu đi. Cậu tưởng ai cũng có thể cầm chảo gánh vác trọng trách à? Chuyện nấu nướng này dù sao cũng là một kỹ thuật, phải có năng khiếu, hiểu không?"
Lão binh kia bèn ném bài xuống bàn, nói: "Tiểu đội trưởng, anh nói vậy là coi thường tôi rồi, chẳng lẽ tôi không có năng khiếu sao?"
Tiểu đội trưởng lắc đầu khinh bỉ: "Cậu có năng khiếu hay không tôi không biết, tôi chỉ thấy cậu chẳng làm được trò trống gì. Ngày thường trong ban ai cũng bảo cậu lười biếng, cứ rảnh ra là tụ tập đánh bài. Tôi thấy nếu nói về đánh bài thì cậu đúng là gánh vác được trọng trách thật đấy, còn nấu nướng thì cậu không xong đâu. Cứ ngoan ngoãn làm việc vặt đi, đợi khi nào tâm tính cậu không còn bay bổng nữa, tôi sẽ để cậu cầm chảo."
Tiểu đội trưởng nói xong, lại nhìn Quách Lượng bảo: "Tiểu Quách làm việc tích cực, giao trọng trách cho người như vậy, tôi mới yên tâm."
Lúc này, một người trên bàn bài liếc nhìn những lá bài lão binh kia vừa vứt xuống, rồi hét lên: "Ma Tử, hóa ra bài cậu tệ quá, không thắng nổi nên mới giở trò bỏ cuộc đúng không? Ngồi xuống mau, bài của cậu đấy, đừng hòng bỏ dở, ít nhất cũng phải đánh hết ván này."
Lão binh kia mỉa mai: "Không chơi nữa, giờ không chơi nữa. Đang nói chuyện chính sự đây, đây là trọng trách cầm chảo của ban hậu cần chúng ta, đánh bài chán lắm, phải làm việc gì có ý nghĩa thực sự chứ."
"Được, vậy bọn này đi gọi tư vụ trưởng tới chơi," một người lính khác ngồi trên ghế gom bài lại, xáo trộn với đống bài trên bàn rồi nhìn về phía lão binh còn đang cầm bài không nỡ buông tay.
Lão binh kia thấy không còn cách nào, đành miễn cưỡng gộp bài lại, ném lên bàn: "Mẹ kiếp, khó khăn lắm mới bốc được tay bài đẹp, có tận hai bộ bom, vậy mà bị các cậu làm cho hỏng hết."
Anh ta nói xong liền ngả người ra sau. Một người lính khác xào bài, vừa định quay đầu đi gọi tư vụ trưởng thì lão binh vừa đứng lên tranh cãi với tiểu đội trưởng đã đặt mông ngồi lại xuống bàn, nói: "Thôi bỏ đi, đừng gọi tư vụ trưởng, ông ấy bận lắm. Để tôi vào chơi tiếp cho."
Hai lão binh còn lại trừng mắt nhìn anh ta. Lão binh kia cười hì hì, nhanh tay bốc một lá bài, cười nói: "Đừng ngẩn người ra đó nữa, bốc bài đi..."
Ba lão binh đánh bài không ảnh hưởng gì đến tiểu đội trưởng và Quách Lượng. Tiểu đội trưởng lại nói: "Tiểu Quách, cậu suy nghĩ kỹ đi, việc này là muốn giao cho cậu trọng trách lớn đấy."
Quách Lượng suy nghĩ một chút rồi đáp: "Tiểu đội trưởng, hiện tại tôi mới tìm ra kỹ thuật nuôi heo, chuồng heo lại vừa có thêm mấy con heo con. Tôi muốn nuôi xong lứa này đã, đợi một hai năm nữa, khi đã có nền tảng vững chắc trong ban hậu cần, lúc đó tôi sẽ tính đến chuyện cầm chảo sau."
Tiểu đội trưởng nghe vậy có chút thất vọng, nhưng vẫn nói: "Được, cậu đã quyết định như vậy thì tôi cũng không thể dập tắt sự nhiệt tình của cậu. Vậy cậu cứ nuôi heo cho tốt đi."
Quách Lượng thấy tiểu đội trưởng đồng ý, liền thăm dò hỏi: "Tiểu đội trưởng, anh xem tôi đến đây cũng đã lâu, cuối tuần này có suất ra ngoài, anh xem ban mình có thể dành cho tôi một suất không?"
Tiểu đội trưởng đáp ngay: "Được chứ, sao lại không? Cậu ở ban hậu cần cũng lâu rồi, theo lý mà nói thì cũng nên ra ngoài đi dạo xem thế nào. Đúng rồi, cậu có việc gì cần bận à?"
Quách Lượng trả lời: "Tiểu đội trưởng, tôi nghe người chăn nuôi ở đại đội một nói, nuôi heo không đơn giản như vậy. Tôi định lần này ra ngoài sẽ đến trạm kỹ thuật nông nghiệp địa phương hỏi thăm, học hỏi thêm một số kỹ thuật chăn nuôi. Nếu được, tôi còn muốn mua vài cuốn sách về chăn nuôi. Tiện thể, tôi cũng muốn ghé qua doanh trại cũ thời tân binh để thăm bạn bè."
Tiểu đội trưởng nghe xong rất hài lòng, nói: "Được, cậu hiểu chuyện hơn bọn họ nhiều. Ngày nào ra ngoài cũng nghĩ cách làm thế nào để công việc ban hậu cần tốt hơn. Vậy đi, nếu cậu đã quyết tâm nuôi heo, chỉ học kỹ thuật thôi thì chưa đủ. Tốt nhất cậu nên mua thêm vài cuốn sách về thú y. Đơn vị mình không có bác sĩ thú y, heo của đại đội nếu bị bệnh toàn phải đi mời người ngoài vào chữa. Tôi cũng rất mong ban hậu cần chúng ta có một người chăn nuôi biết chữa bệnh cho gia súc."
Quách Lượng không chút do dự đồng ý ngay. Lời nhắc nhở của tiểu đội trưởng khiến anh có cái nhìn mới về việc nuôi heo. Không nói đến chuyện khác, chỉ riêng kỹ năng thú y này thôi cũng đã là một nghề rồi. Quan trọng nhất là hiện tại đơn vị không có thú y, nếu anh có thể học cách chữa trị các bệnh thông thường cho động vật thì ít nhất cũng được coi là một nửa bác sĩ thú y. Thú y chắc cũng được tính là binh chủng kỹ thuật. Quách Lượng từng nghe nói binh chủng kỹ thuật rất dễ được giữ lại phục vụ lâu dài. Anh muốn làm lính thêm vài năm, tốt nhất là đến khi lên sĩ quan cấp ba, như vậy sau khi phục viên trở về địa phương còn có thể được sắp xếp công việc.
"Tiểu đội trưởng, tôi nhớ rồi, tôi sẽ cố gắng mua hết những sách về thú y có thể," Quách Lượng cười nói.
Tiểu đội trưởng lúc này mới bảo: "Được rồi, cậu còn rửa nữa, rửa thêm chút nữa là cái khay cơm mòn vẹt luôn đấy..."