Trong quân y trướng màu trắng của bệnh viện dã chiến, Cao Phi mở mắt. Cậu thích nghi với ánh sáng xung quanh một lúc rồi mới đưa mắt nhìn bốn phía.
Chỉ thấy một người lính mới đang ngồi ngây người bên mép giường, ánh mắt dán chặt vào đống thuốc men đặt trên kệ bên cạnh, có lẽ cậu ta đang mải suy nghĩ chuyện gì đó rất tập trung.
Cao Phi quan sát kỹ người lính này. Cậu ta hơi gầy, chân tay thon dài, đáng tiếc là không thuộc kiểu người nhìn vào đã thấy ngay là mỹ nam, chủ yếu là do gương mặt cậu ta đen một cách kỳ lạ.
Cao Phi cố gắng gượng ngồi dậy. Động tĩnh cậu gây ra đã làm người lính đang ngẩn ngơ kia giật mình tỉnh lại. Người lính nọ vội vàng quay người nhìn về phía Cao Phi.
"Thưa tiểu đội trưởng, anh có cần giúp gì không ạ?" Người lính lên tiếng hỏi.
Cao Phi nói: "Lưng tôi hơi khó chịu, tôi muốn ngồi dậy!"
"Tiểu đội trưởng, để tôi đỡ anh!" Người lính vừa nói vừa đỡ Cao Phi ngồi dậy.
Sau khi đã ngồi vững, Cao Phi lại hỏi người lính: "Đây là bệnh viện dã chiến sao? Cậu là quân y à?"
Người lính gật đầu: "Tôi là lính cứu thương mới được phân về ạ!"
Cao Phi đưa tay sờ lên trán, lúc này mới phát hiện trán mình được băng bó rất kỹ và dày, thế là cậu hỏi: "Vết thương của tôi nặng lắm sao?"
Trong suy nghĩ của Cao Phi, người bị thương như cậu mà còn cần một lính cứu thương ở lại trông chừng, chắc chắn là không nhẹ.
"Tôi cũng không biết nữa, vết thương của anh không phải do tôi xử lý, tôi cũng không rõ nặng hay nhẹ!" Người lính nói rồi cầm lấy một chiếc ca uống nước quân dụng, lại hỏi: "Tôi rót nước cho anh nhé?"
"Được, cảm ơn cậu!" Sau khi cảm ơn, Cao Phi mới nghiêm túc nhìn lại môi trường bên trong lều.
Người lính rót một cốc nước mang đến bên cạnh Cao Phi rồi đưa cho cậu. Cao Phi đón lấy, hai tay nắm chặt cốc nước, cảm nhận hơi ấm tỏa ra.
Cao Phi nhất thời không biết nên hỏi gì thêm, còn người lính đang túc trực bên cạnh thấy cậu không nói gì thì cũng lúng túng chẳng biết phải mở lời thế nào.
Đúng lúc hai người đang ngượng ngùng thì một quân y vén màn lều bước vào. Khi nhìn thấy Cao Phi, ông cười hỏi: "Thế nào, có chỗ nào khó chịu không?"
Cao Phi cười đáp: "Không có chỗ nào khó chịu cả, thưa thủ trưởng, tôi muốn hỏi là vết thương của tôi có nặng không ạ?"
Quân y cười bảo: "Không nặng, chỉ là mất máu hơi nhiều thôi. Vết thương không lớn nhưng hơi sâu, tuy nhiên đã được xử lý xong xuôi rồi, về lý thuyết mà nói thì cậu không sao nữa rồi."
Cao Phi hỏi tiếp: "Vậy bây giờ tôi có thể xuất viện được chưa ạ?"
Quân y bước đến bên cạnh Cao Phi, ông lấy một chiếc máy đo huyết áp điện tử đưa cho người lính đang đứng đợi bên cạnh, rồi nói với Cao Phi: "Xuất viện thì chưa được. Lãnh đạo của các cậu dặn dò đặc biệt, bảo cậu cứ ở yên đây, đợi xác nhận chắc chắn không sao đã rồi tính tiếp."
Sau khi dặn dò Cao Phi xong, quân y lại bảo người lính: "Giúp cậu ấy đo huyết áp đi, nếu không có vấn đề gì thì cứ để cậu ấy nghỉ ngơi thêm chút."
Người lính ngồi xuống bên mép giường, xắn tay áo của Cao Phi lên, buộc máy đo huyết áp vào rồi nói: "Giữ nguyên tư thế này, cánh tay để ngang với vị trí tim, cứ như vậy nhé."
Cao Phi gật đầu. Thấy Cao Phi đã đặt tay đúng vị trí, người lính mới nhấn công tắc.
"Đừng nói chuyện, đừng cử động lung tung!" Người lính nhắc nhở Cao Phi sau khi nhấn nút.
Rất nhanh, kết quả đo huyết áp đã hiện ra. Quân y cũng ghé đầu qua nhìn con số trên máy rồi nói: "Huyết áp hơi thấp, có triệu chứng chóng mặt không?"
Cao Phi khẽ lắc đầu: "Không ạ, tôi không thấy gì cả."
Quân y tiếp tục nói: "Huyết áp của cậu thấp hơn mức bình thường, theo lý thuyết thì huyết áp quá thấp sẽ gây chóng mặt hoặc thiếu máu não, không phù hợp để vận động mạnh. Cậu vẫn nên nghỉ ngơi thêm, lát nữa tôi sẽ cho cậu truyền hai chai!"
Cao Phi nói: "Thủ trưởng, thực ra tôi không thấy gì cả, có lẽ huyết áp của tôi vốn dĩ đã không cao rồi. Hay là thôi không truyền nữa, tôi muốn về đơn vị."
Quân y cười đáp: "Cái đó không được. Tôi nói cho cậu biết, truyền hai chai này không phải để bổ sung huyết áp đâu. Người ta làm sao mà huyết áp lên ngay được. Truyền thuốc tiêu viêm đấy, vết thương của cậu vẫn cần xử lý tiêu viêm."
"Ồ, vâng ạ." Cao Phi đành bất lực đáp một tiếng, rồi lại hỏi quân y: "Thủ trưởng, vậy bao giờ tôi mới được xuất viện ạ?"
Quân y nói: "Cậu đừng nghĩ đến chuyện xuất viện vội. Lãnh đạo của các cậu nói rồi, đến lúc đó sẽ đến đón cậu, bây giờ cậu cứ ở yên đây với chúng tôi đi."
Nói xong, quân y rời đi, lại để người lính kia ở lại bầu bạn với Cao Phi.
Cao Phi chẳng có chuyện gì để nói với cậu lính này, đành cầm cốc nước nhấp từng ngụm nhỏ để giết thời gian. Đúng lúc cậu đang cảm thấy chán nản thì tấm rèm lại được vén lên, một chiến sĩ mặc quân phục rằn ri bước vào.
Người chiến sĩ đó đi thẳng về phía Cao Phi, đứng lại trước giường và nhìn chằm chằm vào cậu.
"Người anh em này, sao tôi nhìn cậu quen thế nhỉ? Cậu xem, có nhận ra tôi không?" Người chiến sĩ nhìn Cao Phi hỏi.
Cao Phi khẳng định chắc nịch là mình không hề quen biết người này. Nói là quen mắt, Cao Phi chỉ nhận ra quân hàm và những ký hiệu trên người đối phương. Cao Phi có thể chắc chắn một điều: người chiến sĩ đang đứng trước mặt cậu là quân nhân của phe Hồng quân trong cuộc diễn tập vừa rồi, bởi vì ký hiệu màu đỏ đại diện cho phe Hồng trên người anh ta vẫn chưa được gỡ xuống.
Trong lúc diễn tập, hai bên là kẻ thù, nhưng giờ đang ở bệnh viện phía sau, dù không quen biết nhưng dù sao cũng là quân nhân với nhau, cũng coi như là anh em đồng đội, Cao Phi đương nhiên sẽ không tỏ thái độ khó chịu.
Giờ đối phương nói thấy Cao Phi quen mắt, Cao Phi cũng thực sự quan sát kỹ lại xem có đúng là quen không. Cậu nhìn người chiến sĩ kia, nhưng nhìn mãi nhìn mãi, Cao Phi vẫn không thấy mình có quen biết gì với người này.
"Có lẽ trước đây chúng ta từng gặp ở đâu đó nên anh mới thấy tôi quen. Dù sao thì tôi cũng không nhớ ra là mình từng gặp anh." Cao Phi bình tĩnh nói.
Người chiến sĩ kia nói: "Không thể nào, tôi là người có trí nhớ rất tốt, những người quen biết thông thường tôi đều nhớ cả. Tôi cứ cảm thấy chúng ta hình như đã gặp nhau ở đâu đó rồi."
Vừa nói, anh ta vừa tiến sát lại gần mặt Cao Phi, nhìn thật kỹ. Đôi mắt anh ta trợn to hơn cả quả trứng gà, khiến Cao Phi cảm thấy hơi mất tự nhiên.
Đột nhiên, anh ta vỗ tay cái bốp, chỉ vào Cao Phi với vẻ bừng tỉnh đại ngộ: "Chẳng phải cậu là Nhị Điên Tử sao?"