Cao Phi lại mất thêm một khoảng thời gian khá dài mới quay trở lại bên cạnh thân cây mà cậu đã bỏ lại. Lúc này, cậu cầm lấy chiếc cưa, bắt đầu công việc cưa thân cây.
Thế nhưng Cao Phi nhận ra rằng, việc này không hề đơn giản như cậu tưởng tượng. Cậu từng xem trên tivi thấy người ta dùng cưa rất nhẹ nhàng, nhưng đến lượt mình thực hiện thì lại hoàn toàn khác.
Cậu nghiến răng, lắc lư chiếc cưa, cố hết sức đẩy về phía trước. Thế nhưng mới đẩy được một đoạn ngắn, lưỡi cưa lại khựng lại. Cao Phi đã không còn nhớ rõ đây là lần thứ bao nhiêu nó bị kẹt. Cậu dùng sức kéo mạnh một cái, kết quả là lưỡi cưa văng ra khỏi thân cây, còn bản thân cậu vì mất đà nên ngã ngửa ra phía sau.
Cao Phi ngồi bệt xuống đất, cậu nâng tay lên nhìn chiếc cưa rồi vứt sang một bên, lầm bầm: "Mẹ kiếp, khó dùng quá đi mất. Chẳng những không đỡ tốn sức mà còn mất thời gian, thôi thì đổi sang dùng rìu chặt cho xong."
Cao Phi đứng dậy, cầm lấy chiếc rìu. Trước khi bắt đầu, cậu xoay xoay cổ tay, sau đó nhổ nước bọt vào lòng bàn tay rồi xoa hai tay vào nhau, mới cầm rìu lên, nhắm vào vết cưa lúc nãy mà bổ xuống thật mạnh.
"Đùng!" Chiếc rìu bổ mạnh vào thân cây, cách vết cưa lúc nãy một khoảng nhỏ. Dù Cao Phi đã nhắm rất chuẩn, nhưng nó vẫn không trúng vào vết cắt như cậu dự tính.
Cú bổ đầu tiên Cao Phi dùng rất nhiều sức, chiếc rìu cũng khá bén nên cắm sâu vào thân cây. Thế nhưng cú này khiến tay cậu không mấy dễ chịu, cán rìu truyền lại một chấn động mạnh khiến tay Cao Phi tê dại, cậu theo phản xạ mà buông tay ra.
Cao Phi vẩy vẩy tay rồi lại nắm lấy cán rìu đang cắm trên thân cây. Cậu nhấc lên mới phát hiện ra lưỡi rìu đã bị kẹt chặt vào thân cây, không dễ dàng lấy ra như vậy được.
Thế là Cao Phi vừa cầm cán rìu vừa lắc qua lắc lại, hy vọng có thể lắc cho chiếc rìu rơi ra. Thế nhưng tình hình không hề suôn sẻ như cậu nghĩ, rìu không rơi ra mà thân cây lại lắc lư theo nhịp tay cậu.
Cao Phi cạn lời, đành dùng cả hai tay nắm lấy cán rìu rồi dùng sức nhấc lên. Nhưng lưỡi rìu bị kẹt quá chặt, chỉ thấy thân cây cứ xoay chuyển theo từng nhịp dùng sức của cậu.
Cao Phi thử liền mấy lần vẫn không lấy được chiếc rìu ra, cậu bắt đầu tức giận, buông cán rìu rồi ngồi phịch lên thân cây.
"Ngay cả một cái rìu cũng chống đối với mình, đây là cố tình không cho mình sống yên ổn phải không?" Ngồi trên thân cây, Cao Phi nhìn chiếc rìu với vẻ bực dọc. Cậu chợt nhận ra, ngày đầu tiên ở lại đây, mọi thứ ngay từ đầu đã không thuận lợi chút nào.
"Ngươi cũng không muốn để ta yên, sao ta lại ghét ngươi đến thế không biết!" Cao Phi cằn nhằn, đưa chân đá mạnh vào cán rìu từ phía bên cạnh.
"Đùng!" Một điều khiến Cao Phi không ngờ tới là cú đá không tốn bao nhiêu sức lực này lại làm chiếc rìu đang kẹt trên thân cây văng ra ngoài.
Cao Phi nhìn chiếc rìu rơi trên nền tuyết, mở to mắt: "Ơ hay, sao giờ ngươi lại không bướng bỉnh nữa? Ta hiểu ra rồi, ngươi đúng là loại thích ăn đòn, cái loại rẻ rách, không đánh là không ngoan."
Cao Phi nhìn vết rìu vừa bổ xuống, nhận thấy lần này chém khá sâu, ít nhất là nhanh hơn dùng cưa. Thế là cậu nhặt rìu lên, nhắm chừng vào vết cắt lúc nãy rồi lại bổ xuống.
Lần này Cao Phi không dùng quá nhiều sức. Cậu đã hiểu ra rằng dùng sức càng lớn thì rìu càng kẹt sâu, cậu không muốn rơi vào tình cảnh xấu hổ như lần đầu nữa.
Chiếc rìu vung xuống, nhưng ngay khoảnh khắc sắp chạm vào thân cây, Cao Phi nhận ra mình không nhắm trúng vết cắt cũ. Cậu liền điều chỉnh hướng đi trong tích tắc, lưỡi rìu chém hơi nghiêng vào vết cắt trước đó.
Cao Phi nhìn thấy một mảng mùn gỗ bay tung lên xa tít, vết cắt kia ngay lập tức mở rộng ra, còn chiếc rìu thì không hề bị kẹt.
Mắt Cao Phi sáng lên, dường như cậu đã tìm ra mẹo. Thế là cậu lại vung rìu, nhưng lần này không dùng quá nhiều sức, cậu chém nghiêng sang phía đối diện của vết cắt.
Lại một mảng mùn gỗ bay lên, chiếc rìu vẫn không bị kẹt. Cao Phi mỉm cười, lẩm bẩm: "Hóa ra trước đây là do mình dùng sai phương pháp. Xem ra việc sử dụng bất cứ công cụ nào cũng đều có kỹ thuật cả, chỉ khi nắm vững được kỹ thuật thì mới tiết kiệm thời gian và sức lực hơn."
Khi đã tìm ra cách, mọi việc sau đó trở nên dễ dàng hơn nhiều. Sau khi tạo được một vết cắt khá sâu trên mặt này, Cao Phi lật thân cây lại, tiếp tục chặt từ phía bên cạnh. Rất nhanh, mặt cắt ngang của thân cây chỉ còn lại một đoạn nhỏ ở giữa. Cao Phi lần này vung rìu bổ thẳng xuống một nhát thật mạnh.
Rắc một tiếng, hai đoạn thân cây ở giữa bật lên, cuối cùng cũng đứt lìa.
Cao Phi nhìn thân cây đã được chặt làm hai đoạn, trên mặt lộ ra nụ cười. Cuối cùng cậu cũng cảm nhận được niềm vui của sự thành công.
Nhưng ngay lập tức, Cao Phi vỗ vào trán mình, hối hận nói: "Mình thật là ngốc, đáng lẽ nên bắt đầu chặt từ phía đối diện với vết cắt ban đầu, như vậy sẽ đỡ tốn công hơn nhiều. Tại sao cứ phải chặt lặp lại ở mặt đã cưa chứ, thật là ngốc, không nắm vững kỹ thuật mà."
Thân cây bị chặt làm hai đoạn, mỗi đoạn vẫn còn khá dài và nặng. Cao Phi cảm thấy vẫn cần phải chặt tiếp thành độ dài hợp lý. Cậu nhặt rìu lên, ngay khi chuẩn bị chặt thì lại nhìn thấy chiếc cưa bị vứt sang một bên.
Cao Phi đặt rìu xuống đất, suy nghĩ một chút rồi cầm cưa lên: "Sử dụng công cụ chắc chắn là có kỹ thuật, chiếc cưa này đáng lẽ phải dễ dùng hơn mới đúng, chỉ là mình chưa nắm được cách dùng thôi. Thử lại lần nữa xem, biết đâu cũng giống như cái rìu, phải cưa nghiêng mới được."
Cao Phi tự cho rằng mình đã tìm ra bí quyết. Cậu đặt lưỡi cưa lên thân cây, lần này cậu cưa nghiêng xuống dưới. Khi bắt đầu vì cần tạo rãnh, Cao Phi không dùng quá nhiều sức, cậu nhận thấy thật sự rất nhẹ nhàng.
Nhìn lưỡi cưa ngày càng lún sâu vào thân cây, Cao Phi mỉm cười. Cậu cảm thấy mình đã nắm được tinh hoa của việc sử dụng công cụ, có thể tăng tốc độ lên rồi, thế là cậu bắt đầu dùng sức.
Nhưng ngay khi Cao Phi dùng sức, cậu lại thấy không ổn nữa. Chiếc cưa còn khó dùng hơn lần đầu, bị kẹt cứng khiến việc kéo đẩy trở nên vô cùng khó khăn. Quan trọng nhất là dù cưa thế nào cậu cũng thấy không thuận tay, đặc biệt là khi độ dày của lưỡi cưa đã hoàn toàn lún sâu vào trong thân cây.