Cao Phi sẽ không làm cái việc nguy hiểm là để lộ lưng mình cho kẻ địch. Nếu muốn di chuyển, bắt buộc phải trong tình huống không có bất kỳ hiểm nguy nào, thực hiện một cuộc chuyển dịch chiến lược mới được.
Cao Phi không hề coi kẻ địch đang ẩn nấp gần đó là những kẻ săn trộm thực thụ, anh vẫn theo bản năng coi đối phương là người có tố chất chiến thuật như mình, vô hình trung đã coi đối phương là kẻ địch ngang hàng.
"Phải nhanh chóng chuyển dịch, kéo giãn khoảng cách nhất định."
Trong lòng Cao Phi nghĩ vậy, liền bắt đầu quan sát địa hình phía sau mình. Anh tìm tới tìm lui, cuối cùng phát hiện ở vị trí cách bên cạnh khoảng mười mét có một rãnh đất. Rãnh đất đó tuy khá nông, nhưng chỉ cần ép cơ thể xuống thật thấp thì làm vật che chắn vẫn tạm ổn.
Vấn đề của anh là làm sao để di chuyển được đến rãnh đất đó. Anh tính toán sơ bộ, với tốc độ phản ứng của đối phương, muốn nhanh chóng đến được rãnh đất mà không bị đối phương tấn công, trừ khi tốc độ của anh đạt mức hoàn thành trong vòng hai giây.
Hai giây mười mấy mét, không phải con người không làm được, dù sao tốc độ chạy trăm mét nhanh nhất mà nhân loại tạo ra cũng có thể đạt hơn chín giây một chút, tính trung bình ra cũng khoảng 10 mét mỗi giây.
Thế nhưng đó là tốc độ trên sân vận động chuyên nghiệp, không áp dụng được cho núi tuyết, huống hồ còn phải tính cả thời gian khởi động. Hai giây mười mấy mét, xét theo tốc độ khởi động thì không dễ đạt được, ít nhất Cao Phi không tự tin mình có thể làm được.
Việc này đòi hỏi Cao Phi phải nghĩ cách, anh lại nhìn địa hình xung quanh xem còn cách nào khác để thực hiện hay không.
Đột nhiên, Cao Phi nhìn xuống lớp tuyết trên mặt đất. Anh chợt nghĩ, không nhất định phải tận dụng ưu thế địa hình, anh còn có thể tận dụng lớp tuyết dưới chân. Tuyết văng tứ tung cũng có thể cản trở tầm nhìn của con người một cách hiệu quả.
Thế là, sau khi có ý tưởng mới, Cao Phi bắt đầu lấy tuyết. Anh gom tất cả tuyết trong khu vực an toàn xung quanh mình lại, sau đó vo thành từng nắm tuyết to bằng nắm đấm.
Vo được hơn mười nắm tuyết, Cao Phi liền tháo mũ của mình xuống, đổ đầy tuyết vào trong. Công tác chuẩn bị đã xong, tiếp theo chính là hành động.
Cao Phi kiểm tra hộp giấy đựng Tiểu Hắc, xác nhận đã đóng chặt, anh mới hít một hơi thật sâu. Anh biết rõ, việc mình sắp làm tới đây là một cuộc mạo hiểm.
Cao Phi thu súng lại, đeo ra sau lưng, sau đó cầm những nắm tuyết trên cả hai tay, ném mạnh về phía trước dưới chân. Tốc độ của anh rất nhanh, hơn mười nắm tuyết nhanh chóng được ném ra ngoài.
Cao Phi đã dùng rất nhiều sức, nhưng những nắm tuyết vẫn không đạt được khoảng cách anh cần. Anh cũng biết trước sẽ như vậy, nhưng điều đó không còn quan trọng nữa, bởi khi nắm tuyết đạt đến độ cao nhất định sẽ vỡ ra, hơn nữa, nắm tuyết đập xuống đất cũng sẽ làm bắn lên rất nhiều bông tuyết.
Hơn mười nắm tuyết vừa được Cao Phi ném đi, anh lại bốc thêm hai nắm tuyết nữa, hất ngược lên phía trên đầu mình rồi lao ra ngoài. Khi chạy được nửa đường, anh hất chiếc mũ chứa đầy tuyết lên không trung, tuyết trong mũ phun ra bao trùm lấy bóng hình anh, che khuất thân thể.
Khi đến sát mép rãnh đất, Cao Phi lăn một vòng tại chỗ, cả người anh đã lọt thỏm vào trong rãnh. Anh ép thấp cơ thể, quan sát động tĩnh phía sau.
Sau khi tiểu đội trưởng gọi người quay về tập hợp đội ngũ, anh ta lại quay trở lại bên cạnh đại đội trưởng Trương Mãnh. Anh ta vừa định nói gì đó với đại đội trưởng thì thấy trên bầu trời phía trước bỗng bay lên mười mấy nắm tuyết. Những nắm tuyết đó chưa đập tới phía họ, nhưng tầm nhìn của họ đã bị những bông tuyết vỡ ra cùng với tuyết bắn lên từ mặt đất che khuất.
Tiểu đội trưởng theo bản năng nhìn về phía trước từ mép tảng đá, Trương Mãnh cũng giống như anh ta, cả hai gần như sững sờ. Họ chỉ thấy phía sau tảng đá mà Cao Phi từng ẩn nấp, một bóng người lao ra. Người đó có kỹ năng chiến đấu cực kỳ điêu luyện, trước tiên quét ra một ít bông tuyết để che chắn bóng mình, khi chạy được nửa đường lại hất lên một đám tuyết lớn, tiếp đó, bóng hình anh ta liền biến mất vào trong một rãnh đất mà họ nhìn thấy.
Gần như cùng lúc, tiểu đội trưởng và đại đội trưởng Tân binh tam liên Trương Mãnh đều thu đầu lại, nhìn đối phương.
"Đại đội trưởng, làm sao bây giờ?" Tiểu đội trưởng hỏi.
Trương Mãnh cũng không biết phải trả lời thế nào. Chuỗi hành động ẩn thân liên tục của đối phương khiến Trương Mãnh càng khẳng định người đó là một nhân vật không tầm thường. Hiện tại đối phương đã che giấu được tung tích, giữa ban ngày ban mặt như thế này, muốn ẩn mình không phải là chuyện dễ dàng, nhưng Trương Mãnh không cho rằng đối phương không có cách để trốn.
Phải biết rằng, trong dãy núi tuyết lớn này, tuyết đọng rất dày, một người có tố chất chiến đấu cực tốt nếu quyết tâm ẩn mình thì thật sự không dễ bị phát hiện.
Trương Mãnh lại nhớ đến hai món vũ khí tự chế mà Cao Phi mang theo, loại vũ khí dùng cho cận chiến đó có sát thương rất lớn, nếu không may bị đâm trúng thì sức sát thương còn mạnh hơn cả đạn.
"Đại đội trưởng, hay là chúng ta cứ xông lên đi!" Tiểu đội trưởng nghĩ đến cách mạo hiểm, anh ta theo bản năng lo sợ đối phương có thể chạy thoát khỏi tầm mắt của họ.
Trương Mãnh lắc đầu, anh không dám để các chiến sĩ đuổi theo, quá nguy hiểm. Nếu đối phương cố tình ẩn mình, họ mạo hiểm xông lên chỉ trúng kế của đối phương. Đến lúc đó đừng nói là tìm được đối phương, nếu đối phương có ý đồ, họ sẽ ám sát những chiến sĩ sơ ý tách khỏi đội ngũ mà họ thậm chí còn không phát hiện ra.
"Đợi đi, đợi đại quân của chúng ta lên hết rồi tính tiếp!"
Cao Phi đương nhiên không có tố chất chiến đấu đáng sợ như Trương Mãnh suy diễn. Anh bây giờ chỉ muốn chiếm lĩnh địa hình có lợi. Theo ý nghĩ của Cao Phi, nơi này cách doanh trại phía dưới không xa, chỉ cần anh cầm chân ở đây, doanh trại bên dưới nhất định sẽ phát hiện ra tình hình và đuổi tới trợ giúp. Cao Phi không khỏi nhớ tới những chiến sĩ đã đuổi tới trước đó, anh thậm chí còn thầm nghĩ, động tác của những người đó quá chậm chạp, đã lâu như vậy rồi mà vẫn chưa tới.
Cao Phi đã nằm trong rãnh đất, trên người dính đầy tuyết. Khi anh ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi, theo bản năng nhìn lại cơ thể mình, mới phát hiện ra cả người mình trắng xóa, hòa làm một với lớp tuyết trên mặt đất.
"Đây chẳng phải là bộ đồ ngụy trang tự nhiên sao?" Cao Phi nghĩ thầm, lá gan cũng lớn hơn nhiều. Anh không còn cố ý che giấu nữa, bạo dạn khom lưng bắt đầu đi lên đỉnh núi.
Thời gian không trôi qua quá lâu, Cao Phi đã lên tới điểm cao nhất của đỉnh núi. Dù sao vốn dĩ anh cũng không cách đỉnh núi bao xa, chứ không phải ở dưới chân núi, nên cũng không tốn quá nhiều thời gian.
Vừa lên tới đỉnh núi, Cao Phi liền nằm rạp xuống quan sát phía dưới, xác định đối phương không đuổi theo, anh mới yên tâm bắt đầu bố trí trận địa trên đỉnh núi.