Cao Phi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, vấn đề này tạm thời đã được giải quyết, tiếp theo chỉ còn chờ xem tình hình thực tế triển khai ra sao.
Đến lúc này cậu mới nhớ ra mình vẫn chưa ăn gì. Tuy bản thân vẫn chịu đựng được, dù sao nhịn một bữa cũng không chết đói, nhưng cậu có thể chịu đói chứ Tiểu Hắc thì không thể. Mải suy nghĩ chuyện khác, cậu đã quên mất việc cho Tiểu Hắc ăn.
Cao Phi vội vã quay lại nhà bếp. Lúc này nếu đi rã đông tôm nhỏ thì thời gian hơi gấp gáp, thế là cậu tiện tay lấy khối thịt treo bên cạnh Thái gia xuống, cầm dao thái thịt cắt một miếng mỏng tang, rồi lại chia đôi miếng thịt mỏng đó ra, tiếp tục cắt thành những sợi nhỏ, sau đó mang về ký túc xá.
Cao Phi mở chiếc hộp đựng Tiểu Hắc ra. Vì Tiểu Hắc không phát ra tiếng động nào, cực kỳ yên tĩnh, nên động tác tay của Cao Phi cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.
Sau khi mở hộp, cậu phát hiện Tiểu Hắc đang ngủ say sưa, Cao Phi không hề làm nó thức giấc.
Nhìn Tiểu Hắc đang ngủ ngon lành, cuối cùng Cao Phi vẫn không gọi nó dậy. Cậu đặt mấy sợi thịt nhỏ cạnh mép hộp, ngay sát bên miệng Tiểu Hắc, rồi đậy nắp hộp lại.
Thời gian qua, mỗi lần cho Tiểu Hắc ăn, Cao Phi gần như đều đút thẳng vào miệng nó, rất ít khi vứt thịt sang một bên để nó tự ăn. Cao Phi cảm thấy cứ tiếp tục như vậy không phải là chuyện tốt, nếu không sau này Tiểu Hắc hình thành thói quen, mỗi lần đói đều chờ cậu đút, bản thân không biết tự ăn thì phiền toái lớn rồi.
Hiện tại không còn việc gì nữa, Cao Phi cuối cùng cũng có thể đi ngủ. Dù sao đêm qua cũng lăn lộn khá muộn, cộng thêm môi trường ở trạm gác 913 quá lạnh, Cao Phi không học thêm kiến thức máy tính nữa, cậu cởi quần áo rồi leo lên giường ngủ.
Một đêm trôi qua êm đềm, có lẽ vì đêm trước lăn lộn quá khuya nên đêm nay Cao Phi ngủ rất say.
Mãi đến sáng hôm sau, Cao Phi bị thứ gì đó lông xù làm cho nhột trên mặt nên mới tỉnh giấc, lúc này cậu mới mở mắt.
Vừa mở mắt, cậu đã thấy một vật gì đó lông lá đang nằm trên mặt mình. Cậu định đưa tay ra gạt đi thì gương mặt của Diệp Kiến Trung xuất hiện.
Trước đó, ông dùng hai tay bế một chú chó con vốn đang nằm trên ngực Cao Phi lên, cười nói với Cao Phi: "Mấy giờ rồi mà còn chưa chịu dậy, mặt trời sắp chiếu vào mông cậu rồi đấy."
Cao Phi vội vã ngồi dậy, cậu dụi mắt, sau đó nhìn ra phía cửa một cái, rồi mới nhìn Diệp Kiến Trung hỏi: "Diệp doanh trưởng, trời bên ngoài còn chưa sáng hẳn mà, ông đến từ mấy giờ vậy?"
Diệp Kiến Trung trêu chọc chú chó con trong tay, tùy tiện đáp: "Tỉnh giấc là tôi qua đây ngay. Cậu xem thằng nhóc này thế nào? Tối qua cậu nói muốn có một con chó con, tôi đã phải thức trắng đêm để kiếm cho cậu đấy. Chính vì thằng nhóc này quá nghịch ngợm nên tôi mới phải dậy sớm như vậy."
Cao Phi bắt đầu mặc quần áo xuống giường. Sau khi xỏ giày xong, cậu mới nhìn chú chó con mà Diệp Kiến Trung đang trêu đùa, hỏi: "Diệp doanh trưởng, đây là giống chó gì vậy? Sao trông nó giống sói thế, tôi chưa từng thấy giống sói nào như vậy bao giờ."
"Cậu muốn tôi tìm giúp một con chó sói con, nhưng cũng phải xem thực tế chứ. Cậu cần gấp như vậy, huyện lỵ chỗ tôi lại không lớn, làm gì có chuyện trùng hợp thế được? Tìm được con chó con như này đã là tốt lắm rồi. Đây là giống Husky lai, tuy nhìn không uy vũ bằng chó sói, nhưng nó rất đẹp, rất đáng yêu mà, đúng không? Dùng nó để bầu bạn với con sói hoang kia của cậu chẳng phải rất hợp sao?"
Cao Phi tất nhiên không biết Husky là gì. Trong suốt quãng thời gian từ nhỏ đến lớn, khu vực cậu sống chưa thịnh hành việc nuôi chó làm thú cưng, huống chi là giống chó không xuất xứ từ vùng Trung Nguyên này.
Vốn dĩ Cao Phi muốn tìm một con chó sói con. Cậu nghĩ việc tìm chó sói con giao cho Diệp Kiến Trung làm chắc là chuyện dễ dàng. Dù sao Diệp Kiến Trung cũng là cán bộ cấp doanh, giao lưu với những đơn vị có chó nghiệp vụ khác để tìm một con chó sói con vẫn rất dễ dàng, vì phần lớn chó nghiệp vụ đều thuộc dòng chó sói.
Nhưng Cao Phi không ngờ tới, Diệp Kiến Trung hoàn toàn không nghĩ đến hướng đó, ông trực tiếp tìm ngay trong huyện lỵ nơi đặt doanh bộ được một giống như thế này. Nhưng như vậy cũng không tệ, mang ra ngoài nhìn cũng khá ổn, hơn nữa nhìn kỹ thì nó cũng có nét tương đồng với sói hoang.
Cao Phi đưa tay đón lấy chú chó con từ tay Diệp Kiến Trung. Phải nói là thằng nhóc này thực sự rất đáng yêu, dù sao thì chó con của bất kỳ loài vật nào nhìn cũng đều dễ thương. Cao Phi nhất thời có chút không nỡ. Cậu cảm thấy nếu đưa một thằng nhóc đáng yêu thế này đến bên cạnh Đại Cốt, lỡ Đại Cốt không nhận, lại coi nó là con mồi mà ăn thịt thì thật đáng sợ.
Diệp Kiến Trung thấy Cao Phi khá thích thằng nhóc này, liền vỗ lên vai cậu một cái rồi nói: "Tôi đi học máy tính đây, cậu còn việc gì cần xử lý thì cứ đi làm đi, không cần bận tâm đến tôi."
Nói xong, Diệp Kiến Trung tự mình đi lấy máy tính. Ông chẳng cần biết Cao Phi có nguyện ý hay không, cởi giày leo lên giường, chui tọt vào trong chăn của Cao Phi, còn xua tay ghét bỏ với cậu: "Cậu mau đi đi, tối qua tôi đã đọc sách rồi, thứ này tôi có thể tự học."
Thấy Diệp Kiến Trung thực sự rất ghét bỏ mình, Cao Phi đành ôm chú chó con ra ngoài. Cậu đi đến nhà bếp trước, lấy một con cá đã đông cứng như đá, một tay xách cá, một tay đỡ chú chó con đi về phía dưới núi Than.
Chú chó con tỏ ra vô cùng không yên phận, nó cứ giãy giụa trong tay Cao Phi muốn nhảy xuống đất, mấy lần suýt chút nữa đã thoát khỏi tay cậu.
Cao Phi đành ôm chặt thằng nhóc. Dù sao địa thế ở trạm gác 913 này có khá nhiều khu vực nguy hiểm, đây dù sao cũng là vùng núi, nếu thằng nhóc tự thoát ra được mà chạy đến vách núi rồi rơi xuống thì chưa chắc đã có mạng lớn như Tiểu Hắc.
Mất một lúc, Cao Phi đến cửa hang của Đại Cốt. Cậu không thả chú chó con ra ngay mà đeo nó ra sau lưng, chào hỏi Đại Cốt đang nhe răng với mình, rồi ném con cá đông cứng vừa xách theo vào trong.
Đại Cốt cũng không làm bộ, nó thò đầu ra, ngoạm lấy con cá trước mặt rồi cúi đầu ăn.
Đại Cốt ăn rất ngon lành, nhưng Cao Phi lại đau đầu. Cậu đang do dự không biết làm sao để giao chú chó con cho Đại Cốt, dù sao đây cũng là lần đầu hai đứa gặp nhau, không thể để xảy ra chuyện không vui được.
Ngay lúc Cao Phi đang suy nghĩ cách tạo cơ hội cho hai đứa tiếp xúc hòa bình, chú chó con trên lưng cậu nhân lúc Cao Phi lơ đễnh, bất ngờ thoát ra, nhảy xuống đất.
Đại Cốt trong hang đột nhiên ngẩng đầu lên, tiếp đó, nó như viên đạn rời nòng, lao vọt ra khỏi hang, đuổi theo chú chó con đang chạy xa.