Hỏi han rõ ràng xong, sau khi rời khỏi cơ quan vũ trang, Cao Phi liền chạy chậm hướng về phía ngoại thành. Tại cơ quan vũ trang, cậu đã hỏi kỹ càng, hóa ra cơ quan doanh bộ của họ tuy nói là ở trong huyện thành, nhưng thực chất không nằm bên trong nội thành mà là ở vùng ngoại ô. Còn về việc những người Cao Phi hỏi, các chiến sĩ cảnh sát vũ trang cũng không rõ, chỉ có thể nói là doanh bộ của họ đóng quân ở đây chưa lâu, nên nhiều người không biết.
Tốn mất một khoảng thời gian, lúc này cũng đã gần đến trưa, Cao Phi cuối cùng cũng tới được cổng lớn của cơ quan doanh bộ.
“Chào đồng chí, tôi là chiến sĩ của trạm gác 913, doanh có thông báo cho tôi tới đây.” Tại cổng lớn cơ quan doanh bộ, Cao Phi nói với người lính gác đang đứng trực.
Người lính gác nhìn Cao Phi với ánh mắt bình thản, đồng thời đưa tay ra trước mặt cậu.
Cao Phi ngẩn người, không biết đối phương muốn làm gì, cậu theo phản xạ lại đứng nghiêm, nói lần nữa: “Tiểu đội trưởng, tôi là chiến sĩ của trạm gác 913.”
Người lính gác trợn tròn mắt nhìn Cao Phi: “Phải, tôi biết, cậu đã nói rồi. Lấy giấy tờ tùy thân của cậu ra, vào cổng phải đăng ký.”
Cao Phi lúc này mới phản ứng lại, cậu vội vàng lấy thẻ binh sĩ của mình ra đưa cho người lính gác.
Người lính gác nhận lấy giấy tờ Cao Phi đưa, lật ra xem rồi cất đi, đặt lên bàn trong trạm gác, sau đó nói với Cao Phi: “Lúc ra ngoài cậu lại tới lấy.”
Cao Phi không ngờ tới điều này, chuyện này có vẻ khác với đơn vị trước kia của cậu. Tất nhiên, đó chỉ là tưởng tượng của cậu, thực ra cậu cũng chưa từng trải qua việc đi công tác tạm thời từ đơn vị này sang đơn vị khác.
Nhưng ít nhất bây giờ không bị làm khó, hơn nữa lúc ra ngoài có thể lấy lại thẻ binh sĩ, với điều kiện là bản thân không được quên.
Cao Phi định đi vào trong, cậu nghĩ việc bên này đã xong, nhưng vừa mới nhấc chân, người lính gác đã trực tiếp giơ tay chặn cậu lại.
Cao Phi lúc đó sững sờ nhìn người lính gác, hỏi: “Tiểu đội trưởng, còn việc gì nữa sao?”
Người lính gác trực tiếp xoay cuốn sổ đăng ký trên bàn lại, sau đó kéo ngăn kéo lấy một chiếc bút đặt lên sổ, rồi nói với Cao Phi: “Chưa đăng ký thì sao vào được? Cậu tự mình đăng ký đi.”
Được rồi, Cao Phi đành cầm bút, cúi người lên bàn bắt đầu điền thông tin đăng ký.
Điền xong thông tin, Cao Phi đặt bút lại lên cuốn sổ, lúc này mới nhìn người lính gác ở cửa, hỏi: “Tiểu đội trưởng, bây giờ không còn việc gì nữa chứ? Tôi đã có thể vào được chưa?”
Người lính gác không nói gì, chỉ hất đầu ra hiệu cho cậu. Cao Phi hiểu ý, đứng dậy chạy vào trong.
“Động tĩnh nhỏ một chút, chú ý tác phong quân dung của cậu.” Người lính gác ở cửa lại lên tiếng nhắc nhở Cao Phi một câu.
Cao Phi vội vàng chuyển từ chạy sang đi bộ, chỉnh đốn dáng đi thẳng tiến về phía trước.
Đến tòa nhà văn phòng, lại có lính gác. Thấy Cao Phi đi tới, người lính ngồi sau chiếc bàn ở cửa đứng dậy, đi tới trước mặt Cao Phi hỏi: “Cậu làm gì?”
“Chào tiểu đội trưởng, tôi ở trạm gác 913, doanh trưởng thông báo hôm nay tôi tới.” Cao Phi vội vàng đáp.
Người lính gác cũng không làm khó Cao Phi, anh ta nhìn cậu từ trên xuống dưới một lượt rồi nói: “Các thủ trưởng doanh đều đang họp, cậu chờ một lát đi, đợi họp xong rồi tính.”
Cao Phi không ngờ, hôm nay dọc đường đi tới đây lại chẳng thuận lợi chút nào. Nghĩ lại, dù sao cũng đã đến rồi, thì cứ đợi vậy.
Cao Phi cũng không biết mình nên làm gì, cứ đứng ngây ra trước cửa tòa nhà văn phòng, giống hệt như lúc trước khi đứng gác vậy.
Người lính gác ở cửa nhìn Cao Phi, lắc đầu, cũng không nói gì thêm, lại ngồi xuống sau chiếc bàn ở cửa.
Ánh mắt Cao Phi dán vào môi trường khu doanh bộ, nơi này nhìn là biết mới xây không lâu, mọi thứ trông đều mới tinh, ngay cả những cái cây trồng để phủ xanh trong khu vực cũng chỉ cao hơn một mét. Cơ quan doanh bộ này không hề nhỏ, nhưng trông lại trống trải, dường như chẳng có mấy người. Cao Phi nhìn tới nhìn lui, phát hiện ngoài hai người lính gác ở cổng, cộng thêm người lính gác ở tòa nhà văn phòng này, thì không thấy bất kỳ ai khác nữa.
Chờ đợi khiến người ta cảm thấy thời gian trôi thật chậm chạp. Một lúc lâu sau, cuối cùng cũng có tiếng bước chân. Cao Phi đang định quay đầu, thì nghe thấy người lính gác lúc nãy hỏi chuyện mình ở tòa nhà văn phòng lên tiếng: “Doanh trưởng, có một chiến sĩ từ trạm gác 913 đang chờ, nói là doanh thông báo tới ạ.”
Cao Phi lúc này cũng vừa vặn quay người lại, cậu vừa vặn nhìn thấy Diệp Kiến Trung đang nhìn mình.
“Cao Phi, cậu tới rồi à, qua đây!” Diệp Kiến Trung nói xong liền đẩy cửa một căn phòng, tự mình đi vào trước.
Cao Phi vội vàng đuổi theo, cậu còn chưa kịp tới cửa thì lúc này lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
“Cao Phi!” Đối phương cũng rất bất ngờ, không ngờ lại gặp Cao Phi ở đây.
“Chào liên trưởng!” Cao Phi gần như theo phản xạ mà lên tiếng chào hỏi.
Lúc này, người lính gác kia nói: “Cậu nói năng kiểu gì đấy, đây là phó doanh trưởng của chúng ta!”
Cao Phi sững người một chút, vội vàng đổi giọng: “Chào phó doanh trưởng!”
Vị sĩ quan cấp thiếu tá trước mặt Cao Phi, tự nhiên chính là liên trưởng cũ của tuần biên nhất liên, Mã Đào, chính là vị liên trưởng thiếu tá đã dẫn cậu đi làm quen với môi trường trạm gác lúc Cao Phi mới tới trạm gác 913.
Mã Đào xua tay với người lính gác vừa quát Cao Phi, sau đó đặt tay lên vai Cao Phi, nói: “Thế nào? Cũng được gần nửa năm rồi, cậu ở trạm gác 913 có quen không?”
Cao Phi theo phản xạ gật đầu, cậu nói: “Tôi đã quen rồi, hiện tại trạm gác 913 không còn một mình tôi nữa, đã được phân thêm ba chiến sĩ nữa ạ.”
Mã Đào nói: “Việc này tôi biết, môi trường ở trạm gác 913 đúng là khắc nghiệt hơn một chút, nhưng nhiệm vụ canh giữ ở đó thực sự là trọng điểm của trọng điểm. Cậu nhất định phải canh giữ cho tốt, coi như đây là một yêu cầu của tôi đối với cậu vậy.”
Cao Phi không ngờ, vị liên trưởng cũ lại coi trọng trạm gác 913 đến vậy, cậu theo phản xạ gật đầu, nói: “Tôi sẽ, tôi nhất định sẽ canh giữ nơi đó thật tốt.”
Mã Đào lại vỗ vỗ vai Cao Phi, lúc này mới nói tiếp: “Ở đó, cậu cũng phải chú ý an toàn. Tôi biết bây giờ cậu đã làm tiểu đội trưởng trạm gác 913, trách nhiệm của cậu không nhỏ, không chỉ phải lo cho sự an toàn của bản thân, mà còn phải quan tâm tới sự an toàn của các chiến sĩ. Nếu trong cuộc sống có vấn đề hay khó khăn gì, mà tuần biên nhất liên bên đó không giải quyết được cho các cậu, thì cứ tìm tôi. Nếu cảm thấy khoảng cách quá xa, hành động không tiện, thì cứ trực tiếp gọi điện thoại tới, bên tôi…”
Mã Đào đang dặn dò Cao Phi thì Diệp Kiến Trung bước ra, miệng nói: “Sao mà chậm thế!” Nhưng vừa ra khỏi cửa, đập vào mắt là phó doanh trưởng Mã Đào, vì vậy ông lại nhìn Mã Đào nói: “Hóa ra là lão Mã, vậy hai người cứ nói chuyện trước đi, tôi đợi một lát…”