Cao Phi chạy như bay đến bên cạnh Vương Dã, cậu ta ôm chầm lấy Vương Dã một cái thật chặt, rồi chẳng hiểu sao lại trẻ con đến mức hôn lên mặt Vương Dã một cái, cười lớn nói: "Ông đây còn tưởng mình bị ảo giác, không ngờ lại là cậu thật. Cậu tới thì cứ tới đi, sao không báo trước một tiếng chứ, thế này thì làm sao tôi chuẩn bị tâm lý được."
"Khụ!"
Vương Dã bị Cao Phi hôn một cái đầy bất ngờ thì hơi đỏ mặt. Cậu cảm thấy ngượng ngùng, nghĩ bụng bị một thằng đàn ông hôn thế này trông thật khó coi. Cậu liếc mắt nhìn ra sau, thấy Đinh Đào và Hứa Lợi Phong vẫn chưa đuổi kịp tới nơi mới thở phào.
"Cao Phi, tôi còn đang vác đồ đây này." Vương Dã cố ý giãy ra, cậu không quen với sự nhiệt tình thái quá của Cao Phi.
Cao Phi vội buông Vương Dã ra, sau đó đưa tay kéo tấm tôn và khung nhôm trên vai Vương Dã xuống, ném phịch xuống đất rồi nhìn Vương Dã cười.
Vương Dã bị Cao Phi nhìn đến mức thấy không thoải mái, cậu nói: "Cao Phi, cậu đừng nhìn tôi như thế nữa, nụ cười của cậu đáng sợ quá, cứ như sắp ăn thịt người không bằng."
Ai ngờ Cao Phi tiện tay đấm vào ngực Vương Dã một cái rồi bảo: "Được lắm, cậu ở cái nơi Lữ đoàn Đặc chiến đó ăn uống đủ đầy quá nhỉ, nhìn cái thân hình rắn chắc này xem, còn vạm vỡ hơn hồi tôi mới đi nữa. Sao thế, sao tự dưng lại chạy tới chỗ tôi? Đừng bảo là cậu ở bên đó không trụ nổi nữa nên định sang đây theo tôi đấy nhé? Chỗ tôi là miếu nhỏ, không chứa nổi vị đại Phật như cậu đâu."
Vương Dã hơi ngượng ngùng đáp: "Cậu nói gì thế, haizz, tôi cũng thật sự rất nhớ những ngày tháng chúng ta ở bên nhau. Nói thật lòng, có cậu ở bên cạnh, tôi làm gì cũng có động lực, có phương hướng."
Nghe Vương Dã nói vậy, mặt Cao Phi tối sầm lại. Cậu hỏi: "Thằng to xác kia, cậu bị làm sao thế? Không lẽ thực sự xảy ra chuyện gì rồi à? Cậu phải nói rõ cho tôi biết, không phải là định điều chuyển tới đây thật đấy chứ?"
Vương Dã lắc đầu nói: "Chẳng phải cậu vừa nói chỗ cậu không chứa nổi tôi sao? Thực ra tôi cũng chẳng phạm lỗi gì, người như tôi thì gây ra đại họa gì được chứ? Đúng như lời cậu nói, đầu óc tôi ngu như lừa vậy. Tôi đang nghỉ phép nên tới thăm cậu thôi."
Cao Phi nghe xong, vỗ mạnh vào vai Vương Dã, cười toe toét: "Được lắm, thằng nhóc này giờ không thành thật nữa rồi, biết học cách dọa tôi rồi nhỉ. Nghỉ phép thì cứ nghỉ đi, không tranh thủ đi chơi cho sướng, lại chạy tới cái chốn khỉ ho cò gáy này làm gì? Sao cậu không về quê thăm..."
Cao Phi nói đến đây thì vội dừng lại, cậu mới nhớ ra Vương Dã ở quê chẳng còn người thân nào nữa. Cậu đành đổi giọng: "Sao cậu không đi thăm bạn bè cũ, hoặc là tới mấy thành phố lớn dạo chơi? Không nên tới chỗ tôi làm gì. Cái nơi nghèo nàn rách nát này không hợp với một chiến sĩ đặc chiến ưu tú như cậu đâu."
Vương Dã đáp: "Từ bé đến lớn, người bạn tri kỷ duy nhất tôi kết giao được chỉ có cậu. Nghỉ phép rồi, tôi cũng chẳng biết đi đâu, chỉ có thể tới tìm cậu thôi."
Cao Phi nghe vậy thì im lặng một lúc, sau đó cậu vỗ vai Vương Dã, nói: "Đi, dẫn cậu đi xem cảnh đẹp của ngọn núi tuyết này. Tôi nói cho cậu biết, nơi này mà làm khu nghỉ dưỡng thì đúng là tuyệt phẩm, cậu tới đúng chỗ rồi đấy. Đời người mà, phải tận mắt ngắm nhìn cảnh núi tuyết này mới đáng."
Cao Phi vừa nói vừa dẫn Vương Dã đi về phía đỉnh núi, nhưng lúc này Vương Dã lại cúi người nhặt tấm tôn và khung nhôm dưới đất lên.
Cao Phi thấy Vương Dã nhặt đồ lên thì không nhịn được nói: "Cậu nhặt đống đó làm gì nữa? Vứt đi, tôi đang dẫn cậu đi ngắm cảnh mà."
Vương Dã đáp: "Tôi không mang đống đồ này tới nơi cho cậu thì sao được? Cậu nói xem để ở đâu, tôi mang tới tận nơi cho, thế này cậu cũng đỡ vất vả. Cảnh đẹp gì thì thôi đi, tôi là kẻ thô kệch, trong mắt làm gì có cảnh đẹp nào."
Cao Phi nói: "Cậu xem cậu kìa, tới đây rồi thì thả lỏng đi chứ? Đây chẳng phải đang nghỉ phép sao? Đừng có giữ kẽ nữa, đã tới chỗ tôi rồi thì hãy tận hưởng thời gian nhàn rỗi đi."
Vương Dã không những không đặt tấm tôn và khung nhôm xuống, mà còn ngẩng đầu nhìn lại phía sau, rồi bảo với Cao Phi: "Tôi phải nhanh chóng đem đống đồ này tới nơi đã, phía sau còn hai tân binh nữa, đồ bọn họ vác không nổi rồi, tôi còn định quay lại đón họ đây."
Cao Phi bước tới bên cạnh Vương Dã, giật lấy tấm tôn và khung nhôm từ tay cậu rồi ném xuống đất, nói: "Đã tới nơi rồi, cứ để đây thôi, còn phải chuyển đi đâu nữa? Cậu tới chỗ tôi rồi mà còn không chịu thả lỏng chút sao? Còn coi tôi là bạn không đấy? Còn hai đứa phía sau kia, cứ để chúng nó rèn luyện thêm đi."
Cao Phi nói xong liền kéo mạnh Vương Dã đi lên cao. Đợi đến khi dẫn Vương Dã tới rìa núi phía trên hang động, cậu không nhịn được mà nhắm mắt hít một hơi thật sâu, rồi chỉ về phía trước nói với Vương Dã: "Cậu nhìn xem, núi tuyết này đẹp không?"
Vương Dã nhìn theo hướng ngón tay Cao Phi. Đúng là ngọn núi tuyết này rất hùng vĩ, nhưng đây không phải là cảnh đẹp mà Vương Dã yêu thích. Nếu trong lòng Vương Dã có một khung cảnh khao khát, thì đó phải là những tòa cao ốc chọc trời ở thành phố. Từ nhỏ cậu đã mong chờ khi lớn lên có thể bước vào thành phố lớn, có thể sống ở thành phố lớn.
Cao Phi thấy Vương Dã mãi không nói lời nào, cậu dùng mông húc vào người Vương Dã. Khi Vương Dã quay đầu lại, cậu gật đầu ra hiệu về phía núi tuyết lớn phía trước, hỏi Vương Dã: "Sao nào? Nhìn ngọn núi tuyết này, cậu có cảm giác gì?"
Vương Dã cũng nhìn về phía trước rồi đáp: "Cảm thấy rất lạnh!"
Cao Phi sững sờ. Câu trả lời của Vương Dã vừa ngắn gọn lại vừa chính xác. Điều này khiến cậu nghĩ lại, Vương Dã nói không hề sai, nhìn ngọn núi tuyết này quả thực rất lạnh. Nhưng nghe giọng điệu của Vương Dã, cậu lại có một cảm giác rằng không phải ngọn núi này lạnh, mà là trạng thái của chính Vương Dã có chút lạnh lẽo.
Cao Phi cảm thấy mình cần phải làm rõ mọi chuyện. Cậu luôn cảm thấy việc Vương Dã đột nhiên xuất hiện ở đây không đơn thuần chỉ là tới thăm cậu. Hơn nữa, theo hiểu biết của cậu, lính nghĩa vụ làm gì có kỳ nghỉ, mà cả cậu và Vương Dã hiện tại vẫn là lính nghĩa vụ.
"Thằng to xác, cậu nói thật với tôi đi, có phải cậu..."
Cao Phi chưa kịp hỏi xong, Vương Dã đã chỉ thẳng vào hai bóng người dưới chân núi rồi nói: "Cao Phi, cậu nhìn xem, bọn họ vác đồ vất vả quá, nhìn dáng vẻ là đã không trụ nổi rồi, tôi đi giúp họ chuyển đồ về đây."
Nói xong, Vương Dã liền chạy xuống núi. Động tác của cậu rất lớn, nhiều đoạn cậu nhảy vọt qua để tiết kiệm sức lực, cũng không chọn đường dễ đi mà toàn chọn đường tắt.