Trước khi trời tối, Cao Phi xách một chiếc thùng nước, bên trong đựng hai con cá lớn cùng một con cá nhỏ quay trở về. Trong hai con cá lớn, có một con là cá mè hoa đầu to. Cao Phi thật sự không ngờ tới, lần thứ hai đâm trúng trông có vẻ rất lớn, kết quả kéo lên mới thấy lỗ nặng. Đây là loại cá đầu to thân nhỏ, ngoài cái đầu ra thì trên mình nó chẳng có mấy thịt.
Thế nhưng dù vậy, Cao Phi vẫn mang nó về. Anh không tiếp tục đâm thêm con cá nào để thay thế con cá mè này nữa. Còn về con cá nhỏ kia, đó là do lúc Cao Phi đâm cá mè thì vận may tới, thế mà lại đâm trúng thêm một con nữa.
Lúc đầu Cao Phi cũng không phát hiện ra, chỉ đến khi kéo dụng cụ phá băng lên, anh mới thấy phía dưới còn móc theo một con cá nhỏ hơn nhiều, chỉ dài hơn lòng bàn tay người một chút. Về phần là cá gì thì Cao Phi thật sự không nhận ra, vì trước đây anh chưa từng thấy qua loại cá này bao giờ.
Về đến trạm gác, Cao Phi đặt thùng sắt đựng cá vào bếp trước, sau đó mới đi xem tình hình lò gạch. Khi xác định than trong lò gần như đã cháy hết (trong thực tế, than không cháy nhanh đến thế, ít nhất phải mất sáu tiếng, ở đây đừng bắt bẻ, dù sao cũng là viết tiểu thuyết, không thể quá khắt khe), anh liền mở cửa lò gạch ra.
Lò gạch vừa mở, một luồng hơi nóng ập tới. Cao Phi theo phản xạ lùi lại mấy bước, bây giờ anh không định vào trong chuyển gạch ngay, kiểu gì cũng phải đợi nhiệt độ trong lò giảm xuống đã.
Trong chốc lát không thể chuyển hết gạch ra ngoài, Cao Phi đành quay lại bếp trước. Anh lấy con cá mè trong thùng ra, cầm dao phay chặt phăng cái đầu cá, sau đó bổ dọc đầu cá ra làm đôi, khứa vài đường lên trên, lấy chút nước rửa qua rồi cho vào nồi, đặt lên bếp.
Nước Cao Phi dùng chính là nước rửa đầu cá, đó là nước ngâm khoai tây thái sợi từ hôm trước. Lúc anh định đổ nước đi mới phát hiện, dưới đáy chậu ngâm khoai tây lại lắng xuống một lớp tinh bột.
Vốn dĩ đây là chuyện bình thường, nhưng sau khi đổ lớp nước bên trên đi, Cao Phi bất chợt nghĩ, mình có thể giữ lại lớp tinh bột khoai tây này, đợi sau này tích được nhiều thì tìm cách phơi khô, về sau có thể dùng tinh bột khoai tây như bột mì, làm chút mì sợi hay hồ khoai tây gì đó.
Thế là Cao Phi giữ lại cái chậu inox có lớp tinh bột dưới đáy, còn về việc bao giờ mới tích đủ lượng thì khó mà nói trước được.
Cao Phi không hề có ý định làm sạch phần thân cá còn lại, kể cả vảy cá trên đó. Anh đã tính xong rồi, phần thân cá còn lại sẽ để dành làm thức ăn cho con "Đại cá" vào ngày mai, với điều kiện là nó chịu qua đây vào buổi sáng. Nếu nó không qua đòi ăn, thì cứ để dành thêm một ngày nữa.
Còn việc con "Đại cá" có thích ăn thịt cá hay không thì đó không phải là chuyện Cao Phi cần quan tâm. Hiện tại anh không còn loại thịt nào khác, có thể cho nó chút thân cá đã là tốt lắm rồi.
Ninh canh cá là việc cần kiên nhẫn, dùng than để nấu là hợp nhất, lửa nhỏ ninh từ từ. Sau khi bắc nồi canh lên, Cao Phi đi ra lò gạch lấy gạch. Phải nói rằng, làm gạch anh thật sự không chuyên nghiệp, chưa nói đến những viên chưa chín, ngay cả những viên đã chín cũng có nhiều viên không vuông vức, thậm chí còn bị cong vênh.
Tuy nhiên Cao Phi cũng không quá câu nệ, những viên gạch này dùng được là được, cũng không có yêu cầu gì quá cao. Cao Phi chuyển gạch tốn không ít thời gian, tuy rất mệt nhưng nhìn chung, chuyển gạch vẫn là một việc khá hạnh phúc.
Nhiệt độ trong lò gạch đủ cao, ở trong đó khá dễ chịu, điều này khiến Cao Phi nảy ra ý định phải nghĩ cách để căn bếp của mình cũng có thể đạt được độ ấm như lò gạch.
Thậm chí nhà kính trồng rau định làm sau này cũng cần một nhiệt độ nhất định. Cao Phi nghĩ bụng, phải tìm cách lắp thêm một cái lò, dẫn trực tiếp vào trong nhà kính, như vậy sẽ tăng được nhiệt độ bên trong.
Còn về phòng ở của anh, cũng cần cải tạo một chút. Ví dụ như xây một cái bếp mới ở bức tường ngăn giữa bếp và phòng ngủ, như vậy cái bếp thường xuyên cháy lửa sẽ làm nóng cả bức tường đó, nhiệt độ tương ứng truyền sang phòng ngủ, tự nhiên sẽ làm nhiệt độ phòng tăng lên. Nhưng nghĩ lại, chắc sẽ không nóng lắm. Nếu muốn nhiệt độ phòng đạt đến mức thoải mái, thì phải thiết kế giống như kiểu giường sưởi (kháng) mới được.
Cao Phi hiện tại không có khả năng thiết kế giường sưởi, quan trọng nhất là anh không có cách nào đục lỗ trên hai bức tường, anh cũng không có dụng cụ đục lỗ. Thứ hai, anh cũng sợ mình dùng vũ lực đục lỗ, lỡ vị trí không chuẩn làm đổ bức tường thì chuyện lớn sẽ xảy ra.
Thế nhưng Cao Phi cũng không dễ dàng từ bỏ, anh cũng đang nghĩ, nếu sau này có điều kiện, nhất định phải thiết kế lại để thuận tiện cho cuộc sống. Cao Phi vẫn còn gần một năm nữa mới đến thời hạn phục viên gần nhất, anh cũng hy vọng có thể giải quyết được vấn đề này trước khi phục viên.
Đợi đến khi toàn bộ gạch trong lò được Cao Phi chuyển ra bãi đất trống bên cạnh bếp, anh xếp chồng đống gạch đó cạnh bức tường bên hông nhà bếp. Số gạch này không nhiều, không đủ để quây kín toàn bộ mặt bằng đã dọn dẹp. Mà Cao Phi cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc xây tường bao quanh nhà kính bằng gạch hoàn toàn.
Sau khi chuyển gạch xong, Cao Phi quay lại bếp, lúc này canh cá đã ninh xong xuôi. Cao Phi ước chừng cũng đã ninh được hơn một tiếng rồi.
Mở nắp nồi ra, nước canh trắng đục, sánh đặc, tuy nhiên ngửi vẫn còn hơi mùi tanh của đất. Để át mùi này, Cao Phi cho thêm một chút giấm vào.
Cao Phi không chỉ ăn mỗi canh, loại canh cá thanh đạm thế này không no bụng được, thế là anh lại lấy thêm chút rau xanh, thái nhỏ rồi đổ vào nồi canh cá.
Quấy vài cái rồi bắc nồi xuống, Cao Phi lấy bát múc cho mình một bát canh cá, ngồi xuống thưởng thức.
Thú thật, bát canh đầu cá Cao Phi nấu này thực sự rất ngọt, nhưng Cao Phi không thích loại canh quá ngọt như vậy, bởi vì ngọt nghĩa là vị nguyên bản quá đậm, Cao Phi không mấy mặn mà với vị cá tươi sống.
Húp được nửa bát canh, Cao Phi cảm thấy toàn thân nóng bừng lên. Phải nói rằng, ở môi trường cao hàn như trạm gác 913 này, uống canh đúng là hợp nhất.
“Nếu có thêm chút ớt thì tốt quá. Không được, quay về nhất định phải bảo doanh trại khi gửi tiếp tế tới thì mang cho mình một ít bột ớt, mình cũng có thể tự nấu một ít dầu ớt…”
Hôm nay đã đăng 5 chương, đã lâu lắm rồi không đăng nhiều như vậy cùng lúc. Thời gian gần đây, Tiểu Hắc mỗi ngày đều dành ra chút thời gian để tích góp bản thảo. Tuy từ trước đến nay cũng không tích được bao nhiêu, nhưng cuối cùng hôm nay cũng gom đủ 5 chương. Tiểu Hắc không tích nữa, đăng luôn thôi, chỉ có như vậy Tiểu Hắc mới có động lực mới để tiếp tục tích bản thảo.
Cuối cùng, xin gửi lời cảm ơn tới tất cả các bạn đã luôn ủng hộ Tiểu Hắc!