"Cậu ta thì tính là huấn luyện viên thú gì chứ, cùng lắm cũng chỉ là phường chơi chim thôi."
Đinh Đào nghe xong lời này thì trong lòng có chút không phục, cậu ta nói với lão Miêu: "Lão Miêu, anh không thể khinh người như thế được. Có bản lĩnh thì anh dạy cho con Tiểu Hắc biết bay đi, mà phải là kiểu không cần dùng tay ấy."
Lão Miêu nhét cái muôi múc cơm vào tay Đinh Đào, nói: "Tôi thừa nhận, tôi không có bản lĩnh đó, dù sao tôi cũng đâu phải phường chơi chim. Nếu cậu thấy mình giỏi, đơn giản thôi, huấn luyện con Husky hay chạy sang chỗ chúng ta ăn chực kia thành quân khuyển là được. Huấn luyện quân khuyển cho Từ Liên trưởng thì khó quá, đặt mục tiêu cao thế đối với cậu không công bằng, hay là thế này, cậu chỉ cần huấn luyện con Husky đó thành chó giữ nhà thôi, thế mới là bản lĩnh thật sự."
Đinh Đào nghe vậy thì cứng họng. Nếu huấn luyện chó khác, cậu ta còn dám thử, nhưng với con Husky được nuôi lớn bởi bầy sói hoang ở đây thì đúng là chuyện không tưởng. Đừng nói là huấn luyện thành chó giữ nhà, chỉ cần nó không dỡ tung cái trạm gác này là đã đội ơn trời đất rồi. Đinh Đào không cho rằng mình có bản lĩnh đó, thế nên cậu ta đành nhịn, không tranh cãi với lão Miêu nữa.
Đinh Đào cảm thấy ấm ức, tự múc một bát cháo kê bí đỏ rồi ngồi xuống bàn ăn, nói với lão Miêu cũng vừa ngồi xuống: "Lão Miêu, sáng ra mà chỉ cho bọn này ăn thế này thôi à? Ít nhất cũng phải có tí đồ nhắm chứ."
Lúc này lão Miêu đột nhiên đứng dậy: "Đúng rồi, cậu nhắc tôi mới nhớ, vẫn còn đồ ăn, suýt chút nữa thì quên mất."
"Cái gì thế?" Đinh Đào hỏi, Cao Phi và Hứa Lợi Phong cũng tò mò nhìn sang, họ muốn xem lão Miêu rốt cuộc lấy ra thứ gì.
Chỉ thấy lão Miêu đặt một cái chậu inox có úp bát lên giữa bàn, dưới ánh mắt tò mò của ba người còn lại, anh ta nhấc cái bát úp phía trên ra.
"Lão Miêu, xa xỉ quá nha, đến cả quẩy mà cũng làm được, thế này thì phí dầu lắm, anh đúng là dám làm thật đấy." Đinh Đào vừa nói vừa vươn tay lấy một chiếc, cắn một miếng.
Thế nhưng ngay lập tức cậu ta thấy vị không đúng. Quẩy này trông vẫn còn bốc hơi nóng, nhưng mùi vị hoàn toàn khác với quẩy mới ra lò. Vì thế, cậu ta mang ánh mắt khó hiểu nhìn về phía lão Miêu.
Cao Phi cũng lấy một chiếc. Lúc này lão Miêu mới lên tiếng: "Tôi làm gì mà xa xỉ thế, dù tôi có muốn xa xỉ một lần thì cũng chẳng muốn tốn công đến vậy. Quan trọng nhất là bột làm quẩy tôi cũng không biết nhào, số quẩy này đúng là không phải tôi làm."
Cao Phi nhìn lão Miêu hỏi: "Lấy từ ban hậu cần của tam liên à?"
Lão Miêu gật đầu, rồi đi lấy một cái chậu inox khác đặt bên cạnh bếp, vừa đi vừa nói: "Tối qua lúc chúng ta lục soát ban hậu cần của họ, tôi vô tình phát hiện số quẩy này trong chậu. Nhưng chỉ có bấy nhiêu thôi, tôi đoán là đồ họ ăn thừa. Ban đầu tôi cũng chẳng định mang về, nhưng sau nghĩ lại muốn nếm thử, dù sao cũng lâu lắm rồi chưa ăn, nên tiện tay cầm về luôn. Đây là hấp lại đấy, chắc vị cũng không tệ đâu."
Cao Phi cắn một miếng quẩy rồi nói: "Tuy không giòn rụm như quẩy mới ra lò, nhưng vị vẫn rất ngon, kiểu khác, mềm mềm mà không bị ngấy, tốt lắm. Lão Miêu, anh cũng ăn đi."
Lúc này, lão Miêu đặt thêm một cái chậu inox nữa vào giữa bàn, những người khác nhìn vào, bên trong là một con gà nguyên con vẫn còn đang bốc hơi nóng.
Lão Miêu đặt chậu gà xuống rồi cũng ngồi xuống, anh ta nói: "Đây mới là món các cậu muốn, chỉ là gà luộc nước trắng thôi, thời gian gấp quá không làm món gì ngon hơn được, tiện tay hầm một con, mùi vị không đảm bảo đâu nhé."
Đinh Đào nhìn thấy gà trong chậu thì chẳng màng đến quẩy nữa, ra tay trước tiên, xé một cái đùi gà rồi cắn một miếng lớn. Sau khi nuốt xuống, cậu ta mới nói với lão Miêu: "Gà này vị hơi nhạt, cứ như không bỏ muối ấy."
Miệng thì nói thế nhưng tốc độ ăn gà của cậu ta không hề chậm lại. Hứa Lợi Phong thấy Đinh Đào ra tay thì cũng không chịu kém cạnh, nhưng anh ta không tranh đùi gà như Đinh Đào mà trực tiếp xé một cái cánh.
Cao Phi thổi bát cháo kê bí đỏ rồi hớp một miếng, anh không hề ra tay tranh giành đống gà trong chậu, cứ như thể việc Đinh Đào và Hứa Lợi Phong tranh ăn chẳng có chút sức hút nào với anh cả.
Lão Miêu cũng bắt đầu ăn, thực ra cơm đủ cho mọi người, chẳng cần phải tranh giành. Nhưng kể từ lần Cao Phi bày trò tranh ăn trước kia, tất cả mọi người khi ăn uống đều không còn quy củ như trước nữa, thấy đồ ngon là cứ tranh trước đã.
Không lâu sau, Đinh Đào ợ một cái no nê, cậu ta xoa bụng, rồi nới lỏng thắt lưng thêm một nấc mới bưng bát cháo của mình lên.
Lão Miêu cũng dừng tay, bắt đầu húp cháo. Lúc này Hứa Lợi Phong trực tiếp cầm cả bộ khung xương gà trong chậu lên gặm, trên đó vẫn còn cái cổ và đầu gà chưa ai đụng tới.
Cao Phi nhìn Hứa Lợi Phong ăn, thực ra anh chỉ mới ăn hai chiếc quẩy với một bát cháo kê, bảo là no căng thì chắc chắn không thể, vì sức ăn của Cao Phi vốn không nhỏ.
"Tiểu Hứa, chậm thôi, không ai tranh với cậu đâu, đừng để bị nghẹn." Nhìn Hứa Lợi Phong đang ôm bộ xương gà gặm, khóe miệng Cao Phi giật giật. Thú thật, anh chưa từng thấy ai ăn thịt kiểu khoa trương như vậy, ngay cả hồi còn ở cùng đại hán cũng không tới mức này.
Hứa Lợi Phong ăn rất ngon lành, nhưng cách ăn này chẳng gợi chút thèm thuồng nào, ngược lại còn khiến người ta thấy khó chịu. Dù sao thì dáng vẻ ấy cộng thêm bộ xương và đôi bàn tay đầy dầu mỡ, luôn mang lại cảm giác hơi ghê người.
Cao Phi quay đầu đi, dời ánh mắt khỏi Hứa Lợi Phong, anh nhìn Đinh Đào nhưng thực chất là nói với tất cả mọi người: "Sáng nay sẽ có người mang vật tư tới, chúng ta tiếp nhận vật tư trước. Sau khi xong xuôi, Đinh Đào và Tiểu Hứa, hai cậu sắp xếp một người đi cùng tôi sang bên nhị liên tuần tra một vòng. Thú thật đến giờ tôi vẫn chưa biết vị trí cụ thể của nhị liên ở đâu, là đơn vị anh em, tôi nghĩ chúng ta vẫn cần phải sang thăm hỏi người ta một chuyến."
Nghe xong lời này, Đinh Đào cười đầy ẩn ý với Cao Phi: "Lớp trưởng, anh thấy bắt nạt tam liên mãi cũng ngại, nên định ra tay với nhị liên sao?"