Lão Miêu vừa mới lại gần, Cao Phi đã cầm trên tay hai gói mì tôm, xoay người lại nói: "Xem đi, tôi có thật mà. Nói cho ông nghe, chỗ mì tôm này tôi để dành ở đây cũng lâu lắm rồi, cứ không nỡ ăn. Nếu không thì tâm nguyện của ông đúng là không thực hiện nổi đâu."
Lão Miêu nhìn hai gói mì tôm trên tay Cao Phi, theo bản năng đưa tay ra lấy lấy. Đến khi cầm chắc gói mì trong tay, ông mới nói: "Đúng là mì tôm thật này!"
"Chắc chắn rồi, đợi tôi đi nhóm lửa, trong bình giữ nhiệt cũng hết nước nóng rồi, tiện thể đun thêm một chút." Cao Phi vừa nói vừa đi về phía bếp, anh mở cửa hút gió phía dưới, đặt nồi lên bếp rồi đổ thêm nước vào.
"Ngày mai chúng ta lại phải đi lấy nước rồi. Hồi trước lúc các người chưa đến, nước dùng tiết kiệm lắm, thế mà giờ mới thấy dùng nhanh quá." Cao Phi vừa nói vừa ngoái đầu lại.
"Tiểu Cao à, ngày tháng trên gói mì này trông như hết hạn rồi thì phải." Lão Miêu lúc này đưa gói mì về phía Cao Phi để anh tự xem.
Cao Phi đón lấy gói mì, anh nhìn qua một lượt nhưng không tìm thấy ngày tháng ghi ở đâu, bèn hỏi Lão Miêu: "Ngày sản xuất ở đâu vậy?"
"Ở đây này, cậu nhìn cho kỹ đi." Lão Miêu đưa tay chỉ vào chỗ niêm phong trên gói mì cho Cao Phi xem.
Cao Phi nhìn theo, lúc này mới thấy được ngày tháng. Sau khi xem xong, anh bắt đầu nhẩm tính thời gian, nhưng tính đi tính lại vẫn không biết tính thế nào, bởi vì chính anh cũng chẳng nhớ rõ hôm nay là ngày mấy.
Thế là Cao Phi hỏi: "Lão Miêu, thực ra tôi đã quên mất ngày tháng cụ thể rồi, hôm nay là ngày mấy tháng mấy vậy?"
"Trước khi chúng ta đến, vừa mới qua lễ Lao động 1/5, cậu tính thử thời gian xem, nhớ ra chưa?"
Cao Phi nhẩm tính sơ qua, phát hiện ra gói mì này từ lúc xuất xưởng đến giờ đã hơn 9 tháng, quả thực là đã quá hạn. Anh ngượng ngùng nhìn Lão Miêu: "Ai chà, tiếc thật, biết thế tôi đã ăn sớm hơn."
"Thôi, xem ra hết hạn rồi, không ăn được nữa đâu, hay là mình làm món khác đi."
Lão Miêu nói: "Thôi bỏ đi, quá hạn thì quá hạn, nếu không phải đã quá hạn lâu rồi thì chắc cũng chẳng chết người được đâu, cứ tạm bợ mà ăn thôi."
Cao Phi do dự một chút rồi nói: "Được rồi, vậy cứ tiếp tục nấu thôi."
Đợi nước trong nồi sôi lên, Cao Phi mở gói mì, đổ hết vào trong nồi, sau đó anh lại cho thêm các gói gia vị vào.
Cao Phi đậy nắp nồi lại, rồi đi đến giá để thức ăn lấy thịt ra, nhìn Lão Miêu nói: "Lão Miêu, hay là cho thêm chút thịt vào nữa nhé, ông thấy sao?"
Lão Miêu gật đầu: "Được chứ, tay nghề tôi không tồi đâu, cậu cứ tự làm đi, tôi nghĩ cậu làm cũng chẳng tệ đâu."
Cao Phi mỉm cười, cầm lấy miếng thịt đặt lên thớt rồi bắt đầu thái lát.
Thái xong, anh cho hết chỗ thịt đó vào trong nồi.
Đợi mì chín, Cao Phi mới lấy bát, múc cho mỗi người một bát rồi cả hai ngồi trước bàn ăn bắt đầu dùng bữa.
"Được đấy, làm kiểu này ăn ngon hơn hẳn cách nấu trước kia." Lão Miêu vừa ăn vừa nói.
Cao Phi cười cười, bỗng nhiên anh phát hiện người đang nằm dưới đất khẽ động đậy yết hầu.
Thế là Cao Phi đặt đũa xuống, đi tới bên cạnh kẻ nằm dưới đất, anh giơ chân đá một cái vào người đó.
"Được rồi, đừng giả vờ nữa, tôi biết cậu tỉnh rồi." Cao Phi đá một cước rồi lên tiếng.
Kẻ kia thấy mình không giả vờ được nữa, đành phải mở mắt nhìn về phía Cao Phi.
Cao Phi nói: "Nói xem nào, tại sao lại xông vào khu cấm của chúng tôi, cậu có mục đích gì?" Cao Phi vừa hỏi vừa ngồi lại bàn ăn, vừa ăn mì vừa nhìn kẻ đang nằm đó.