Bữa liên hoan kết thúc, đã là bảy giờ tối. Thời gian kéo dài thật lâu, gần hai tiếng đồng hồ. Điều đáng sợ nhất là không có rượu, chỉ uống toàn đồ uống làm đầy bụng, vậy mà cũng có thể ngồi lai rai suốt hai tiếng.
"Tiểu đội trưởng, có thể lên cửa hàng dịch vụ không ạ?" Về tới ký túc xá, Cao Phi hỏi tiểu đội trưởng.
Tiểu đội trưởng mỉm cười: "Được chứ."
Sau đó, ông nhìn những người khác: "Còn ai muốn đi nữa không?"
"Tôi!"
"Tôi cũng muốn đi gọi điện thoại!"
"Đã vậy thì các cậu đi cả đi, nhớ kỹ, đừng chạy lung tung."
Vương Cương nói xong, mở ngăn kéo lấy ra bốn bộ bài rồi cầm lấy đi ra ngoài.
"Đi thôi đi thôi, tới cửa hàng dịch vụ nào." Vương Cương vừa đi, Cao Phi liền gọi những người khác.
"Đi, đi gọi điện thoại thôi..."
Đúng lúc này, Vương Dương nhỏ con không hề nhúc nhích. Cao Phi liếc nhìn Vương Dương, thấy cậu ta đang cầm cuốn sách của Vương trung đội trưởng, đọc rất say sưa.
"Cậu nhỏ, vẫn còn đọc sách à, đi thôi, lên cửa hàng dịch vụ rồi, nhanh lên nào." Cao Phi nói rồi kéo Vương Dương đang không mấy tự nguyện đứng dậy.
Vương Dương gạt tay Cao Phi ra, cậu nói: "Thôi bỏ đi, các cậu đi là được rồi, tôi không đi đâu. Tôi đâu có cần gọi điện thoại, thời gian này tôi muốn ở lại đọc sách một chút."
"Mọi người đều đi, đây coi như là hoạt động tập thể rồi, sao cậu lại không chịu phối hợp tham gia cùng anh em chứ, đi thôi!"
Cao Phi vừa nói vừa giật cuốn sách từ tay Vương Dương, đóng lại rồi ném lên giường cậu ta, sau đó kéo Vương Dương đi ra ngoài.
Vương Dương bất lực, đành phải đi theo đại quân của tiểu đội rời đi.
Đến nơi mới phát hiện, cửa hàng dịch vụ rất đông người, không chỉ có tân binh mà còn có rất nhiều cựu binh. Tám buồng điện thoại đã bị chiếm sạch, trước cửa mỗi buồng còn xếp thành hàng dài.
"Đông người quá, chúng ta tới muộn rồi." Trương Vũ Kiệt nhìn hàng người dài dằng dặc trước bốt điện thoại, tỏ vẻ không vui.
Vương Dương nói: "Chuyện này rất bình thường mà, sắp Tết rồi, người gọi điện thoại đương nhiên sẽ nhiều lên. Các cậu quyết định thế nào, về hay là ở lại xếp hàng?"
Cao Phi nhìn những người khác rồi nói: "Các cậu đi hay ở tôi không quản, dù sao tôi cũng phải ở lại xếp hàng gọi điện thoại."
Trương Vũ Tường do dự một chút rồi cũng nói: "Tôi cũng ở lại xếp hàng."
Những người khác cũng đều quyết định xếp hàng.
Vương Dương nói: "Vậy được rồi, đã vậy thì tôi không đợi các cậu nữa, tôi về trước đây. Dù sao tôi cũng không gọi điện, không ở lại cùng các cậu nữa đâu."
Cao Phi vốn định gọi Vương Dương lại, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, gọi cậu ta lại cũng chẳng hay ho gì, không thể bắt cậu ta chờ đợi bọn họ xếp hàng mãi được.
Vương Dương rời đi, những người còn lại mỗi người tìm một bốt điện thoại tương ứng rồi xếp hàng, Vương Dương nhanh chóng bị họ quên sạch ra sau đầu.
"Cao Phi!"
Đột nhiên có người gọi, Cao Phi nhìn vào đám đông, phát hiện người gọi mình là Vương Dã cao lớn. Cao Phi vốn muốn qua chào hỏi Vương Dã, nhưng thấy phía sau mình lại có hàng dài hơn xếp tới, bản thân mà rời đi thì hàng vừa xếp coi như bỏ.
Cậu đành vẫy tay với Vương Dã rồi hô lớn: "Đại ca, cậu qua đây đi."
Vương Dã cầm một túi đùi gà, chạy lon ton tới bên cạnh Cao Phi. Cậu nhìn vào hàng dài mà Cao Phi đang xếp, hỏi: "Cao Phi, cậu đang xếp hàng gọi điện thoại à?"
Cao Phi gật đầu, cậu nhìn vào cái đùi gà trên tay Vương Dã. Vương Dã thấy ánh mắt Cao Phi nhìn chằm chằm vào đùi gà của mình, cậu đưa cái đùi gà đã cắn dở ra trước mặt Cao Phi, nói: "Cậu có muốn ăn không?"
Cao Phi nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Vương Dã, há miệng cắn một miếng vào cái đùi gà, nhai hai cái rồi nuốt xuống.
"Thế nào, ngon không?" Vương Dã nhìn mặt Cao Phi, nghiêm túc hỏi.
"Ừm, vị cũng được, khá ngon." Cao Phi trả lời xong lại nhìn cái đùi gà trên tay Vương Dã.
Vương Dã thấy vậy lại đưa đùi gà tới, Cao Phi nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Vương Dã, cậu đưa tay đẩy bàn tay cầm đùi gà của Vương Dã ngược trở lại.
"Tôi không ăn nữa, cậu ăn đi!"
Vương Dã nhìn cái đùi gà trên tay, lại nhìn mặt Cao Phi, cậu dường như đã hiểu ra, sợ rằng Cao Phi cảm thấy đùi gà của mình không còn nhiều nên ngại. Vì vậy, cậu nói:
"Thế này đi, cậu cứ tiếp tục xếp hàng đi, tôi đi mua cho cậu một cái đùi gà." Nói xong, Vương Dã xoay người đi về phía quầy hàng dịch vụ.
"Đại ca, cậu quay lại đây, tôi không bảo cậu đi mua đùi gà."
Cao Phi lại gọi Vương Dã lại. Cậu biết rõ Vương Dã là trẻ mồ côi, không có người nhà gửi tiền cho, tiền của cậu ta hoàn toàn dựa vào một trăm đồng phụ cấp mà quân đội phát, phải chi tiêu tiết kiệm mới được. Hơn nữa, Cao Phi không hề đói, bữa tối liên hoan rất thịnh soạn, cậu đã ăn rất no.
Vương Dã xoay người lại, bước vài bước rồi tới bên cạnh Cao Phi. Hàng người xếp hàng vừa lúc có người rời đi, Cao Phi thấy người phía trước nhích lên một bước, cậu cũng nhích theo rồi mới nói với Vương Dã: "Đại ca, cậu không có nhiều tiền, chi tiêu tiết kiệm chút, hiểu không?"
Vương Dã gật đầu, cậu nói: "Tôi biết mà, vốn dĩ tôi cũng chẳng tiêu xài gì, quân đội có ăn có ở, bếp ăn bữa nào cũng có thịt. Đây chẳng phải sắp Tết rồi sao, tôi muốn cải thiện bữa ăn cho bản thân một chút. Trên đường chúng ta đi nhập ngũ, cậu từng cho tôi ăn thịt gà, vị đó ngon thật đấy. Tôi rất muốn tìm lại cái vị lúc đó, nên mới mua đùi gà này."
Cao Phi nhìn vẻ nghiêm túc của Vương Dã, mỉm cười hỏi: "Thế nào? Cậu tìm lại được cảm giác đó chưa?"
Vương Dã lắc đầu, nói: "Không tìm được cảm giác đó. Cơm ở liên đội thỉnh thoảng cũng có thịt gà, nhưng tôi nếm thế nào cũng không tìm được cái vị và cảm giác khi cậu cho tôi ăn thịt gà lúc trước. Cả cái đùi gà vừa mua này cũng vậy, tôi cũng không tìm lại được cảm giác và hương vị đó."
Cao Phi ngẩn người, cậu cảm thấy con gà mang theo lúc nhập ngũ thật ra vị rất bình thường, chỉ là gà luộc muối thông thường, ngoài việc hơi mặn một chút ra thì vị gà vẫn là vị đó, không thể nào nói là không tìm thấy cái vị đó được.
"Đại ca, thật ra cái vị đó cũng bình thường thôi, cậu không cần cố ý đi tìm làm gì, cái đó thật ra không quan trọng đâu." Cao Phi nói.
"Không, Cao Phi cậu sai rồi, cái vị đó rất ngon, thực sự rất ngon. Tôi cũng không nói rõ được tại sao mình nhất định phải tìm lại cái vị và cảm giác đó, tóm lại là tôi thích cái vị và cảm giác đó, nhưng tôi tìm thế nào cũng không thấy." Vương Dã nói, trên mặt còn lộ ra một chút thất vọng.
Cao Phi đưa tay vỗ lên vai Vương Dã, nói: "Được rồi, không phải cậu muốn cái vị đó sao, cứ giao cho tôi. Quay đầu lại, tôi bảo người gửi cho tôi một con gà ở cái quán quê nhà đó, đảm bảo giúp cậu tìm lại được hương vị đó..."