"Đinh ban trưởng, cảm ơn anh, thật sự cảm ơn anh rất nhiều. Những thứ này cũng cần phải đăng ký sao?" Cao Phi hỏi.
Quản lý Đinh nói: "Tờ báo máy tính này, cuốn sách này cùng với đĩa quang này thì không cần đăng ký đâu. Đây là đồ tôi dùng để tự học, không phải vật tư của trung tâm văn nghệ chúng ta. Coi như tôi cho cậu mượn cá nhân, xem xong cũng đừng lãng phí, đến lúc đó trả lại cho tôi là được."
"Đinh ban trưởng, hóa ra anh cũng đang học kiến thức về máy tính à? Vậy sau này nếu gặp vấn đề gì, liệu tôi có thể thỉnh giáo anh không?" Cao Phi vội vàng hỏi thêm.
Quản lý Đinh đáp: "Cậu nói thế khách sáo quá, gì mà thỉnh giáo với không thỉnh giáo, mọi người cùng nhau học tập thôi. À đúng rồi, cậu thuộc đơn vị nào?"
Cao Phi trả lời: "Tôi ở đại đội trinh sát."
Quản lý Đinh sờ sờ bên mặt, nói: "Đại đội trinh sát các cậu nhiệm vụ huấn luyện nặng nề lắm mà, cũng có thời gian rảnh để học những thứ này sao? Tôi nhớ là thời gian rảnh rỗi của các cậu không nhiều, ngay cả buổi tối cũng thường xuyên phải tăng ca huấn luyện."
Cao Phi vội vàng giải thích: "Đinh ban trưởng, nói ra cũng không sợ anh cười chê, thực ra tôi ở ban hậu cần của đại đội trinh sát. Ban hậu cần không có huấn luyện gì mấy, công việc cũng khá nhàn nhã, nên có đủ thời gian."
"Là người ban hậu cần à, vậy thì tốt. Đúng rồi, máy tính của cậu cấu hình thế nào?" Quản lý Đinh hỏi.
Cao Phi ngẩn người. Cậu chưa từng nghĩ đến việc học kiến thức máy tính thì phải có máy tính, thế là cậu hỏi ngược lại: "Đinh ban trưởng, học kiến thức máy tính còn cần phải có máy tính sao? Ban hậu cần chúng tôi thật sự không có."
Quản lý Đinh nói: "Chẳng lẽ cậu chỉ nhất thời hứng khởi mới muốn học thôi sao? Đến cả chút chuẩn bị cũng không có. Học kiến thức cơ bản về máy tính mà cậu không có máy để thực hành, chỉ học lý thuyết suông thì chẳng học được gì đâu."
Lúc này Cao Phi mới nhận ra quản lý Đinh nói rất đúng. Cậu quả thực chẳng chuẩn bị gì cả, cũng đúng là vì lời nhắc nhở của lão ban trưởng mà cậu mới chạy tới đây mượn sách học.
Quản lý Đinh nói tiếp: "Xem ra cậu đúng là chưa chuẩn bị máy tính rồi. Nếu vậy thì thế này đi, lúc nào rảnh cậu cứ qua tìm tôi, chúng ta cùng học. Bên cạnh phòng thư viện này là phòng báo chí, trong đó có vài cái máy tính cũ có thể dùng để học tập. Tuy cấu hình hơi lỗi thời nhưng dùng để học cơ bản thì vẫn ổn. Vừa hay tôi học một mình cũng thấy khô khan, có người đi cùng cũng tốt."
Cao Phi nghe vậy liền vội vàng cảm ơn quản lý Đinh: "Vậy thì cảm ơn anh nhiều lắm, Đinh ban trưởng, chỉ sợ làm phiền anh quá."
Quản lý Đinh đáp: "Có gì mà phiền với không phiền, tôi cũng phải học mà. Cậu cứ rảnh thì qua, cứ trực tiếp tìm tôi, không cần khách sáo."
Đúng lúc này, Mao Binh cũng đã chọn xong sách, nhưng chỉ có một cuốn. Cậu ta cầm sách đi tới, thấy Cao Phi và quản lý Đinh đang trò chuyện thân thiết thì hỏi: "Hai người đang nói chuyện gì mà vui vẻ thế?"
"Đang nói về chuyện học tập, chúng tôi định..."
Lời Cao Phi còn chưa nói hết đã bị Mao Binh ngắt lời: "Thôi thôi, mấy chuyện học hành thì đừng có giảng cho tôi. Tôi là kẻ đầu óc chậm chạp, cứ nhắc đến học là đau đầu. Đinh ban trưởng, đây là cuốn sách tôi mượn, phiền anh đăng ký giúp tôi."
Quản lý Đinh nhận lấy cuốn sách từ tay Mao Binh, đi trở lại bàn đăng ký ở cửa, lấy sổ và bút trong ngăn kéo ra rồi bắt đầu ghi chép. Sau khi viết xong tên sách, anh nhìn Mao Binh nói: "Vị ban trưởng này, phiền anh lấy thẻ binh sĩ ra để tôi đăng ký."
Mao Binh sờ túi mới nhớ ra không mang theo, bèn nói với quản lý Đinh: "Tôi quên mang thẻ rồi. Anh xem thế này có được không, anh cứ đăng ký giúp tôi trước đi, tôi là người của ban hậu cần đại đội trinh sát, tên là Mao Binh, anh cứ ghi như thế là được."
Quản lý Đinh tỏ vẻ do dự: "Mao ban trưởng, theo quy định ở đây thì như vậy không được. Tôi bắt buộc phải đăng ký theo thông tin trên thẻ binh sĩ. Nếu thế này thì cuốn sách này tôi không cho mượn được."
Lúc này Cao Phi đưa thẻ binh sĩ của mình ra: "Đinh ban trưởng, lão Mao này cùng ban với tôi, cậu ấy không mang thẻ, tôi mang này. Anh xem tôi mượn giúp cậu ấy có được không?"
Quản lý Đinh cầm thẻ của Cao Phi lên xem rồi nói: "Mượn hộ thì không được. Ừm, cái này chỉ có thể đăng ký là cậu mượn, đến lúc trả thì cậu cầm tới trả là được. Thế này đi, cậu đưa cả cuốn của cậu đây, tôi làm đăng ký chung cho cả hai."
Cao Phi vội đưa cuốn "Khái luận cơ bản về máy tính" trong tay cho anh. Quản lý Đinh ghi tên sách rồi bắt đầu đăng ký thông tin trên thẻ của Cao Phi. Anh vừa viết vừa nói: "Cao Phi, cái tên này nghe quen quen, nhưng tôi chắc chắn đây là lần đầu gặp cậu. Hay là tại tên cậu phổ biến quá, nhiều người trùng tên quá nhỉ."
Cao Phi cũng không để ý lắm, chỉ cười đáp: "Tên tôi khá hay nhưng cũng đơn giản, người tên giống tôi chắc nhiều lắm, bản thân tôi cũng thấy người thông minh giống mình chắc không ít đâu."
Quản lý Đinh đã đăng ký xong, anh trả lại thẻ và sách cho Cao Phi: "Được rồi, xong xuôi cả rồi, các cậu có thể cầm đi."
Trong tay Cao Phi ngoài cuốn sách vừa mượn còn có mấy tờ báo máy tính. Còn chiếc đĩa quang mà quản lý Đinh cho mượn để tự học, Cao Phi không mang đi vì cậu không có thiết bị để xem, chi bằng cứ để lại đó, đợi sau này tới trung tâm văn nghệ học thì dùng máy tính ở đó xem luôn.
Cao Phi lại nói lời cảm ơn quản lý Đinh một lần nữa rồi cùng Mao Binh cầm sách rời đi. Mao Binh có vẻ rất thích tiểu thuyết võ hiệp, vừa xuống lầu đã mở sách ra đọc.
Cao Phi định nhắc Mao Binh đi đứng phải chú ý, vừa đi vừa đọc sách rất nguy hiểm, nhưng nghĩ lại, cậu đang đi cùng Mao Binh, nếu có gì nguy hiểm thì cậu sẽ nhắc nhở trước, nên cũng không cần bắt cậu ta cất sách đi nữa.
Người quản lý binh nhì của trung tâm văn nghệ là Đinh khóa cửa phòng thư viện rồi xuống lầu. Anh cũng không để chìa khóa lại phòng quản lý mà treo luôn bên hông, sau đó quay lại phòng huấn luyện tổng hợp.
Vì chăn của anh và một quản lý khác đã được tháo ra giặt từ sáng sớm, sau một buổi phơi nắng đã khô cong, giờ đúng lúc anh tranh thủ khâu lại. Lúc nãy vì Cao Phi và Mao Binh tới nên anh đã mất chút thời gian, giờ cần phải làm nhanh tay hơn mới được.