Cao Phi đang làm bữa sáng thì nghe thấy động tĩnh ngoài cửa bếp. Cậu bước ra xem thì thấy Tiểu Bạch, cái tên vô tâm vô phế này cũng đến đòi ăn.
Tuy nhiên, sức ăn của Tiểu Bạch không lớn, quan trọng nhất là nó không cần ăn thịt, nó ăn chay nên Cao Phi cũng thực sự nuôi nổi.
Vì đang bận tay, Cao Phi không rảnh cắt khoai tây cho Tiểu Bạch, cậu tiện tay vớ lấy củ khoai tây nhỏ nhất ném ra ngoài cửa.
Tiểu Bạch sau khi nhận được khoai tây liền chuồn thẳng, chẳng hề có ý định ở lại.
Ăn sáng xong, Cao Phi đặt Tiểu Hắc trở lại hộp giấy. Để tránh sự việc ngày hôm trước tái diễn, cậu đậy nắp hộp lại, mặc kệ Tiểu Hắc có nguyện ý hay không.
Công việc san nền bắt đầu. Việc này làm đơn giản hơn nhiều, Cao Phi không tốn bao nhiêu thời gian đã làm xong. Sau đó, cậu nhìn quanh khu vực mặt bằng, thầm nghĩ không biết nên dựng nhà kính thế nào, lấy gì làm khung chống đỡ?
Cao Phi từng nghĩ đến việc dùng gỗ chống xung quanh, nhưng tình hình thực tế ở trạm gác 913 là thiếu thốn gỗ nhất.
Cao Phi suy nghĩ một hồi, quyết định nung gạch sẽ thực dụng hơn. Tuy cậu không biết nung, nhưng còn có Diệp Kiến Trung biết làm.
Có ý tưởng liền bắt tay vào làm, dù sao bây giờ vẫn còn sớm, lúc san nền cũng đào được khá nhiều đất, cậu lấy luôn một phần, lấy nước nhào bùn nung gạch, trông cũng ra dáng ra hình.
Cao Phi không yêu cầu quá cao về việc nung gạch, cậu nghĩ chỉ cần nung ra dùng được là được, dù sao cũng chẳng phải xây nhà cho chủ nhân, chỉ là làm một cái nhà kính trồng rau thôi.
Sau khi nhào bùn, đúc khuôn gạch xong, Cao Phi còn một việc quan trọng hơn cần làm, đó là đi lấy ít than. Việc lấy than này chẳng hề nhẹ nhàng chút nào.
Cao Phi xoay xở mãi đến tận trưa, cuối cùng vào đúng chính ngọ, cậu đã làm xong mọi việc. Đợi bếp lò bén lửa, cho gạch vào lò, Cao Phi liền niêm phong miệng lò, chờ đợi gạch nung xong.
Cao Phi quyết định tranh thủ thời gian nung gạch để mình lượn một vòng ra hồ băng. Trước khi đi, cậu cho Tiểu Hắc ăn no, nhốt nó trong hộp ở nhà bếp, lúc đi còn dùng dây sắt buộc chặt cửa bếp lại, sau đó mới mang theo dụng cụ, xuống núi hướng về phía hồ băng.
Cao Phi đến hồ băng, tìm kiếm vị trí lần trước mình đã mở lỗ trên mặt băng, chính là nơi cậu cứu con rùa kia. Cậu nghĩ nơi đó đã từng mở lỗ rồi, giờ mở lại sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Chỉ là điều khiến Cao Phi không ngờ tới chính là, lúc này trên mặt băng đâu còn dấu vết gì từ lần trước nữa. Cao Phi chỉ biết vị trí đại khái chứ không chính xác, nhưng không tìm thấy lỗ cũ, cậu đành phải chọn một chỗ khác để mở lỗ mới.
Lần mở băng này khác với lần trước. Lần trước vì muốn cứu con rùa kia nên Cao Phi phải làm rất cẩn thận, nhưng giờ thì khác, cậu có thể bạo dạn hơn, động tác cũng mạnh mẽ hơn.
Cao Phi chọn mở một lỗ ở khu vực rìa hồ băng. Sau khi chọn xong vị trí, cậu giơ cao dụng cụ phá băng trong tay lên, rồi dùng sức đâm mạnh xuống mặt băng.
Băng vỡ tung tóe, cú này có hiệu quả, để lại một cái lỗ nhỏ. Tiếp đó, Cao Phi cầm dụng cụ phá băng, đâm từng nhát từng nhát xuống vị trí cái lỗ đó.
Thời gian trôi qua từng chút một, cuối cùng, nơi Cao Phi phá băng bắt đầu xuất hiện nước, điều đó có nghĩa là hành động phá băng của cậu sắp hoàn thành.
Lúc này đương nhiên không thể đâm mạnh xuống như trước nữa, lỡ không chú ý làm rơi luôn dụng cụ phá băng xuống nước thì khổ.
Cao Phi bắt đầu dọn dẹp dần dần quanh cái lỗ đang có nước trào lên, từ từ khoét ra một cái lỗ to bằng quả bóng chuyền, rồi nhìn chằm chằm vào cái lỗ đó mà chờ đợi.
Có lẽ lần này Cao Phi đến không đúng lúc, đợi một hồi lâu vẫn không thấy cảnh cá tranh nhau lên miệng lỗ để lấy hơi như lần trước. Cao Phi đợi mãi, đợi đến sốt ruột, cậu thậm chí còn đang nghĩ có nên tìm chỗ khác mở lỗ mới hay không.
Thế nhưng nghĩ đến việc mỗi lần mở lỗ tốn sức thế nào, cuối cùng Cao Phi quyết định chờ thêm chút nữa.
Trời không phụ lòng người, sự chờ đợi của Cao Phi cuối cùng cũng có kết quả. Cậu thấy dưới miệng lỗ nhỏ có cá đang bơi, tuy không nhiều nhưng ít nhất cũng là hy vọng.
Dần dần, cá dưới miệng lỗ đông đúc hơn. Cao Phi chớp thời cơ, từ từ giơ dụng cụ phá băng trong tay lên, rồi đâm mạnh xuống miệng lỗ.
Đột nhiên, trên miệng lỗ trào lên dòng máu đỏ tươi. Cao Phi cầm dụng cụ phá băng kéo lên, nhưng kéo không được bao xa thì thấy bị kẹt lại. Dụng cụ trong tay cậu rung lên bần bật, điều này chứng tỏ cậu đã đâm trúng cá rồi. Vận may này quả thực không tệ.
Cao Phi không hề có ý định bỏ cuộc, cậu nhất định phải kéo con cá bắt được lên. Đây cũng là nhờ dụng cụ phá băng mà Diệp Kiến Trung thiết kế cho cậu quá hoàn hảo, có móc ngược, một khi đã đâm trúng thân cá thì cá có muốn chạy cũng không thoát.
Một lúc sau, lực vùng vẫy của con cá nhỏ dần, Cao Phi mới tìm cách kéo nó ra. Cậu thò tay xuống dưới lỗ băng, phải nói là nước này thực sự lạnh thấu xương.
Cao Phi nắm được miệng cá, cậu thò một ngón tay vào miệng cá, móc lấy hàm dưới rồi kéo lên. Dụng cụ phá băng cắm trên mình nó lúc này đang ở tư thế chéo.
Cao Phi tốn bao nhiêu sức lực mới lôi được con cá ra khỏi lỗ băng. Sở dĩ khó lôi như vậy là vì con cá này quá lớn, gần như lấp đầy cả cái lỗ băng.
Dụng cụ của Cao Phi chắc đã đâm trúng nội tạng của con cá, vừa lên đến mặt băng, nó đã không còn sức vùng vẫy. Cao Phi để chưa đầy một phút, nó đã hoàn toàn tắt thở.
Con cá này rất lớn, dài bằng một cánh tay của Cao Phi. Cụ thể nặng bao nhiêu thì Cao Phi không nắm rõ, nhưng một con cá như vậy chắc chắn nhiều thịt hơn số thịt tiếp tế lần trước nhiều. Thế nhưng dù vậy, Cao Phi vẫn muốn bắt thêm một con nữa rồi mới về.
Cao Phi có chút tham lam, cậu cũng vì tính toán cho tương lai. Trước tiên, cậu muốn tự mình có đồ ngon mà ăn, ví dụ như nướng cá, hầm cá các kiểu, tệ nhất thì bữa tối làm món canh cá. Thứ hai, chỗ cậu có hai cái miệng đều phải ăn thịt, sức ăn của Tiểu Hắc rất nhỏ, tuy có thể bỏ qua không tính, nhưng tên to xác kia thì ăn khỏe lắm.
Đàn cá dưới lỗ băng đã bị kinh động, phần lớn đều tản ra. Nhưng Cao Phi vẫn không bỏ cuộc, cậu quyết định đợi thêm một lát, đợi đàn cá tập trung lại lần nữa thì sẽ đâm thêm một con nữa mang về.
Cao Phi đợi một lúc, đàn cá bên dưới đã tụ lại. Cao Phi nhanh mắt nhanh tay, đâm mạnh dụng cụ phá băng xuống lần nữa. Lần này lại trúng ngay lập tức. Thật không biết nên nói vận may của Cao Phi quá tốt, hay là đàn cá bên dưới quá đông, cứ đâm bừa một cái là trúng cá.