Trên đường quay về, Cao Phi không quên nhặt thêm vài cành thông rụng và cỏ khô. Phải biết rằng việc tìm kiếm những thứ này trên núi khó khăn hơn nhiều, nhưng dưới đáy thung lũng thì khá hơn một chút, ít nhất vẫn còn nhặt được.
Nhiệt độ dưới đáy thung lũng nóng hơn trên núi một chút, ở đây cũng có thể thấy thực vật màu xanh, đặc biệt là cỏ dại. Cao Phi không gọi tên được những loại cỏ đó, ngoài thực vật xanh ra thì nhiều nhất vẫn là cỏ khô.
Cao Phi đoán rằng, khi nơi này còn nước, chắc hẳn từng là một vùng cây cối xanh tươi. Cao Phi thậm chí còn tìm thấy một cái cây khô khốc đứng sừng sững giữa khu vực tranh chấp của hai bên, tuy nhiên vị trí đó vẫn còn cách xa nơi hai bên gặp mặt.
Sau khi quay lại đỉnh núi phía bên mình, Cao Phi đi vào doanh trại Tuyết Bình. Anh đặt cành thông khô và cỏ khô nhặt được lên đài quan sát, sau đó xách cả cái lò làm từ thùng sơn lên đó.
Cao Phi muốn nhóm lửa trên đài quan sát, nếu làm trong phòng nhỏ thì khói bốc lên có thể làm người ta chết ngạt. Cao Phi đã từng trải qua một lần rồi, anh không muốn hôm nay phải chịu thêm lần nữa.
Vất vả lắm mới nhóm được lửa thì Đinh Đào và Hứa Lợi Phong đã tới. Chỉ có điều hôm nay Đinh Đào không mang theo máy bay điều khiển từ xa, cũng không dẫn theo Tiểu Hắc.
Đinh Đào đặt một cái xô nhỏ bằng thép không gỉ không biết kiếm đâu ra xuống, cậu nói với Cao Phi: "Ban trưởng, lão Miêu đúng là quá tốt với anh rồi. Anh xem này, cái xô nhỏ này toàn là thịt kho có cả nước dùng, chúng em còn chưa được nếm miếng nào, lão Miêu đã bắt mang hết tới đây cho anh rồi. Ông ấy bảo anh mấy ngày nay vất vả, thế nào cũng phải bồi bổ chút."
Cao Phi đang di chuyển lò vào trong phòng, nghe vậy liền quay đầu nhìn Đinh Đào một cái rồi nói: "Vậy thì hai cậu mở ra nếm thử đi, đằng nào tôi cũng ăn không hết đâu."
Nghe Cao Phi nói vậy, Đinh Đào chạy lại bên cạnh cái xô thép nhỏ, định mở nắp ra. Nhưng lúc này cậu lại khựng tay lại, nhìn Cao Phi cười nói: "Ban trưởng, thực ra em chỉ đùa với anh thôi. Đống này là dành cho anh, chúng em về rồi vẫn còn đồ ăn mà. Anh nghĩ xem, lão Miêu sao có thể chỉ làm cho một mình anh được chứ."
Cao Phi cũng không để tâm, anh hỏi Đinh Đào: "Chuyện quốc kỳ bảo các cậu chuẩn bị, đã báo với bên Nhất liên chưa? Sao đến hôm nay vẫn chưa mang tới?"
Hứa Lợi Phong lúc này tiến tới trước mặt Cao Phi, cậu nói: "Ban trưởng, chuyện này đã báo lên rồi, nhưng phía liên đội bảo chúng ta đợi thêm hai ngày nữa."
Cao Phi đã đặt xong lò, anh đứng thẳng lưng, vươn vai một cái rồi nói: "Chỉ là một lá quốc kỳ, có phải thứ gì khó kiếm đâu, vậy mà còn phải đợi hai ngày, cái Nhất liên này làm việc chậm chạp quá."
Đinh Đào nói: "Ban trưởng, nếu anh gấp quá thì để em nghĩ cách cho, anh xem có được không!"
Cao Phi nói: "Được chứ, cậu có cách gì, nói nghe thử xem!"
Đinh Đào nói: "Ban trưởng, trong kho hình như có một mảnh vải đỏ cũ, tuy không lớn lắm nhưng nếu anh cần gấp một lá quốc kỳ, em có thể tìm đồ vẽ thử một lá. Nhưng có một điểm em phải nói trước, mảnh vải đỏ đó thực sự rất nhỏ, em cùng lắm chỉ làm được lá cờ dài bằng một cánh tay thôi."
Cao Phi nghe vậy lại nhìn Đinh Đào một cái, rồi lắc đầu nói: "Thôi bỏ đi, lá cờ bé tí treo trên doanh trại mình, đứng dưới chân núi chưa chắc đã nhìn rõ, lại còn là vẽ tay nữa, mình không làm mất mặt quốc gia đâu, đợi hai ngày nữa vậy."
Đinh Đào và Hứa Lợi Phong đương nhiên cũng không nói gì thêm. Cao Phi nghĩ tới việc đóng quân ở đây, cả ngày chẳng có việc gì làm, không thể cứ ngồi không nhìn thời gian trôi qua, anh nghĩ thay vì lãng phí thời gian thì chi bằng tổ chức tập luyện.
Thế là Cao Phi dẫn Đinh Đào và Hứa Lợi Phong ra ngoài, bắt họ tập luyện tư thế cầm súng.
Cao Phi cũng biết Đinh Đào và Hứa Lợi Phong tương đối lười biếng, nên dù là tập cầm súng cũng không gây áp lực quá lớn cho họ, chỉ là tập với súng không, không thêm bất kỳ phụ kiện nặng nào.
Dẫu vậy, dù chỉ là tập với súng không, hai người vẫn than ngắn thở dài, đặc biệt là Đinh Đào, trong lúc tập cứ liên tục càu nhàu rằng tập thế này chẳng có tác dụng thực tế gì cả.
Tất nhiên, Cao Phi cũng không ít lần quở trách cậu, thế nhưng Đinh Đào như có da mặt dày như sắt, mặc cho Cao Phi mắng nhiếc thế nào, cậu vẫn mặt không đỏ, tim không đập, như thể bị mắng cũng là một niềm vui vậy.
Cuộc sống đóng quân tẻ nhạt cuối cùng cũng trôi tới giữa buổi chiều. Đinh Đào và Hứa Lợi Phong vì tập luyện nên không muốn ở lại đây thêm nữa, liền lấy lý do phải về sắp xếp công việc để rời đi.
Cao Phi đương nhiên biết Đinh Đào và Hứa Lợi Phong chỉ tìm cớ để về sớm, nhưng anh cũng không trách họ, dù sao ở đây canh giữ quả thực rất khô khan, hơn nữa ở đây cũng chẳng có việc gì, họ ở lại cũng không giúp được gì, chi bằng để họ về sớm.
Ngày hè thường dài hơn, nhưng vẫn không ngăn được thời gian trôi qua. Sau khi mặt trời lặn, bầu trời bắt đầu tối dần, lúc này Cao Phi mới quyết định ăn tối. Anh mở cái xô thép nhỏ Đinh Đào mang tới, vừa mở ra đã ngửi thấy mùi nước kho đặc trưng.
Cao Phi nhìn vào trong, thấy lão Miêu chuẩn bị khá đầy đủ. Trong xô không chỉ có thịt kho mà còn có cả nước kho đậm đà, mùi hương tỏa ra vô cùng quyến rũ, khiến người ta không khỏi thèm thuồng.
Cao Phi lấy một chiếc bánh nướng ra. Thực ra bữa tối ở đây chẳng có gì để ăn, như trước kia, sau khi Đinh Đào và Hứa Lợi Phong rời đi, Cao Phi chỉ có thể ăn bánh nướng khô. Lúc đó, có cái bánh nướng để ăn đã là một điều hạnh phúc rồi, dù sao thì hai ngày đầu mới tới đây, đến cái gì để ăn cũng không có.
Nhưng hôm nay thì khác, không chỉ có bánh nướng, còn có thịt kho Đinh Đào mang tới, so với cuộc sống chỉ có bánh nướng trước kia thì đây quả thực là quá hạnh phúc.
Cao Phi cắn một miếng bánh nướng khô, định gắp thịt thì lúc này anh chợt nhớ tới bữa sáng người chiến sĩ phía đối diện đã mời mình ăn bánh mì, không khỏi khiến anh liên tưởng đến món "nhục giáp mô" (bánh kẹp thịt), chẳng phải thịt dùng trong món đó chính là thịt kho hay sao.
"Sáng nay đối phương mời mình ăn bánh mì kẹp thịt, để đáp lễ, mình có nên cho họ nếm thử món nhục giáp mô đặc trưng của chúng ta không nhỉ?" Cao Phi thầm nghĩ trong lòng.