"Vậy cậu tiện thể mua giúp tôi một gói cay nhé, lát về tôi trả tiền." Triệu Á Phong cũng không nghi ngờ gì, cậu ta không nghĩ nhiều đến thế.
"Được, vậy tôi đi đây, nếu có tình huống gì thì chạy ra gọi tôi một tiếng nhé."
Cao Phi nói xong liền đứng dậy rời khỏi ký túc xá. Cậu đi theo hướng Triệu Á Phong chỉ, ra khỏi cổng doanh trại tân binh rồi rẽ phải, đi chẳng bao xa thì quả nhiên thấy tấm biển của cửa hàng dịch vụ quân nhân.
Bên trong ký túc xá tiểu đội ba, thấy Cao Phi rời đi, một tân binh tò mò hỏi Triệu Á Phong: "Cậu ta đi đâu thế?"
"Cậu ấy bảo chưa no, ra ngoài mua chút đồ ăn."
"Ối giời, chưa no á? Sáng nay cậu ta ăn tận bảy cái bánh bao, hai túi sữa, thế mà vẫn chưa no sao? Đúng là đồ ham ăn mà."
"Chuẩn luôn, bảo sao lại đi lính. Tôi thấy chắc là do nó ăn khỏe quá, nhà nó bị nó ăn đến nghèo kiết xác nên mới tống cổ vào quân đội đấy."
"Cậu đừng có lại gần nó quá, nó không phải loại tốt lành gì đâu, cẩn thận kẻo rước họa vào thân."
"Đúng đấy, cậu cứ tránh xa nó ra..."
---❊ ❖ ❊---
Cao Phi ra khỏi ký túc xá, trước tiên quan sát tình hình trong đơn vị, thấy không có ai, cậu liền giả vờ tự nhiên rồi rảo bước về phía cổng doanh trại.
Vừa bước ra khỏi cổng, cậu ngoái đầu nhìn lại, thấy không có ai theo sau liền sải chân chạy thẳng về phía bên phải. Khi thấy tấm biển của cửa hàng, trước cửa còn có mấy cựu binh ra ra vào vào.
Cao Phi không lãng phí thời gian, lao thẳng vào cửa hàng đó.
Bước vào trong, cậu chẳng buồn để ý đến những người xung quanh, tiến thẳng đến quầy, thở hổn hển hỏi bà chủ cửa hàng: "Chị ơi, ở đây có cốc nước không ạ?"
Một cựu binh đẩy Cao Phi một cái: "Thằng nhãi tân binh kia, mày không biết phép lịch sự à? Đây là người nhà của tiểu đoàn trưởng tiểu đội ba chúng tao, phải gọi là chị dâu."
Cao Phi quay đầu lại, nhìn tên cựu binh vừa đẩy mình rồi lườm một cái, trong lòng nghĩ bụng: Mày cũng đâu phải tiểu đội trưởng của tao, quản được tao chắc?
Bà chủ cửa hàng mỉm cười, nói với tên cựu binh kia: "Không sao, không sao đâu. Tân binh mới đến chưa hiểu chuyện, có thể thông cảm được, đừng dọa người ta."
Sau đó, bà quay sang cười với Cao Phi: "Chú em, chú muốn mua cốc nước loại nào?"
"Chào chị, chị lấy hết ra cho em xem được không ạ?"
Thấy bà chủ cửa hàng nói chuyện khách khí, hoàn toàn không có dáng vẻ quan cách của phu nhân tiểu đoàn trưởng, lại còn nói năng dễ nghe, Cao Phi cũng lễ phép đáp lại.
"Được, chú cứ xem đi."
Rất nhanh, từng chiếc cốc nước được bày lên quầy. Ban đầu Cao Phi còn ôm hy vọng, nhưng hết chiếc này đến chiếc khác được lấy ra, không chiếc nào giống với chiếc cậu cần, đừng nói là giống, đến điểm tương đồng cũng không có.
"Chỉ có thế này thôi ạ? Không còn loại nào khác sao?" Cao Phi hỏi với vẻ hơi thất vọng.
"Chỉ có bấy nhiêu thôi. Sao, chú đi mua cốc mà có mục tiêu cụ thể à? Vậy chú nói xem chú muốn loại nào, tả hình dáng xem nào."
Bà chủ cửa hàng cũng không ngờ tân binh trước mặt lại mua đồ khác người đến vậy. Thông thường, người ta sẽ chọn đại một cái dùng tạm, còn kiểu có mục tiêu trong đầu như cậu thì đây là lần đầu tiên bà thấy ở cửa hàng dịch vụ quân nhân.
"Bằng thủy tinh, hai lớp, dài chừng này, to chừng này." Cao Phi vừa nói vừa dùng tay làm hiệu.
Bà chủ cửa hàng lắc đầu: "Vậy thì đúng là không có rồi. Cửa hàng chúng tôi bình thường chỉ nhập cốc inox, cốc thủy tinh không thiết thực với người trong quân đội, không bền bằng cốc inox. Nếu chú nhất quyết muốn cốc thủy tinh thì để lần sau nhập hàng chị xem có không nhé."
Không thiết thực? Thế mà tiểu đội trưởng của mình vẫn dùng, xem ra đầu óc tiểu đội trưởng mình có vấn đề rồi.
Cao Phi nghĩ thầm, lắc đầu nói với bà chủ: "Đợi nhập hàng thì muộn mất, để em nghĩ cách khác."
Chắc chắn là muộn rồi, đợi nhập hàng thì tiểu đội trưởng đã sớm phát hiện ra cái cốc bị hỏng.
Đột nhiên, Cao Phi nghĩ ra, không thay được thì tìm thứ gì đó để bù vào, chỉ cần không bị phát hiện là được.
"Vậy cho hỏi, ở đây có bán keo 502 không ạ?"
Cao Phi nhớ đến loại keo 502 rất lợi hại, hồi còn đi học cậu từng dùng để dán đế giày bị bong. Phải nói là keo 502 dùng cực tốt, cậu định mua một lọ mang về dán cái cốc.
"Keo 502 có chứ, một nghìn một lọ." Bà chủ cửa hàng tiện tay lấy một hộp nhỏ đặt lên bàn.
"Lấy thêm cho em cuộn băng dính, băng dính trong ấy ạ." Cao Phi nói rồi đưa ra một tờ tiền một trăm nghìn.
Số tiền này không phải là phụ cấp được phát. Lúc đến đây, cậu đã hỏi rõ, phụ cấp của họ chỉ có tám mươi nghìn một tháng, ít đến tội nghiệp. May mà trước khi đi, ông Cao đã cho cậu một khoản hỗ trợ kinh tế kha khá.
"Tổng cộng mới có một nghìn rưỡi, chú đưa chị tờ tiền to thế này, không có tiền lẻ à?" Bà chủ cầm tờ một trăm nghìn lên nhìn, không vội thu lại.
Lúc này Cao Phi thấy trên quầy dưới có bày thuốc lá, cậu chỉ tay vào một bao: "Vậy lấy thêm cho em bao Ngọc Khê đi."
Bà chủ liếc nhìn Cao Phi: "Chú em, thuốc này hai mươi ba nghìn một bao đấy. Phụ cấp một tháng của chú được bao nhiêu mà hút loại sang thế? Không định để dành tiền sau này tiêu à?"
Cao Phi thản nhiên đáp: "Em chưa bao giờ được hút thuốc xịn, chơi sang một lần, mua một bao nếm thử thôi mà. Chị lấy nhanh cho em đi, em còn phải vội về."
Bà chủ lấy một bao Ngọc Khê đặt lên bàn, thu tờ một trăm nghìn, sau đó bắt đầu thối tiền.
"Tổng cộng là hai mươi bốn nghìn rưỡi, nhận của chú một trăm, thối lại bảy mươi lăm nghìn rưỡi, chú tự kiểm tra lại nhé."
Cao Phi cất thuốc lá, vơ lấy số tiền lẻ trên quầy, chẳng buồn nhìn lấy một cái rồi cất đi.
Mua xong keo và băng dính, đương nhiên phải về sớm. Cao Phi vừa quay đầu lại thì thấy một gương mặt cao lớn quen thuộc. Chẳng phải là thằng ngốc to xác trên tàu hỏa xảy ra chút hiểu lầm với mình đó sao?
Thằng ngốc to xác cũng vừa vặn nhìn thấy Cao Phi.
"Là cậu!"
Cả hai đồng thanh thốt lên, điều này khiến cả hai đều ngẩn người.
"Thằng ngốc, cậu được phân về đâu thế? Sao tôi ở trong đơn vị không nghe thấy tên cậu?"
Sau khi hoàn hồn, Cao Phi lên tiếng hỏi trước.
"Tôi được phân về đại đội tân binh hai, còn cậu?" Thằng ngốc nhìn thấy Cao Phi, có chút ngạc nhiên vui mừng.
"Tôi ở đại đội tân binh một. Đúng rồi, cậu đến đây mua gì thế? Hay để tôi mời cậu nhé?"
Cao Phi biết rõ thằng ngốc là một cậu nhóc nghèo, chẳng có mấy tiền. Tuy trước đó hai người có chút hiểu lầm, nhưng đúng là "không đánh không quen", tính ra thằng ngốc chính là người bạn đầu tiên của cậu kể từ khi rời nhà.
Thằng ngốc giơ tay chỉ mấy tân binh bên cạnh, giải thích với Cao Phi: "Tiểu đội trưởng của chúng tôi đưa chúng tôi đến đây gọi điện thoại, báo bình an cho gia đình."
Nói xong, thằng ngốc lại chỉ vào một cựu binh đang gặm gói cay bên cạnh, khẽ nói: "Đó là tiểu đội trưởng tân binh của tôi đấy."
"Ối giời, là cựu binh rồi mà còn ăn gói cay, mất giá quá đi mất. Nhưng mà, tiểu đội trưởng này nhìn có vẻ tốt hơn hẳn, ít nhất là tốt hơn cái lão tiểu đội trưởng mặt đen như đít nồi của tôi nhiều."
Cao Phi vô thức so sánh cựu binh đang ăn gói cay này với tiểu đội trưởng của mình. Chính vì sự so sánh này mà lòng cậu cảm thấy nghẹn ứ.
Cùng là tiểu đội trưởng tân binh, sao khoảng cách lại xa vời vợi thế này? Nhìn tiểu đội trưởng nhà người ta xem, trước hết là đưa chiến sĩ đi gọi điện báo bình an cho gia đình, còn tiểu đội trưởng của mình thì sao? Không những mặt mũi khó đăm đăm mà tính tình cũng hắc ám. Tại sao tiểu đội trưởng tốt đều là tiểu đội trưởng nhà người ta thế nhỉ?
Thấy tiểu đội trưởng của thằng ngốc đang ăn gói cay, Cao Phi mới nhớ ra Triệu Á Phong trong tiểu đội cũng bảo cậu mua giúp một gói. Suýt chút nữa thì quên mất, may mà nhờ có vị tiểu đội trưởng này nhắc nhở.
Cao Phi mua thêm một gói cay, sau đó chào tạm biệt thằng ngốc. Lúc đi, cậu còn kéo thằng ngốc ra một bên, hẹn tối ra đây gặp nhau.
Cao Phi trở về ký túc xá, thấy trung đội trưởng đã quay về trong lúc cậu đi vắng. Thấy cậu trở về, trung đội trưởng trừng mắt nhìn cậu.
"Cao Phi, cậu đi đâu thế?"
Cao Phi nghĩ thầm, may mà mình đã giấu thuốc lá đi rồi, nếu không vác theo bao thuốc về, sợ là sẽ bị tịch thu, còn bị mắng cho một trận.
"Bụng em đau, đi vệ sinh ạ." Cao Phi tiện miệng đưa ra một lý do.
"Đã xin phép tiểu đội trưởng chưa?" Trung đội trưởng hỏi tiếp.
"Đi vệ sinh thôi mà cũng phải xin phép, cái chuyện đi tiêu đi tiểu này cũng phải bị quản lý sao?"
Cao Phi nghĩ thầm trong bụng, đáp: "Lúc đó tiểu đội trưởng và anh đều không có ở đây, em lại đang vội nên không nghĩ đến chuyện xin phép. Hơn nữa, tiểu đội trưởng cũng chưa từng nói là đi vệ sinh cũng phải xin phép ạ."
Trung đội trưởng ngẫm nghĩ, cũng đúng, điểm này đúng là chưa thông báo trước. Nhưng mà, bây giờ nói cũng chưa muộn, may mà lần này Cao Phi nhắc nhở ông.
"Sau này làm bất cứ việc gì cũng phải xin phép, phải xin phép tiểu đội trưởng của các cậu. Nếu tiểu đội trưởng không có ở đó thì phải xin phép tôi. Nhớ kỹ một điều, làm gì cũng phải có người biết cậu đi đâu. Được rồi, cậu tiếp tục ép chăn đi, tôi qua tiểu đội một và tiểu đội hai truyền đạt lại chuyện này."
Trung đội trưởng lại đi ra ngoài, chắc là đi truyền đạt tin tức cho hai tiểu đội còn lại. Cao Phi đi đến bên cạnh Triệu Á Phong, lén đưa cho cậu ta một gói cay.
"Nhớ trả tiền cho tôi đấy, một nghìn nhé."
Cao Phi cũng không đợi Triệu Á Phong phản hồi, lại đứng dậy đi về phía bàn, nhanh chóng lấy chiếc cốc nước mà tiểu đội trưởng để trên bàn.
Lúc này, mọi người đều đang tập trung ép chăn, không ai chú ý đến Cao Phi. Cậu tranh thủ cơ hội này, mở lọ keo 502 vừa mua về, thận trọng bắt đầu dán vết nứt trên cốc.
Thao tác với keo 502 rất đơn giản, nhưng để làm cho hoàn hảo thì không hề dễ dàng. Vết nứt trên cốc đã được bôi keo, nhưng tay cậu cũng vô tình bị dính vào.
Keo 502 khô lại, cứng đờ trên đầu ngón tay rất khó chịu. Nhưng lúc này Cao Phi không màng đến chuyện đó nữa. Cậu nhìn kỹ lại vết dán, thấy không có vấn đề gì, lúc này mới lén đặt cái cốc trở lại bàn.
Cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, hy vọng có thể lấp liếm cho qua chuyện. Chỉ cần vượt qua ba tháng tân binh này, dù sau đó có bị phát hiện thì cậu cũng đã xuống đơn vị chiến đấu rồi, chẳng lẽ họ còn tìm đến tận nơi để tính sổ được sao?
Bây giờ chỉ có thể tiếp tục ép chăn, thôi thì cứ ngoan ngoãn một chút vậy. Cao Phi nghĩ thầm, lại cầm lấy cái ghế đẩu nhỏ, đặt lên chăn rồi đẩy nhẹ. Cậu cũng chẳng dùng sức, thế mà vết nứt vừa dán lại nứt toác ra. Cao Phi nhìn cái ghế đẩu nhỏ, lông mày không khỏi nhíu chặt lại.