Mãi cho đến tận tối, vẫn không có ai phát hiện ra chuyện cái thìa đã biến mất. Cao Phi vốn đang căng thẳng, thấy cuối cùng cũng chẳng còn ai đến hỏi han về cái thìa nữa, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Bên ngoài đã yên tĩnh trở lại. Cao Phi, người lúc trước còn đang ngồi trên ván giường, bỗng nhiên tràn đầy tinh thần. Cậu xuống giường, lấy cái thìa nhỏ giấu trong ống tay áo ra, nhìn ngắm một chút, trên mặt lộ ra một nụ cười khác thường.
Cậu áp sát vào cửa, lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Phía bên ngoài thực sự không hề có một tiếng động nào, lúc này cậu mới bạo gan chui xuống gầm giường.
Cũng may phòng biệt giam này không phải là nhà tù kiên cố, mặt đất không phải đổ bê tông mà chỉ lát một lớp gạch. Cao Phi cầm cái thìa nhỏ trong tay, dọc theo khe hở giữa các viên gạch mà cạy từng chút một.
Sau khi một viên gạch nới lỏng, cậu cắm cán thìa vào khe hở bên cạnh, nhẹ nhàng bẩy nó lên một chút, sau đó dùng ngón tay trái giữ chặt lấy một bên, rồi lại cầm thìa cắm vào phía bên kia, tiếp tục dùng sức bẩy lên!
Sau vài phút, một viên gạch cuối cùng cũng được Cao Phi lấy ra.
Sau khi đã nới lỏng được một viên, những viên còn lại dễ xử lý hơn nhiều. Tuy nhiên, để đảm bảo an toàn, Cao Phi chỉ lấy ra hai viên gạch, không lấy thêm nữa, dù cậu cần một khoảng trống đủ rộng để một người có thể chui lọt.
Đặt viên gạch sang một bên, Cao Phi với tâm trạng thấp thỏm liền bò từ gầm giường ra. Lúc này, cậu ngẩng đầu kiểm tra kỹ lưỡng xung quanh phòng biệt giam, cậu sợ, sợ rằng vẫn còn thiết bị giám sát tồn tại.
Hết lần này đến lần khác, Cao Phi tìm kiếm vô cùng cẩn thận, chuyện này không cho phép cậu cẩu thả.
Nhưng quả thực không có thiết bị giám sát nào cả, Cao Phi bắt đầu sờ soạng từng tấc tường xung quanh.
Không có camera, sự thấp thỏm của Cao Phi cũng hoàn toàn tan biến. Cậu lại một lần nữa chui xuống gầm giường, dùng cái thìa nhỏ trong tay bắt đầu công việc đào bới tại khu vực vừa lấy hai viên gạch ra.
Thế nhưng, vừa bắt đầu đào đã không thuận lợi. Mặc dù mặt đất này chỉ lát gạch chứ không đổ bê tông, nhưng lớp đất bên dưới vẫn vô cùng cứng chắc, có lẽ đã được nện chặt trước khi lát gạch.
Cái thìa trong tay Cao Phi căn bản không thể cắm xuống được. Nhưng cậu vẫn rất kiên nhẫn, đã cứng thì cứ cạo, cạo từng chút một rồi cũng sẽ tạo ra được lỗ hổng.
Có lẽ vì tìm được việc để làm, cảm giác sợ hãi trong không gian tối tăm, tù túng kia thế mà lại biến mất. Bản thân Cao Phi cũng không hề hay biết, cậu vẫn cứ miệt mài cạo từng chút lớp đất cứng dưới nền.
Suốt một đêm, cậu đào ròng rã suốt cả đêm. Khi khung cửa sổ nhỏ bắt đầu le lói chút ánh sáng, để tránh xảy ra sự cố ngoài ý muốn, Cao Phi bò ra khỏi gầm giường.
Có lẽ do tư thế bò thấp quá lâu, khi đột ngột đứng dậy, sự chênh lệch huyết áp khiến Cao Phi bỗng chốc hoa mắt chóng mặt, suýt chút nữa thì ngã quỵ.
Cao Phi ngồi lại lên ván giường, cái thìa nhỏ kia được cậu giấu kỹ vào trong ống tay áo. Cậu hiểu rất rõ, lát nữa người đưa cơm sẽ đến, cậu cần phải giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Người đưa cơm vẫn chưa tới, Cao Phi ngồi trên ván giường, có lẽ vì mấy ngày liền mất ngủ khiến cậu quá mệt mỏi, hoặc cũng có thể vì tìm được việc để làm nên tinh thần đột nhiên thả lỏng, cậu cứ thế dựa vào tường rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân, nhưng Cao Phi vẫn không tỉnh dậy. Cửa phòng biệt giam mở ra, Cao Phi vẫn không hề hay biết, cậu quá mệt, cậu cần nghỉ ngơi, nghỉ ngơi thật tốt.
Người vào đưa cơm thấy Cao Phi đang ngủ say như chết thì cũng không gọi cậu dậy, chỉ đặt hộp cơm bên cạnh rồi rời đi.
Đến trưa, người chiến sĩ cầm hộp cơm lại bước vào phòng biệt giam. Khi thấy Cao Phi vẫn đang ngủ, hộp cơm sáng nay mang đến vẫn chưa hề bị động vào, anh liền đổi hai hộp cơm, nhìn Cao Phi đang ngủ say mà thở dài một tiếng rồi quay người bỏ đi.
Nếu không phải Cao Phi ngủ quá say, còn phát ra tiếng ngáy khe khẽ, e rằng người chiến sĩ đưa cơm đã nghi ngờ cậu chết rồi.
Đến bữa tối, Cao Phi vẫn chưa tỉnh. Người chiến sĩ lại đổi hộp cơm, sau đó mở hộp cơm trưa ra xem, thấy Cao Phi vẫn không đụng tới, chắc là từ trưa đến giờ vẫn chưa tỉnh, anh lại lắc đầu rồi rời đi.
Người chiến sĩ cầm hộp cơm đi trên đường trong doanh trại, đột nhiên, một sĩ quan cấp Thượng tá xuất hiện trước mặt anh. Người chiến sĩ vội vàng đứng nghiêm chào.
“Tình hình thế nào, người vẫn đang ngủ à?” Vị sĩ quan Thượng tá hỏi người chiến sĩ đang cầm hộp cơm.
“Thưa Tham mưu trưởng, nếu không phải tôi xác định cậu ta đang ngủ, tôi đã nghi ngờ cậu ta chết rồi. Cả ngày nay rồi, ngủ như một con heo chết, cơm sáng, cơm trưa đều không động vào, chắc là từ lúc đó đến giờ chưa tỉnh lấy một lần.” Người chiến sĩ đáp.
Vị sĩ quan Thượng tá đưa tay ra, người chiến sĩ hiểu ý liền đưa hộp cơm trên tay qua.
Vị sĩ quan Thượng tá mở hộp cơm ra, nhìn vào thức ăn đã nguội ngắt bên trong, phân tích một lát rồi mới đưa lại cho người chiến sĩ, ông nói: “Cứ đợi đã, nếu sáng mai cậu ta vẫn không ăn, thì báo cáo ngay cho tôi!”
“Rõ!” Người chiến sĩ nhận lại hộp cơm, lớn tiếng đáp.
Vị sĩ quan Thượng tá phất tay cho người chiến sĩ rời đi. Sau khi người chiến sĩ đi khuất, ông mới nhìn về phía nơi anh ta vừa bước ra, nhìn một lúc, ông lắc đầu thở dài, khẽ lẩm bẩm: “Cấp trên có ý gì đây, chẳng lẽ bên trong này còn có bí mật gì không ai biết?”
Phòng biệt giam lại chìm vào bóng tối. Cao Phi đang ngồi dựa vào tường ngủ trên ván giường bỗng mở mắt. Cậu đảo mắt nhìn quanh phòng biệt giam, xác định không có gì bất thường, lúc này mới cử động cổ, ngồi thẳng dậy, bắt đầu suy tính mọi việc.
Rất nhanh, cậu phát hiện ra hộp cơm bên cạnh. Cậu cầm lấy, mở ra, thức ăn vẫn còn hơi ấm, tất nhiên điều này cũng chẳng còn quan trọng nữa. Cao Phi đang đói lả, chẳng nghĩ ngợi nhiều, cứ thế mà ăn, dù sao thì cũng phải lấp đầy cái bụng trước đã.
Ăn no xong, đương nhiên là tiếp tục công việc. Cao Phi đậy nắp hộp cơm lại, đi đến cửa, áp tai vào nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Sau khi xác định chắc chắn không có gì bất thường, cậu mới quay lại bên giường (thực ra khoảng cách rất ngắn, chỉ hai ba bước chân), người cúi xuống, đặt tay lên mặt đất rồi chui vào trong.
Lúc này, dưới gầm giường, trên nền đất cứng bên dưới lớp gạch đã có một cái hố hình cái bát, rất nông, sâu tối đa chỉ hơn mười phân.