Trời đã tối hẳn, lúc này tình hình dưới nước đã không còn nhìn rõ nữa, Cao Phi lúc này mới cho số tôm lớn nhỏ bắt được vào trong thùng. Cậu không hề lên đường ngay mà ngồi xổm xuống tại chỗ, hai tay đan chéo vào trong ống tay áo.
Cậu muốn làm ấm tay mình trước rồi mới đi, trong lúc đó, cậu lại phải chịu đựng cảm giác đau buốt khi các ngón tay dần khôi phục cảm giác.
Đợi đến khi Cao Phi bắt đầu quay về, trời đã tối đen như mực. Cao Phi cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, cứ thế men theo con đường cũ mà trở về.
Đi được một đoạn, trên một gò đất nhỏ phía trước bỗng xuất hiện một bóng dáng. Cao Phi nhận ra ngay, đó là Đại Cá Tử. Còn việc tại sao nó lại xuất hiện ở đây, Cao Phi đoán là nó đến để săn mồi.
"Đại Cá Tử, ra ngoài dạo chơi à." Cao Phi lên tiếng định chào hỏi một câu, vì hôm nay thu hoạch được tôm nhỏ nên tâm trạng cậu rất tốt, mới cố ý chào hỏi Đại Cá Tử, dù cậu biết rõ nó sẽ không đáp lại mình.
Sau khi chào xong, Cao Phi tiếp tục lên đường, cậu cũng chẳng có ý định xem đời sống về đêm của Đại Cá Tử như thế nào.
Đợi đến khi Cao Phi đi thêm được một quãng nữa, phía trước cậu lại một lần nữa xuất hiện bóng dáng của Đại Cá Tử. Cao Phi giật mình thót tim, cứ tưởng lại xuất hiện thêm một con nữa, nhưng khi nhìn kỹ vào đôi mắt của nó, cậu liền nhận ra ngay.
Cao Phi quay đầu nhìn lại cái gò đất nhỏ nơi Đại Cá Tử xuất hiện lúc nãy, mới phát hiện ra ở đó chẳng có bóng dáng con vật nào cả. Cao Phi lắc đầu, cậu nghi ngờ liệu có phải mình nhìn nhầm hay không.
Thế nhưng, khi cậu nhìn về phía Đại Cá Tử lần nữa, nó lại biến mất không dấu vết. Cao Phi còn cố tình tìm kiếm xung quanh, sau khi xác định không tìm thấy Đại Cá Tử nữa, cậu mới tiếp tục lên đường.
Về sau, mỗi khi Cao Phi đi được một đoạn, Đại Cá Tử lại lộ diện ra cho cậu thấy mặt, rồi ngay lập tức lại biến mất.
Ban đầu, Cao Phi còn tưởng Đại Cá Tử đang giở trò gì, nhưng số lần nhiều lên, Cao Phi cũng chẳng buồn để ý nữa. Đợi đến khi cậu đi mãi về tới trạm gác, lúc này mới thấy Đại Cá Tử ló mặt ra ở trên đỉnh núi phía xa. Khi Cao Phi nhìn thấy nó và vẫy tay chào, nó mới lại chạy đi mất.
Sau lần đó, Đại Cá Tử không còn xuất hiện nữa, có lẽ nó thực sự đi săn mồi rồi.
Cao Phi cứ thấy Đại Cá Tử có gì đó không ổn, nhưng nhất thời lại không nói rõ được là không ổn ở chỗ nào.
Vì nghĩ không thông nên cậu cũng chẳng nghĩ nữa, dù sao thì cậu cũng phải làm bữa tối. Cậu nhớ đến số tôm mình bắt về, quyết định tự thưởng cho mình một bữa hải sản.
Cao Phi còn nhớ đến Tiểu Hắc, nó đã bị cậu nhốt trong bếp cả nửa ngày rồi, không biết bây giờ tình hình ra sao. Cậu mở cửa bếp, vội vàng bật đèn, đặt thùng nước và dụng cụ trên tay xuống rồi đi tìm Tiểu Hắc.
Nhưng khi nhìn thấy cái hộp giấy bị lật úp, sắc mặt Cao Phi trở nên khó coi. Cậu đã nhận ra, Tiểu Hắc lại vượt ngục một lần nữa, không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn lại tự làm mình bẩn thỉu rồi.
Cao Phi vội vàng đi tìm, cậu theo bản năng tìm đến đống than, nhưng tìm mãi tìm mãi vẫn không thấy dấu vết của Tiểu Hắc đâu.
Cao Phi lại tìm dưới thớt, rồi cả giá để rau, vẫn không tìm thấy bóng dáng Tiểu Hắc.
Tìm tới tìm lui, thực sự không tìm thấy nữa, lòng cậu cũng bắt đầu lo lắng. Cậu không kìm được mà nhìn về phía cửa bếp, muốn xem có chỗ nào bị hở để Tiểu Hắc trốn ra ngoài hay không.
Thế nhưng Cao Phi kiểm tra rồi, vẫn không có.
Không tìm thấy Tiểu Hắc, Cao Phi quyết định làm cơm trước. Cậu nghĩ đợi ăn cơm xong rồi từ từ tìm tiếp, đến lúc đó nếu không tìm được thì hãy phiền não sau.
Cách làm tôm thì có rất nhiều, Cao Phi rất thích ăn tôm chiên dầu, nhưng hiện tại cậu không định làm món đó. Thứ nhất là cậu không biết làm, thứ hai là cậu cảm thấy làm tôm chiên dầu rất lãng phí, chủ yếu là lãng phí dầu. Việc vận chuyển vật tư ở đây vốn dĩ đã rất khó khăn, đương nhiên không thể lãng phí.
Mà cách làm tôm đơn giản nhất chính là tôm hấp. Cao Phi suy nghĩ một chút rồi quyết định làm món tôm hấp.
Cũng chẳng cần chuẩn bị gì nhiều, cậu trực tiếp bắc nồi đun nước. Cao Phi tìm trong bếp một lượt, thấy không có lồng hấp, điều này cũng không làm khó được cậu. Cậu lấy dây thép uốn thành một cái vòng tròn có dấu thập ở giữa, đặt lên mặt nước trong nồi, sau đó chọn số tôm đã bắt ra đĩa, đặt đĩa lên cái vòng thép đang mắc trên mặt nước rồi đậy nắp nồi lại hấp.
Cao Phi lại lấy tỏi và gừng từ giá rau xuống, cậu dùng dao thái vài lát gừng, sau đó đặt gừng và tỏi đã bóc vỏ lên thớt, lấy dao đè lên rồi dùng tay đập mạnh một cái, thế là tỏi và gừng đều nát bét.
Tất nhiên là miếng vẫn còn to, Cao Phi dùng dao xúc số tỏi gừng đó cho vào một cái bát nhỏ, rồi đổ thêm một chút giấm vào, thế là nước chấm đơn giản đã làm xong.
Tôm không cần hấp lâu, đợi đến khi thấy xung quanh nắp nồi bắt đầu bốc hơi nóng, cậu liền mở nắp nồi ra, dùng 4 chiếc đũa lấy đĩa tôm bên trong ra, sau đó lại dùng một chiếc đũa lấy cái vòng thép ra ngoài.
"Cái vòng thép này cũng được đấy, giữ lại lần sau hấp thức ăn thì dùng." Cao Phi tìm một lát rồi treo cái vòng thép lên bức tường bên cạnh thớt, ở đó có đóng mấy cái đinh, thường ngày dùng để treo đồ.
Chỉ mỗi món tôm hấp thì không đủ ăn, chủ yếu là không no, Cao Phi còn thiếu một món chính. Cậu suy nghĩ một chút, cuối cùng lấy một nắm gạo, cũng chẳng rửa, cũng chẳng vo, trực tiếp ném vào nồi. Thế vẫn chưa đủ, cậu lại lấy thêm một ít lá rau xanh, rồi thái thêm ít khoai tây hạt lựu đổ vào cùng, sau đó đậy nắp lại nấu.
Cao Phi định nấu thêm một bát cháo rau, chỉ là rau ở đây quá đơn điệu, cậu cũng chẳng làm được gì khác, đành phải làm đơn giản như vậy thôi.
Ngay lúc Cao Phi vừa đậy nắp nồi, cậu nghe thấy một tiếng kêu của chim ưng nhỏ. Cao Phi bỗng quay đầu lại, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Đó là ở bên cạnh bức tường cạnh cửa, chính là nơi để tro than sau khi đốt bếp lò cũ. Cao Phi bước tới, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Tiểu Hắc, nhưng lúc này Tiểu Hắc chẳng còn đen nữa, trên người nó dính đầy tro than, loại tro đã đốt qua, màu xám trắng.
Điều khiến Cao Phi ngạc nhiên là, lúc này Tiểu Hắc đang dùng cái mỏ cong của mình, mổ vào cái mai rùa. Cái mai rùa đó chính là con rùa mà Cao Phi bắt được từ trên lớp băng về trước đó. Lúc ấy Cao Phi còn tưởng con rùa này đã trốn thoát rồi, không ngờ nó vẫn còn ở trong bếp.
"Nhìn mày kìa, lại tự làm mình bẩn như thế!"
Cao Phi bất chấp nguy cơ bị mổ vào tay, tóm lấy Tiểu Hắc. Cậu thực sự rất muốn phủi sạch tro trên người nó, nhưng lại sợ làm nó hoảng sợ, thế là đành thôi, tiện tay đặt nó trở lại hộp giấy. Còn con rùa dưới đất, Cao Phi nhất thời chưa nghĩ ra nên xử lý thế nào.