“Đồ hèn nhát thì mãi là hèn nhát, còn tưởng mình có chút bản lĩnh gì cơ chứ? Không có năng lực đó thì cứ ngoan ngoãn làm một con rùa rụt cổ đi, còn đỡ phải chịu khổ.”
Lời nói của người đội viên cũ này hoàn toàn kích động Cao Phi. Chỉ thấy Cao Phi chống tay xuống đất rồi bật dậy, lao thẳng về phía người lính cũ đó, đồng thời tung nắm đấm về phía đối phương.
Khóe miệng người đội viên cũ hơi nhếch lên, để lộ một nụ cười khó mà phát hiện, nhưng anh ta không hề có ý định phòng thủ. Trong mắt anh ta, dù Cao Phi có chút hăng hái nhưng chắc chắn không dám thực sự ra tay.
Người đội viên cũ này đã quá tự tin. Chỉ thấy Cao Phi không chút do dự, tung một cú đấm thẳng vào mặt anh ta. Khi nhìn thấy nắm đấm ngày càng gần, người đội viên cũ mới nhận ra Cao Phi lần này là đánh thật. Anh ta theo bản năng bắt đầu né tránh nhưng đã muộn.
Cú đấm nện mạnh vào mặt người đội viên cũ, khiến anh ta lảo đảo lùi lại phía sau. Cao Phi không hề dừng lại, cậu thừa thắng xông lên. Lúc này, cậu chẳng còn tâm trí đâu để nghĩ xem sự việc này sẽ gây ra hậu quả gì, trong đầu cậu chỉ muốn trút giận cho hả hê.
Người đội viên cũ bị cú đấm của Cao Phi làm cho choáng váng, trước mắt toàn là những đốm sao quay cuồng. Thế nhưng phản xạ của anh ta nhanh hơn, thấy Cao Phi đuổi tới, anh ta đã kịp chuẩn bị. Chỉ thấy anh ta lách người, thúc cùi chỏ sang một bên, đánh bật Cao Phi ra ngoài.
Cùi chỏ của người lính cũ đập trúng sườn Cao Phi. Cú đánh này còn đau hơn cả cú đạp vào bụng trước đó, đau đến mức nước mắt Cao Phi suýt nữa trào ra. May thay, dù rất đau nhưng nó không khiến cậu rơi vào cảm giác nghẹt thở.
Cao Phi tất nhiên không vì thế mà bỏ cuộc. Cậu xoay người, theo bản năng nhấc chân đá tới. Kinh nghiệm cận chiến của người đội viên cũ lão luyện hơn Cao Phi nhiều. Anh ta giơ tay vỗ nhẹ vào mũi chân Cao Phi, rồi nhanh chóng vung chân gạt vào bắp chân trụ của cậu, khiến Cao Phi ngã nhào xuống đất.
Người đội viên cũ không hề buông tha cho Cao Phi khi cậu đã ngã xuống. Anh ta thực hiện một động tác liên hoàn, thúc cùi chỏ từ trên xuống nhắm thẳng vào người Cao Phi. Chiêu này là lính ai cũng biết, chỉ là một chiêu thức bình thường trong quân thể quyền.
Không có động tác hoa mỹ nào, quân thể quyền của quân đội vốn dĩ là thực dụng, lấy sự đơn giản và dứt khoát làm chủ đạo. Cao Phi ngã trên mặt đất, không kịp né tránh, bị cùi chỏ của người đội viên cũ nện thẳng vào ngực.
Lần này, Cao Phi lại một lần nữa cảm thấy nghẹt thở. Nhưng cậu cũng nhận thức rõ ràng rằng mình phải lập tức tránh né, nếu không thì thật sự tiêu đời. Cứ với lối đánh liên hoàn thế này, sớm muộn gì cậu cũng sẽ không thể đứng dậy nổi.
Cao Phi lăn mình trên đất, lăn liên tiếp ba vòng sang phía đối diện mới thoát khỏi phạm vi tấn công của người đội viên cũ. Thấy Cao Phi né tránh một cách chật vật và khó coi như vậy, người đội viên cũ không hề do dự, lập tức đuổi theo.
Cao Phi cũng không ngờ phản ứng của người đội viên cũ lại nhanh đến thế. Cậu còn chưa kịp bò dậy thì đối phương đã áp sát. Không còn cách nào khác, Cao Phi tiện tay vơ lấy một nắm đất ném về phía người đó.
Đó không phải là ý định hay kế hoạch gì của Cao Phi, chỉ là trong lúc cấp bách, cậu tiện tay vơ lấy bất cứ thứ gì, miễn là có thể ngăn cản đòn tấn công của đối phương là được.
Nhưng Cao Phi không ngờ nắm đất ném ra lại có hiệu quả bất ngờ. Người đội viên cũ lập tức dừng tấn công, vung tay gạt lớp bụi đất đang che khuất tầm nhìn.
Cao Phi không tung nắm đấm mà nhảy lên, dùng trọng lượng cơ thể đá tới. Người lính cũ không phòng bị, bị Cao Phi đá văng ra. Anh ta chống tay xuống đất, không hề ngã hẳn, ý thức phòng thủ cực kỳ mạnh mẽ, gần như xoay người một cái là đứng dậy ngay.
Cao Phi chớp lấy thời cơ tung thêm một cú đá bay. Lúc này người đội viên cũ đã kịp đề phòng, anh ta giơ hai tay song song che trước mặt. Chân và tay va chạm vào nhau. Nhờ kinh nghiệm thực chiến phong phú, ngay khi va chạm, anh ta lập tức nâng cùi chỏ lên rồi đẩy mạnh về phía trước. Dù bị Cao Phi đá lùi lại hai bước, nhưng Cao Phi cũng bị anh ta đẩy văng ngược trở lại.
Cuộc tấn công của Cao Phi bị ngắt quãng. Vừa tiếp đất đứng vững, cậu không dừng lại mà lao tới, tung một cú đấm.
Người đội viên cũ đã có đủ thời gian để điều chỉnh nhịp độ. Anh ta thấy nắm đấm của Cao Phi lao tới, hơi nghiêng mặt né tránh, đồng thời đưa tay chộp lấy cổ tay Cao Phi, thuận đà kéo mạnh về phía trước khiến cậu mất trọng tâm.
Lại một cú thúc cùi chỏ từ trên xuống. Cao Phi cảm thấy lưng mình như bị búa tạ nện vào, người ngã nhào xuống đất, nằm ngay dưới chân người đội viên cũ. Anh ta lại tiếp tục tung chân đá tới.
Cao Phi thấy chân người đội viên cũ đá tới, theo bản năng đưa tay ôm chặt lấy chân anh ta, rồi dùng sức lăn người, kéo theo cả người đội viên cũ ngã xuống.
Người đội viên cũ đè lên người Cao Phi. Lúc này, Cao Phi đã nhận ra mình hoàn toàn không phải là đối thủ của đối phương. Muốn chế ngự được anh ta, không thể dùng lối đánh chính quy, tốt nhất là dùng chiêu "cù nhầy" may ra mới có thể thắng, hoặc ít nhất là đỡ phải chịu khổ.
Thế là, Cao Phi như một con bạch tuộc, dùng tứ chi quấn chặt lấy người đội viên cũ đang đè lên mình. Người đội viên cũ không ngờ Cao Phi lại dùng cái cách "lầy lội" như một mụ đàn bà đanh đá như vậy.
Lúc này, anh ta muốn vung nắm đấm cũng không được, muốn dùng chân thì càng không thể. Thế là, anh ta dùng tay đè lên cánh tay Cao Phi, định gỡ tay cậu ra.
Cao Phi cũng chẳng ngốc, làm sao để anh ta dễ dàng gỡ ra được? Cậu dùng sức bám chặt không buông. Người đội viên cũ tốn rất nhiều sức lực, trán đã lấm tấm mồ hôi mà vẫn không thể thoát ra.
Thấy cứ dây dưa thế này không phải là cách, cuối cùng người mất mặt có khi lại chính là mình. Vấn đề không chính quy này tất nhiên phải dùng kỹ xảo không chính quy để giải quyết. Thế là, anh ta cũng giở trò khác người.
Vì tay không thoát ra được, nhưng tay anh ta có thể chạm tới nách, thế là anh ta thọc tay vào nách Cao Phi, bắt đầu cù lét.
Cao Phi cố gắng chịu đựng, cậu biết mình không được buông tay. Người đội viên cũ thấy cách cù lét không hiệu quả, dù đã cảm nhận được cơ thể Cao Phi vì nhột mà run lên nhưng tay cậu vẫn không hề có ý định nới lỏng. Thế là, anh ta chuyển từ cù sang véo, dùng lực véo mạnh vào phần thịt mềm dưới nách Cao Phi.
“Á!” Cao Phi hét lên một tiếng. Cậu không ngờ người lính cũ này cũng biết chơi trò bẩn. Cậu kêu lên một tiếng, tay có dấu hiệu nới lỏng, người đội viên cũ thấy vậy liền tăng thêm lực véo.