Những hành động nhỏ của Cao Phi chỉ có Cao Phi và Trương Vũ Tường biết, cả hai tất nhiên sẽ không đi báo cáo. Thế nhưng, trò trả đũa nhỏ nhặt này còn phụ thuộc vào một điểm khác, đó là ngày nào tiểu đội trưởng mới chịu thay quần lót. Nếu như vài ngày mới thay một lần, thì hành động vừa rồi chẳng còn mấy ý nghĩa.
Đến giờ điểm danh, tập hợp bên ngoài ký túc xá mới phát hiện trên không trung đã bắt đầu lất phất những bông tuyết. Chẳng biết có phải ảo giác hay không, nhưng khi tuyết rơi, người ta lại cảm thấy ấm áp hơn thường ngày.
Sau khi điểm danh xong, chính trị viên dạy thêm một bài hát. Tiếp đó, khi quay về, đại đội trưởng ra lệnh trước cửa doanh trại tân binh là cho nghỉ ngơi sớm.
Chẳng biết ca trực của hơn trăm con người luân phiên thế nào mà nhanh đến thế, lại đến lượt tiểu đội trưởng tiểu đội ba gác cổng. Tuy nhiên, Cao Phi và Quách Lượng - những người thuộc ca đầu - lại được xếp vào ca cuối cùng của đêm, tức là ca ngay trước giờ tập thể dục sáng. Ca này phải dậy sớm hơn giờ thức dậy bình thường hai tiếng đồng hồ.
Bốn giờ ba mươi phút sáng, Cao Phi cùng Quách Lượng với vẻ mặt không mấy tình nguyện đi đến cổng gác. Bên ngoài, bầu trời vẫn đang lất phất tuyết rơi. Nhìn từ xa, mỗi cái cây lớn, cây nhỏ trong doanh khu đều khoác lên mình một lớp áo sa trắng muốt. Mặt đất cũng như được đắp một chiếc chăn bông trắng xóa, mọi thứ trước mắt hoàn toàn biến thành một thế giới được tô điểm bằng ngọc và phấn.
Cao Phi từng nhìn thấy tuyết, thành phố nơi cậu sinh ra cũng có tuyết, chỉ là loại tuyết dày và tinh khiết thế này thì chỉ thời thơ ấu cậu mới được thấy.
Cậu bước ra ngoài cửa đại đội, để bản thân hòa làm một với thế giới bạc trắng này. Cậu hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh lẽo khiến cậu tỉnh táo hơn nhiều.
Cao Phi cúi người, hốt một nắm tuyết từ dưới đất lên. Tuyết này rất nhiều, trắng tinh, trắng khiết, như thể có thể gột rửa tâm hồn con người.
Cậu áp nắm tuyết trong lòng bàn tay lên mặt mình rồi xoa xoa. Khoảnh khắc này, Cao Phi nhớ về thuở nhỏ, khi ấy cứ đến mùa đông là cậu lại mong chờ tuyết rơi, bởi vì có tuyết thì có thể nặn người tuyết, có thể ném bóng tuyết. Cao Vân nặn người tuyết rất giỏi, người tuyết cô nặn rất tinh xảo, Cao Phi thích quấn lấy Cao Vân để cô nặn cho mình.
Chỉ tiếc là những ký ức đẹp đẽ đó quá ngắn ngủi. Cao Vân nhanh chóng vào trung học, không thể cùng Cao Phi nặn người tuyết, ném bóng tuyết nữa. Sự phát triển nhanh chóng của thành phố cũng khiến căn nhà có sân nhỏ của họ biến thành nhà cao tầng, tuyết cũng không còn rơi dày như hồi nhỏ, thậm chí còn chưa kịp phủ một lớp thì đã bị những công nhân vệ sinh tận tụy quét sạch.
Cao Phi vẫn nhớ một ước nguyện thời thơ bé, một ước nguyện liên quan đến tuyết. Cậu nhớ mỗi khi tuyết rơi, cậu đều mong tuyết rơi thật dày, có thể phủ kín cả ngôi nhà, như vậy cậu có thể đào một đường hầm trong tuyết để đi học. Đường hầm, đường hầm trong tuyết, nghe thôi đã thấy thật đẹp đẽ.
Nhưng giờ nghĩ lại, lúc đó thật ngây thơ, thật trẻ con làm sao. Thử hỏi, nếu thực sự đào đường trong tuyết, e rằng chẳng được bao xa đã mất phương hướng rồi.
Dù sao đi nữa, thời thơ ấu thực sự rất đẹp, rất đáng hoài niệm.
"Cao Phi, cậu không lạnh à?"
Quách Lượng đang ngồi ở vị trí gác, thấy Cao Phi dùng tuyết xoa mặt thì nhìn cậu như nhìn một gã ngốc.
Cao Phi quay đầu lại, toét miệng cười với Quách Lượng: "Cậu có muốn thử không? Rất kích thích đấy, đảm bảo khiến cậu tỉnh ngủ ngay."
"Cậu điên à, lạnh thế này mà không sợ cảm lạnh sao?"
Cao Phi lười trả lời. Thế này mà đã cảm lạnh ư? Cậu còn nhớ hồi nhỏ ném bóng tuyết, có lúc người ướt sũng cả ra mà có bị cảm đâu.
Cậu còn nhớ mình từng nhân lúc Cao Vân không chú ý, nhét quả cầu tuyết vào sau cổ áo cô, cảm giác đó thật kích thích và vui vẻ.
Đó thực sự là một thời thanh xuân không thể quay trở lại.
Cao Phi cảm thán một câu, lại cúi người nắm lấy một nắm tuyết, dùng tay bóp thành một quả cầu nhỏ, rồi quay người ném về phía Quách Lượng.
Quả cầu tuyết bay thẳng tắp trúng vào người Quách Lượng đang không hề đề phòng. Quách Lượng quay đầu lại, lườm Cao Phi một cái rồi phủi tuyết trên người: "Cao Phi, cậu bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi mấy trò con nít này? Chúng ta đang đứng gác, nghiêm túc một chút đi."
"Chán phèo!"
Cao Phi mất sạch hứng thú đùa nghịch. Trò ném bóng tuyết này, đương nhiên là đối phương càng hăng hái thì mới càng vui. Đằng này một bên chẳng thèm đoái hoài thì còn chơi bời gì nữa.
Cao Phi lại nhìn ra bên ngoài, bỗng nhiên, cậu cảm thấy có bóng trắng lướt qua, mấy cái bóng lướt đi rất nhanh. Cậu còn chưa kịp nhìn rõ thì những cái bóng trắng đó đã biến mất trong rừng thông ở góc khuất doanh khu.
Có tình huống! Cao Phi theo phản xạ chạy về phía cửa đại đội, chạy bộ vào bên trong doanh khu. Cậu không có còi, không thể thổi còi tập hợp, nhưng cậu biết trung đội trưởng, đại đội trưởng và chính trị viên đều có. Còi của đại đội trưởng và chính trị viên cậu không lấy được, nhưng của trung đội trưởng một thì có thể. Cậu biết còi của trung đội trưởng một để ở đầu giường.
Cao Phi ngủ giường trên của trung đội trưởng một nên tất nhiên biết ông thường để còi ở đâu.
"Cao Phi, Cao Phi, cậu làm gì thế..."
Tiếng gọi của Quách Lượng không khiến Cao Phi dừng lại dù chỉ một giây. Cậu đẩy cửa phòng tiểu đội ba, chạy thẳng đến đầu giường trung đội trưởng một, đưa tay lấy chiếc còi ông để ở đó.
Ngay khoảnh khắc tay cậu nắm được dây còi, cổ tay cậu cũng bị người ta túm lấy. Cao Phi nhìn lại, người túm lấy tay cậu chính là trung đội trưởng một.
Trung đội trưởng một như thể đã tỉnh từ lâu, ông nhìn Cao Phi, cố gắng ngồi dậy rồi hỏi: "Cậu muốn làm gì?"
"Trung đội trưởng Vương, xảy ra chuyện lớn rồi, bây giờ không kịp giải thích với anh, hãy tập hợp bộ đội trước đã."
Cao Phi nói xong, giãy giụa một cái liền thoát khỏi tay trung đội trưởng.
"Dậy thôi, nhanh lên, xảy ra chuyện rồi!" Cao Phi thoát ra được liền vừa chạy vừa vỗ vào các giường đi qua, vỗ vào đầu giường tầng trên.
Tiểu đội trưởng tiểu đội ba phản ứng rất nhanh, nghe thấy động tĩnh liền mở mắt ngồi dậy. Thế nhưng, Cao Phi đã xông ra ngoài cửa ký túc xá.
"Tuýt!"
Tiếng còi vang vọng khắp đại đội tân binh, phá tan sự tĩnh lặng trước bình minh.
"Toàn đại đội tập hợp, nhanh! Nhanh lên..."
Giọng Cao Phi rất lớn, sau khi hô xong, cậu lại chạy nhanh tới cửa tiểu đội một, đạp tung cửa phòng ký túc xá tiểu đội một.
"Tập hợp, nhanh!"
Cao Phi hét ở cửa tiểu đội một rồi lại chạy sang tiểu đội hai, cũng đạp cửa, hét một tiếng rồi lại chạy tới mục tiêu tiếp theo. Cậu bỏ qua tiểu đội ba vì cậu ở tiểu đội ba, tiểu đội ba đã được cậu gọi dậy từ trước rồi.
Sau tiểu đội bốn là tiểu đội năm, cậu chẳng kịp nhớ gì cả, chỉ biết đạp cửa, hét lớn. Đến cửa phòng đại đội trưởng, cậu như một cỗ máy, nhấc chân lên đạp.
Đúng khoảnh khắc chân cậu đạp ra, cánh cửa từ bên trong mở ra. Điều này làm hại Cao Phi vốn không đề phòng, chân cậu hụt đà, cơ thể đổ về phía trước, ngã vào trong phòng.
Đại đội trưởng tân binh phản ứng rất nhanh, ngay khoảnh khắc Cao Phi sắp ngã xuống đất, ông đã đưa tay đỡ lấy cậu. Khi kéo cậu đứng dậy, nhìn ra là Cao Phi, đại đội trưởng không khỏi nhíu mày.
"Cao Phi, cậu lại định giở trò gì nữa!"
Đại đội trưởng túm lấy quân hàm trên quân phục huấn luyện của Cao Phi, dựng cậu đứng thẳng dậy rồi hỏi.
Cao Phi cũng không ngờ tới, vì mải mê đạp cửa mà cậu lại đạp trúng cửa phòng đại đội trưởng. Nhìn đại đội trưởng có vẻ đang bực mình, Cao Phi theo phản xạ lùi lại nửa bước.
Ngày thường, tân binh trong đại đội đều sợ đại đội trưởng, không phải vì ông quá nghiêm khắc hay độc ác, mà phần nhiều là sự kính sợ của tân binh đối với sĩ quan. Cao Phi thì khác, cậu sợ đại đội trưởng là vì cậu biết trong mắt ông, hình tượng của cậu rất tệ, đại đội trưởng nhìn cậu luôn như đeo một cặp kính màu.
"Cậu ngẩn người ra đó làm gì? Tôi đang hỏi cậu đấy, sáng sớm tinh mơ lại gây rối cái gì?"
Đại đội trưởng nhìn Cao Phi, thấy rất phiền lòng. Ông nghĩ thầm, sao cứ đến lượt cậu ta đứng gác là lại phải gây ra chuyện, chẳng lẽ cậu ta thấy đứng gác nhàm chán quá nên muốn tạo chút động tĩnh cho náo nhiệt hay sao.
Lúc này, các tiểu đội của đại đội tân binh không hiểu chuyện gì xảy ra đã tập hợp ở bên ngoài. Đại đội trưởng nhìn tình hình hiện tại, lại ngẩng đầu nhìn bầu trời vẫn còn tối đen, cảm thấy đau đầu vô cùng.
Ông giơ tay chỉ vào mũi Cao Phi, định mắng mỏ thì Cao Phi mới nhớ ra mình làm thế này là vì có tình huống nghiêm trọng cần báo cáo.
"Đại đội trưởng, tôi không gây rối, tôi có tình huống nghiêm trọng cần báo cáo. Lúc tôi đứng gác, phát hiện có người lẻn vào doanh khu của chúng ta. Họ không mặc quân phục, chắc chắn không phải người của bộ đội ta."
Đại đội trưởng nghe Cao Phi nói vậy, cảm thấy tình hình thực sự nghiêm trọng. Nếu lời Cao Phi nói không sai, thì e rằng thật sự có người lẻn vào doanh trại. Đây là chuyện lớn, chuyện hệ trọng.
"Cậu chắc chắn không đùa đấy chứ?"
Đại đội trưởng thận trọng hỏi. Thực ra, ông đã nhìn ra từ khuôn mặt của Cao Phi rằng những gì cậu nói không giống như đang đùa.
"Đại đội trưởng, tôi thừa nhận trong mắt anh tôi không phải là một người lính tốt, nhưng trong chuyện đại sự, sao tôi dám đùa giỡn chứ? Nếu không phải vì số lượng người tôi nhìn thấy hơi đông, tôi đã tự mình đuổi theo rồi."
"Số lượng hơi đông? Có mấy tên?" Đại đội trưởng truy hỏi.
"Ít nhất là bốn tên, tôi không dám khẳng định chính xác số lượng, bọn chúng quá nhanh, tôi một mình không đấu lại bốn tên nên không đuổi theo, nghĩ là nên tập hợp toàn đại đội trước rồi mới đi xử lý bọn chúng."
"Cậu làm đúng, gặp tình huống địch, không được manh động..."
"Báo cáo đại đội trưởng, đại đội tân binh đã tập hợp xong, xin anh chỉ thị!" Trung đội trưởng ba chạy bộ tới, chào theo điều lệnh báo cáo, ngắt lời đại đội trưởng đang định nói với Cao Phi.
"Cao Phi, bây giờ dẫn chúng tôi đi!"
Đại đội trưởng lúc này mới nhớ ra không phải lúc hỏi chi tiết, ông nhìn Cao Phi nói.
Cao Phi liếc nhìn đại đội tân binh đã tập hợp xong xuôi, nói: "Đại đội trưởng, chúng ta không mang theo vũ khí sao? Thế nào cũng phải mang theo hai khẩu súng chứ."
Đại đội trưởng vỗ trán, quay sang nói với trung đội trưởng ba: "Thông báo xuống, bảo các chiến sĩ mang theo xẻng, nhanh!"
"Rõ! Đại đội trưởng!" Trung đội trưởng ba nói xong liền quay người đi.
"Trung đội trưởng ba, cho tôi một cái với, trong tay không có thứ gì, tôi thấy không yên tâm."
Cao Phi nói với trung đội trưởng ba đang quay lại. Đại đội trưởng kéo vai Cao Phi nói: "Cậu đừng nghĩ nhiều nữa, mau dẫn tôi đi."
"Rõ!" Cao Phi trả lời xong liền dẫn đại đội trưởng đi ra ngoài. Khi sắp tới cửa đại đội, cậu quay đầu hét lớn về phía nhóm người tiểu đội ba đang đi lấy xẻng ở kho: "Thằng nhóc, cậu giúp tôi lấy một cái xẻng với!"