Những đồng tiền này trông thật chói mắt. Diêu Hoa vô thức nhanh chóng khép tay lại, cậu ngoái đầu nhìn về phía cửa.
Không có ai, ngoài cửa không có một bóng người.
Tim đập nhanh hơn.
Bất an.
Tại sao lại ở đây?
Làm sao có thể chứ?
Nếu để người khác biết thì phải làm sao?
Cao Phi vì chúng mà đã bị ghi lỗi rồi.
Nếu chuyện này truyền ra ngoài, Cao Phi có đánh chết mình không?
Đại đội trưởng có kỷ luật mình không?
Quân đội có trả mình về địa phương không?
Mình không thể bị trả về được.
Không được.
Phải làm sao đây?
Đúng rồi, phải giấu đi trước đã.
Giấu ở đâu cho tốt nhỉ?
Giấu ở đâu đây?
Diêu Hoa bất an nhìn quanh, ánh mắt cậu bỗng dừng lại ở chân chiếc giường sắt.
Cậu đã nghĩ ra chỗ giấu, lại ngoái đầu nhìn cửa một lần nữa. Thấy không có ai, cậu nhanh chóng cuộn tròn số tiền trong tay lại. Nhìn cửa thêm lần nữa, thấy không ai chú ý, cậu mới ngồi xổm xuống, mắt nhìn chằm chằm ra cửa, gắng sức nhấc một chân giường lên.
Rất khó khăn.
Chiếc giường quá nặng.
Thật sự rất mệt.
Thế nhưng Diêu Hoa vẫn nhấc chân giường lên được một chút, bàn tay run rẩy nhét cuộn tiền vào trong chân giường.
"Diêu Hoa, làm cái gì mà lề mề thế, người khác đã ra ngoài hết rồi kìa."
Tiểu đội trưởng đột nhiên hét lên ở cửa.
Diêu Hoa giật mình ngồi bệt xuống đất vì sợ hãi. Ngồi trên mặt đất, tim cậu đập thình thịch, cảm giác như muốn nhảy cả ra khỏi cổ họng.
Bị phát hiện rồi sao?
Xong đời rồi.
Tiêu tan hết rồi.
Làm sao đây?
Mình không muốn bị trả về.
"Còn không mau lên, mọi người đang chờ cậu đấy."
Tiểu đội trưởng nói xong liền đi ra ngoài, không nói thêm lời nào nữa.
Không bị phát hiện.
Không bị phát hiện.
Diêu Hoa thở phào nhẹ nhõm, nhưng nhịp tim vẫn đập mãnh liệt như cũ, không sao đè nén xuống được.
Cậu vịn chân giường đứng dậy, nhịp tim khiến cậu không tự chủ được mà nhìn quanh trong phòng.
Không được hoảng loạn.
Không được rối.
Cậu cầm chậu rửa mặt màu vàng, ném quần lót vào trong, cúi đầu bước ra ngoài.
Đến cửa, cậu dùng nắm đấm đập mạnh vào ngực mình, muốn trấn áp nhịp tim đang dồn dập. Thế nhưng, chẳng có tác dụng gì cả.
"Báo cáo!"
"Nhập hàng!"
"Rõ!"
Diêu Hoa không dám nhìn vào mặt những người khác trong hàng, cậu chột dạ.
"Bên phải quay, đi đều bước..."
Trên đường đi, Diêu Hoa bước sai mấy lần, nhưng đây không phải là lúc huấn luyện nên cũng không ai nói gì cậu.
Vào đến nhà tắm, Cao Phi chẳng nói gì, cứ thế đi thẳng vào góc trong cùng. Trương Vũ Tường bám sát theo sau, những người khác của tiểu đội 3 thấy vậy cũng đi theo. Nhìn qua thì có vẻ như tiểu đội 3 đi tắm rất có trật tự.
Những người khác của tiểu đội 3, ngoại trừ một người, đó chính là Diêu Hoa. Vì chột dạ, cậu đương nhiên sẽ không tụ tập cùng đám người Cao Phi, cậu tách khỏi đội hình tiểu đội 3, chạy đến một góc.
Dãy trong cùng sát tường đã có người, một người, cũng không biết là tiểu đội nào. Khi người tiểu đội 3 đi tới, thấy có người ở đó, Trương Vũ Tường đứng ra nói với người lính đang tắm kia: "Người anh em, phiền cậu nhường một chút, tiểu đội chúng tôi muốn tắm cùng nhau."
Người lính mới đang tắm kia nhìn thấy mấy tên lính mới đang cầm chậu màu vàng, cậu ta đặc biệt nhìn Trương Vũ Tường, thấy Trương Vũ Tường cao lớn hơn mình, trông có vẻ khỏe hơn, nên sinh lòng sợ hãi.
"Được, tôi sang bên cạnh tắm."
Người lính kia nói xong liền cầm chậu của mình rời đi. Tuy nhiên, người lính đó không hề sang bên cạnh, mà bưng chậu nhảy ra khỏi khu vực tắm này rồi biến mất.
Người tiểu đội 3 đương nhiên không để ý, Trương Vũ Tường nghiêng đầu nói với Cao Phi: "Nhanh lên, phát thuốc đi, đợi không nổi nữa rồi."
Cao Phi không vội phát thuốc ngay. Cậu đi ra phía đầu dãy phòng tắm, nhìn ra ngoài một cái, xác nhận tiểu đội trưởng không đi theo, lúc này mới lấy thuốc trong túi ra, phát cho từng người.
Lính mới tiểu đội 3 vừa thay phiên nhau dùng bật lửa châm thuốc thì thấy mấy người lính mới, quần áo còn chưa mặc chỉnh tề, đi tới. Người dẫn đầu chính là kẻ vừa tắm ở đây lúc nãy.
"Chính là hắn, chính là bọn chúng..."
Chuyện này là sao? Rõ ràng là tên bị tiểu đội 3 dọa chạy lúc nãy không nuốt trôi cục tức này, dẫn người tới đòi lại công bằng.
"Là các cậu!" Cao Phi nhìn thấy hai gương mặt quen thuộc, chính là hai kẻ đã lén hút thuốc trong nhà vệ sinh và cho cậu thuốc lúc trước.
"Người anh em, là cậu à, cậu không tử tế rồi, bắt nạt anh em của tôi..." Một trong hai tên nhìn Cao Phi nói. Hắn có vẻ là đến để đòi lời giải thích, nhưng giọng điệu đã cho thấy chuyện này về cơ bản không có gì nghiêm trọng.
Cao Phi chuyển ánh mắt sang người lính mới bị họ đuổi đi lúc trước: "Đây là anh em của cậu à?"
Cao Phi nói tiếp: "Chắc là hiểu lầm thôi. Chúng tôi tới đây là muốn tìm chỗ kín đáo để hút thuốc, không quen biết cậu ta, cũng sợ cậu ta thấy rồi báo cáo, nên mới bảo cậu ta nhường chỗ. Ai ngờ cậu ta lại là anh em của các cậu."
Cao Phi vừa nói vừa đưa bao thuốc trên tay ra. Hai người lính mới từng có giao tình với cậu đưa tay nhận lấy: "Đều là hiểu lầm cả, bỏ qua đi, mọi người đều là anh em mà."
Tên nhận thuốc rút thuốc trong bao ra bắt đầu chia, nhưng bao thuốc Cao Phi đưa chỉ còn lại 4 điếu, căn bản không đủ chia. Còn tên kia thấy hết thuốc, liền thò tay vào trong đũng quần.
"Vãi, chiêu này cậu cũng học được à, đỉnh!"
Cao Phi chỉ nghĩ trong lòng như vậy, cậu không nói ra. Việc giấu thuốc trong đũng quần, Cao Phi nhớ đó là một trong những kỹ năng của mấy người kia, không ngờ hai anh em này cũng học được.
Những người khác trong tiểu đội 3 thấy tên kia thò tay vào đũng quần, còn tưởng hắn định làm gì, đến khi thấy hắn lôi từ đũng quần ra một bao thuốc, cũng đều ngẩn người.
"Vãi, cảm giác có mùi quá nhỉ."
Đây là suy nghĩ của Trương Vũ Tường. Cậu và Cao Phi lần đầu thấy kỹ thuật giấu thuốc như vậy, suy nghĩ giống hệt nhau.
Sau khi lấy thuốc ra, bọn họ chia cho những người còn lại, rồi cả đám tụ tập ở dãy phòng tắm này mà hút thuốc.
"Cao Phi, Diêu Hoa tiểu đội mình không đi theo, cậu xem, liệu cậu ta có đi báo cáo chúng ta không?" Trương Viễn nói nhỏ bên cạnh Cao Phi.
"Khó nói lắm, không được, phải lôi cậu ta tới đây. Nếu cậu ta thật sự đi báo cáo thì chúng ta tiêu đời. Các cậu đợi đấy, tôi đi lôi cậu ta tới." Trương Vũ Tường nói xong, ngậm điếu thuốc rồi đi ra ngoài.
Cao Phi cũng không để tâm. Thật ra cậu không hận Diêu Hoa, tuy rằng Diêu Hoa làm mất tiền, cuối cùng cậu phải chịu tội thay, nhưng tính kỹ ra thì từ đầu đến cuối Diêu Hoa cũng không nói là Cao Phi lấy trộm, chẳng phải là do đại đội trưởng tự áp đặt sao.
Lúc này Diêu Hoa đang đứng dưới vòi hoa sen, mặc cho nước nóng chảy xuống, cậu không hề cử động, cứ như đang thất thần. Không, không phải như, mà là cậu đang thất thần thật.
"Xem ra, tên này đúng là đang nghĩ cách đi báo cáo đây."
Đúng lúc này, Trương Vũ Tường ngậm thuốc tìm tới. Nhìn Diêu Hoa đang thất thần dưới vòi nước, nhìn bộ dạng đó, trong lòng cậu thầm đoán.
"Diêu Hoa, ai cho phép cậu tách khỏi tổ chức tiểu đội chúng ta hả? Cầm đồ đạc của cậu lên, đi theo tôi..."