Ăn cơm xong, Mã Đào lấy ra hai chiếc bình giữ nhiệt, anh trút phần nước canh mì thịt còn dư vào trong. Anh đưa một bình cho Cao Phi.
"Cầm cho chắc, trưa nay chúng ta không về kịp đâu, đây là bữa trưa của hai anh em mình đấy." Mã Đào nói xong còn lấy một sợi dây đeo ba lô buộc chặt hai bình lại rồi cất đi.
Cao Phi thu dọn những vật dụng cần thiết mang theo người. Mã Đào lại vào trong ký túc xá, vài phút sau đã quay ra, trong tay cầm theo một khẩu súng. Mã Đào rất cẩn thận đưa khẩu súng trường này cho Cao Phi.
Cao Phi đón lấy khẩu súng, cầm trên tay quan sát kỹ lưỡng, sau đó quay sang nhìn Mã Đào hỏi: "Dương liên trưởng, đây là loại 56 sao? Súng này cũ quá rồi, trạm của chúng ta chỉ được trang bị loại này thôi ạ?"
Mã Đào cười cười, lấy từ trong túi ra hai viên đạn màu vàng kim, mỉm cười nhìn Cao Phi: "Khẩu súng này được trang bị từ khi trạm gác mới thành lập. Đừng nói cậu thấy nó cũ, ngay cả tôi cũng thấy nó già cỗi rồi. Nhưng súng tuy cũ mà dùng rất tốt, độ chuẩn xác cũng cao. Nói chính xác thì đây là súng trường bán tự động loại 56."
"Mã liên trưởng, nghe anh nói vậy, chẳng lẽ loại 56 còn có cả súng trường tự động ạ?" Cao Phi tỏ ra hứng thú với kiến thức về súng ống mà Mã Đào vừa nhắc tới.
Mã Đào dùng tay áo lau lau hai viên đạn rồi nhìn Cao Phi nói: "Để tôi giảng cho cậu thế này, dòng súng 56 do nước ta sản xuất thời kỳ đầu có ba loại vũ khí cùng cỡ nòng nhưng mục đích sử dụng khác nhau. Ngoài khẩu súng trường bán tự động 56 trong tay cậu ra, còn có tiểu liên 56 và súng máy hạng nhẹ 56. Chúng đều sử dụng loại đạn 7.62mm. Những khẩu súng đó đều quá cũ rồi, ngoài loại bán tự động 56 này ra thì hai loại kia tôi cũng chưa từng thấy. Lúc tôi mới vào bộ đội thì đã là thời của súng 81 rồi, sau này đọc báo quân đội mới biết giờ đã có loại 95. Tân binh như cậu chắc đã được dùng 95 rồi nhỉ?"
"Chưa ạ, hồi huấn luyện tân binh bọn em vẫn dùng súng 81. Nhưng sau khi được phân về đại đội trinh sát thì đã được sử dụng loại 95 rồi." Cao Phi vừa nói vừa dán mắt vào hai viên đạn trên tay Mã Đào. Đạn thì đương nhiên Cao Phi đã thấy nhiều, nhưng những viên cậu từng thấy đều là đạn vỏ thép màu xanh quân đội, còn hai viên này nhìn cái là biết ngay là vỏ đồng.
Mã Đào cũng nhận ra ánh mắt của Cao Phi, anh đưa hai viên đạn cho cậu: "Hai viên đạn này không biết là của lớp cựu binh nào để lại, tính ra tuổi đời của chúng có khi còn lớn hơn cậu. Đạn vỏ đồng giờ chỉ còn đúng hai viên này thôi. Tôi đoán là vị tiểu đội trưởng cũ ngày xưa không nỡ dùng. Giờ cậu đến rồi, hai viên đạn này để lại cho cậu đấy, sau này đại đội chúng ta chỉ có thể cấp cho cậu đạn vỏ xanh thôi."
Cao Phi nhận lấy đạn, cậu không nỡ dùng mà cẩn thận cất vào túi áo. Mã Đào thấy vậy vỗ vai cậu: "Đi thôi, chúng ta xuất phát."
Nói xong, Mã Đào đeo bình nước lên người, quay sang búng tay với Cao Phi: "Lên đường!"
Hai người đóng cửa rồi bắt đầu hành trình. Lúc đầu, cả hai không nói gì, chỉ lẳng lặng bước đi.
Trên đường đi, Mã Đào đi phía trước, anh cứ loay hoay quấn sợi chỉ bông vào một ống thép.
Đi được một lúc, Cao Phi cảm thấy không khí có phần ngột ngạt nên lên tiếng hỏi: "Mã liên trưởng, anh đang làm gì thế ạ?"
"Đoạn đường phía trước không dễ đi đâu, tôi làm cho cậu một cái gậy chống, sắp xong rồi." Mã Đào vừa nói vừa thắt nút cuối sợi dây vào một cái nút sống đã tạo sẵn, sau đó kéo mạnh đầu dây bên kia, sợi chỉ bông đã được quấn chặt chẽ.
Cao Phi há hốc mồm kinh ngạc nhìn cảnh tượng khó tin này: "Thật kỳ diệu quá, anh quấn kiểu gì vậy ạ?"
Mã Đào đưa ống thép đã quấn chỉ cho Cao Phi và nói: "Chắc cậu chưa từng buộc lưỡi câu bao giờ nhỉ? Đây là cách buộc lưỡi câu đấy. Nếu cậu muốn học thì lúc nào rảnh tôi dạy, cậu thử xem có thuận tay không."
Cao Phi cầm ống thép, ướm thử trên tay rồi cười bảo: "Rất tốt ạ, vừa vặn lắm, độ dài cũng rất hợp lý."
Cao Phi vừa nói vừa dùng lực cắm ống thép xuống đất, nhưng không may vì đầu ống không nhọn nên không cắm xuống được.
"Cậu thấy thuận tay là được. Sau này ra ngoài, nhất định phải đặt sự an toàn lên hàng đầu." Mã Đào nói xong liền quay sang chỉnh lại cổ áo khoác cho Cao Phi rồi dặn dò: "Trong môi trường này, cứ ra ngoài là phải đặt việc giữ ấm lên số một. Phạm vi tuần tra rộng, nếu gặp sự cố không về kịp mà không giữ ấm tốt thì sẽ rất nguy hiểm đến tính mạng đấy."
Cao Phi vác khẩu súng 56 lên vai, nhanh chóng đuổi theo Mã Đào rồi hỏi: "Mã liên trưởng, tiểu đội trưởng cũ hồi trước, ngoài việc đi tuần thì anh ấy còn làm gì nữa không ạ?"
Cao Phi cũng muốn nhân lúc này tìm hiểu thêm tình hình, dù sao sau này cậu cũng phải một mình ở lại đây, nghĩ thôi đã thấy không phải là chuyện dễ dàng gì.
"Tôi cũng không rõ lắm, nhưng theo tôi biết thì vị tiểu đội trưởng cũ thường đi dạo quanh trạm gác để nắm rõ từng ngóc ngách. Nếu không thì làm sao anh ấy tìm ra được than chứ? Tôi nghe anh ấy nói than ở đây nhiều lắm, nếu khai thác thì không biết đào đến bao giờ mới hết. Ngoài những việc đó ra thì tôi không biết gì thêm, dù sao tôi cũng ít khi lên đây." Mã Đào đáp.
Cao Phi ngẫm nghĩ, cậu thấy mình cũng cần phải nắm rõ khu vực xung quanh này. Tuy rằng sau này một mình ở đây sẽ rất buồn chán, nhưng dù sao nơi đây cũng là "lãnh địa" của cậu.
Bất chợt, trong đầu Cao Phi lóe lên ý nghĩ mình như một "vua sơn lâm" vậy.
Mã Đào nói tiếp: "Tôi tạm thời canh giữ ở đây vài ngày, trong mấy ngày này tôi đã đọc được hai cuốn sách mà trước đây tôi chẳng bao giờ nuốt nổi. Tôi nhận ra rằng, muốn trụ lại được ở đây thì phải có tính kiên nhẫn. Tôi không biết cậu có thể trụ được bao lâu, nhưng tôi vẫn muốn khuyên cậu hãy tìm việc gì đó làm, không thì sẽ rất bứt rứt. Tôi có mang theo khá nhiều sách, lát nữa tôi đi sẽ không mang theo đâu, cậu cứ giữ lại mà đọc. Chỗ nào không hiểu thì sau này có dịp cứ hỏi tôi."
Cao Phi gật đầu: "Vâng, em sẽ đọc ạ."
Cao Phi không từ chối, cậu cũng biết những ngày tháng buồn tẻ phía trước sẽ không ít. Có sách đọc biết đâu lại giết được thời gian, nhất là những lúc thời tiết xấu như mưa hay tuyết rơi, không ra ngoài được thì đọc sách là phù hợp nhất.
Hai người cứ thế vừa đi vừa trò chuyện, dần dần rời xa trạm gác. Nhìn từ xa, trên ngọn núi tuyết, hai bóng người đang bước những bước chân nặng nhọc, để lại phía sau một hàng dấu chân dài. Thỉnh thoảng, tiếng cười đùa của họ lại vang vọng khắp núi rừng.