"Tiểu đoàn trưởng, là thế này, tôi không xin ông trang bị cũng chẳng xin tiền, lần này tôi tới đây chỉ muốn xin ông một người, chuyện này chắc không làm ông khó xử đâu nhỉ?"
Diệp Kiến Trung cười ha hả, nói: "Chỉ vì chuyện này mà cậu phải chạy tới đây một chuyến sao? Không phải chỉ là xin một người thôi à? Gọi điện thoại là xong việc mà. Nói đi, cậu nhắm trúng ai ở bộ chỉ huy tiểu đoàn rồi? Chỉ cần cậu không đòi hỏi quá đáng, tôi sẽ giúp cậu điều người qua đó ngay."
Trương Mãnh vừa nghe Diệp Kiến Trung nói vậy, trên mặt cũng lộ ra nụ cười. Anh ta nhận ra chuyện này có khả năng thành công, trong lòng không khỏi đắc ý.
"Tiểu đoàn trưởng, người tôi muốn lần này không phải ở bộ chỉ huy tiểu đoàn chúng ta, mà là ở đơn vị cơ sở."
"Ở cơ sở à? Là chiến sĩ hay sĩ quan?" Diệp Kiến Trung lần này cẩn trọng hơn, sợ lại bị Trương Mãnh gài bẫy.
Trương Mãnh đáp: "Là binh sĩ, vẫn còn là một nghĩa vụ quân sự. Sĩ quan ở các đại đội khác sao tôi dám đòi? Hơn nữa, sĩ quan của đại đội chúng tôi cũng đã được biên chế đầy đủ rồi, có xin thêm một người qua đó cũng chẳng có chỗ để bố trí."
"Xin một binh sĩ thôi à, chuyện nhỏ ấy mà. Tình hình này cậu gọi điện thoại trực tiếp cho tôi là được rồi. Cậu chạy tới đây làm tôi cứ tưởng chuyện gì nghiêm trọng lắm. Nói đi, cậu nhắm trúng chiến sĩ năm nào rồi, tôi giúp cậu làm lệnh điều động ngay." Diệp Kiến Trung nghe là binh sĩ thì hoàn toàn thả lỏng. Theo ông, một binh sĩ thì có đáng là bao. Tiểu đoàn tuần tra biên giới của họ cũng vừa mở rộng quân số, việc điều động chiến sĩ ở các đại đội cơ sở cũng chẳng phải chuyện cấp bách gì, dù sao hiện tại cả ba đại đội vẫn chưa đủ biên chế.
"Tiểu đoàn trưởng, người lính này không thuộc đại đội một, cũng không phải đại đội hai. Cậu ta có chút đặc biệt, nếu không tôi cũng chẳng phải cất công đến tìm ông làm gì." Trương Mãnh nói tiếp.
Diệp Kiến Trung ngẩn người một chút, sau đó ông hỏi: "Người cậu muốn chẳng lẽ thuộc đơn vị khác sao? Vậy thì khó làm đấy."
Trương Mãnh vội xua tay: "Không phải đâu tiểu đoàn trưởng, người này vẫn thuộc tiểu đoàn chúng ta, chỉ là tôi không biết bây giờ cậu ta nên thuộc đơn vị nào thôi."
Diệp Kiến Trung vô thức suy nghĩ, lập tức nghĩ đến một khả năng. Ông nhìn Trương Mãnh rồi nói: "Trương đại đội trưởng, người cậu nhắm tới chẳng lẽ là Cao Phi, nhân viên trực chốt tại trạm gác 913?"
Trương Mãnh vội gật đầu: "Đúng vậy, tiểu đoàn trưởng, người tôi muốn chính là Cao Phi. Tôi đoán ngay là ông sẽ đoán ra mà. Một chiến sĩ xuất sắc như Cao Phi, tôi thấy để ở trạm gác 913 thì hơi phí phạm, nên tôi muốn đưa cậu ấy về đại đội chúng tôi. Chuyện này tôi chỉ có thể tìm ông thôi, ông xem..."
Diệp Kiến Trung còn chẳng đợi Trương Mãnh nói hết câu đã xua tay: "Chuyện này không thể nào, cậu đừng mơ nữa. Nếu cậu muốn chiến sĩ của đại đội khác, dù là một tiểu đội trưởng xuất sắc, tôi cũng không nói hai lời mà cho cậu ngay. Nhưng riêng Cao Phi ở trạm gác 913 thì không được, cậu bỏ ý định đó đi."
Trương Mãnh không ngờ kết quả lại như vậy. Anh ta không cam lòng, bèn hỏi lại: "Tiểu đoàn trưởng, tại sao ạ? Ông có thể cho tôi biết lý do không?"
"Không có lý do gì cả, nói không được là không được. Cậu cũng đừng hòng tới đây mè nheo, dù trời có sập xuống tôi cũng không thể đưa người cho cậu đâu." Thái độ của Diệp Kiến Trung vô cùng kiên quyết.
Trương Mãnh cũng nhận ra chuyện này không còn gì để bàn bạc. Anh ta đành nói: "Tiểu đoàn trưởng, vậy ông xem thế này có được không? Người tôi không xin nữa, tôi chỉ có một yêu cầu, ông cho tôi mượn Cao Phi một thời gian, dùng xong tôi sẽ trả lại, thế này chắc được chứ?"
Diệp Kiến Trung khó hiểu, bèn hỏi Trương Mãnh: "Cậu nói tôi nghe xem, cậu cứ nhất quyết đòi một nhân viên trực chốt là có mục đích gì? Nếu cậu giải thích rõ vấn đề này, tôi còn có thể xem xét giúp cậu."
Trương Mãnh nghĩ một lát, cảm thấy không có gì phải giấu giếm, bèn nói thẳng: "Tiểu đoàn trưởng, ông cũng biết, tôi muốn xây dựng đại đội ba thành một đơn vị tinh nhuệ, nhưng đại đội chúng tôi luôn thiếu những giáo quan có kinh nghiệm. Trước đây tôi từng gặp Cao Phi, cũng biết được quá khứ của cậu ấy, cậu ấy là một chiến sĩ từng có kinh nghiệm trinh sát. Tôi muốn cậu ấy tới đại đội chúng tôi một thời gian, dạy cho chiến sĩ của tôi những kỹ năng trinh sát mà cậu ấy đã học. Tôi không có yêu cầu nào khác, chỉ có vậy thôi. Suy cho cùng, tôi vẫn muốn xây dựng đại đội của mình tốt hơn mà thôi."
Diệp Kiến Trung nghe xong những lời của Trương Mãnh thì im lặng. Quả thực, Trương Mãnh là một sĩ quan rất quan tâm đến xây dựng cơ sở. Là người đứng đầu đơn vị, ai cũng muốn xây dựng quân đội của mình tốt hơn, đây là chuyện hợp tình hợp lý, Diệp Kiến Trung rất hiểu. Thế nhưng, muốn động đến Cao Phi thì ngay cả ông cũng không có quyền đó.
Diệp Kiến Trung đứng dậy, đi đi lại lại, tỏ vẻ rất khó xử.
Trương Mãnh nhìn Diệp Kiến Trung đang đi tới đi lui, không nói thêm lời nào, chỉ chờ đợi kết quả cuối cùng.
Đột nhiên, Diệp Kiến Trung dừng lại, ông quay đầu nhìn Trương Mãnh nói: "Trương đại đội trưởng, tôi hiểu ý cậu, cũng biết cậu rất nhiệt huyết với quân đội, nhưng tôi cũng có nỗi khổ tâm riêng. Tuy nhiên, tôi có thể bày cho cậu một cách hay. Cao Phi không thể tới đại đội của cậu, nhưng không có nghĩa là đại đội của cậu không thể cử người tới đó. Cậu thử nghĩ xem, như vậy có phải giải quyết được vấn đề không?"
Trương Mãnh suy nghĩ một chút, những gì Diệp Kiến Trung nói cũng đúng, quả thực có thể giải quyết được vấn đề thực chất. Nhưng anh ta vẫn muốn tranh thủ đưa Cao Phi về phía mình, dù chỉ là một thời gian ngắn.
Vì vậy, Trương Mãnh hỏi: "Tiểu đoàn trưởng, chẳng lẽ thật sự không còn cách nào sao? Không thể tạm thời cho tôi mượn người một chút được à?"
Diệp Kiến Trung lắc đầu, ông cảm thấy Trương Mãnh này chẳng giống với vóc dáng to lớn của mình chút nào, cứ lề mề như đàn bà. Vì thế, ông hơi giận dữ nói: "Không được là không được! Đừng nói là đưa tới đại đội của cậu, ngay cả tôi muốn tìm cậu ta học hỏi chút ít còn phải lặn lội tới tận nơi đây này. Nếu có thể điều cậu ta đi, tôi đã sớm đưa cậu ta về bộ chỉ huy tiểu đoàn từ lâu rồi, còn đợi tới lượt cậu tới đòi người à?"
Trương Mãnh đã nghe ra vài phần ý tứ từ lời của Diệp Kiến Trung, đó là vị trí của Cao Phi có chút đặc biệt, ngay cả tiểu đoàn trưởng như Diệp Kiến Trung cũng không điều động nổi. Chắc là cấp trên đã có chỉ thị gì đó, nếu đúng là vậy thì anh ta thật sự không thể đòi người được nữa.
"Tiểu đoàn trưởng, những gì ông nói tôi hiểu rồi. Vậy đi, sau này tôi sẽ đích thân tới đó học hỏi, không làm phiền ông xin người nữa. Đã không còn việc gì, tôi xin phép đi trước."
Diệp Kiến Trung phất phất tay, vẻ mặt hơi mất kiên nhẫn, xem tình hình thì ông rất muốn Trương Mãnh nhanh chóng rời đi để mình được yên tĩnh.
Trương Mãnh cũng nhận ra lần này mình thực sự đụng phải bức tường. Biết thế này, anh ta đã nên tìm hiểu kỹ tình hình trước rồi mới tới. Giờ thì hay rồi, người không xin được mà còn làm tiểu đoàn trưởng nổi cáu, cuối cùng Trương Mãnh chỉ đành lủi thủi ra về.