Khi Lý Thanh cùng đoàn người tiến vào trong thành đô, không khí ồn ào, náo nhiệt lập tức ập tới. Hai bên đường phố là những tiệm trà và nhà sách san sát, các tửu lâu, cửa hàng ăn uống, khách điếm, thanh lâu lớn nhỏ mọc lên như nấm. Trên đường lại càng náo nhiệt hơn, nào là người làm trò, thầy bói, kẻ bán thuốc cao dán, cho đến thương nhân, người gánh hàng rong, võ sĩ, thư sinh. Lại còn có cả người Thổ Phồn mắt sâu mặt đen, người Nam Chiếu ăn mặc kỳ dị, người Tây Vực mũi cao mắt xanh, người chen chúc người, vai kề vai. Đúng là cảnh tượng "tay áo che trời, mồ hôi như mưa, gót chân dẫm lên nhau". Đoàn xe của Lý Thanh khó khăn lắm mới nhích được trên phố lớn, phu xe cũng không thể đánh xe, chỉ đành dắt ngựa đi từng bước cẩn trọng. Dọc đường, thỉnh thoảng lại có lũ trẻ cười đùa chạy vụt qua trước mặt, để lại những tràng cười giòn tan. Lý Thanh mỉm cười thưởng lãm phong tình của đô thị lớn thời Đường này. Bên tai chỉ nghe tiếng tiểu nhị mời chào khách, tiếng cười khúc khích của các cô nương trước cửa thanh lâu, tiếng trống da của vũ nữ Hồ cơ trong tửu lâu, tiếng cười ồ lên của người nghe kể chuyện trong tiệm trà, tiếng hò reo của đám đông xem biểu diễn. Khắp nơi xe cộ như nước, ngựa chạy như rồng, hào khí trong lòng Lý Thanh dần dâng cao, nỗi lo âu do nhà họ Hải mang lại cũng sớm bị ném ra sau đầu. Giờ khắc này, chàng chỉ muốn đứng thẳng dậy mà gào lên một tiếng: Thành phố phồn hoa nhất thời Đường hãy nghe đây, Lý Thanh ta đã tới!
Đoàn xe đi trong thành suốt gần một canh giờ mới tới địa điểm đã hẹn. Trương Vượng đã chờ ở đó từ sớm. Khách điếm hắn chọn vị trí khá đẹp, đẳng cấp cũng cao, tên là Đắc Nguyệt Lâu, nằm sát bên cầu Tứ Mã sầm uất nhất, nhưng lại ở nơi tĩnh lặng giữa chốn ồn ào. Mọi người dỡ hành lý xuống, đã có mấy tên tiểu nhị chạy ra giúp đỡ. Lúc này, mây đen kéo tới, chim én bay thấp, từng luồng không khí oi bức ập đến, gió lớn bất ngờ nổi lên, xem chừng sắp có mưa giông.
Lý Thanh sốt ruột, chàng giao việc sắp xếp chỗ ở cho mọi người cho Liêm Nhi, còn mình thì lập tức dẫn theo Dương Chiêu đi bái kiến Tiên Vu Trọng Thông. Phủ đệ của Tiên Vu Trọng Thông cũng nằm gần cầu Tứ Mã, tiểu nhị chỉ tay về phía tòa lầu gỗ đỏ chạm trổ phía xa. Hai người đi bộ, chỉ chừng một chén trà là tới. Phủ đệ không lớn lắm, khác xa với tòa nhà cũ ở huyện Tân Chính, nhưng tường cao sân sâu, vài gốc hòe già xanh thẫm vươn cành từ trên tường ra, che mát cả con đường bên ngoài. Lý Thanh trình bày ý định với lính canh, đám người này nghe nói họ đến từ huyện Tân Chính - quê hương của lão gia nhà mình - nên không dám chậm trễ, lập tức đưa danh thiếp của Lý Thanh vào phủ. Rất nhanh sau đó, một tràng cười hào sảng vang lên, bóng dáng cao gầy của Tiên Vu Trọng Thông xuất hiện nơi cửa lớn.
"Hiền chất tới Thành Đô từ khi nào vậy?"
Lý Thanh vội vàng chắp tay hành lễ: "Con vừa vào cửa thành được một canh giờ, không dám chậm trễ, đặt hành lý xuống là tới bái kiến thế thúc ngay."
Tiên Vu Trọng Thông hài lòng mỉm cười, nghiêng người nhìn ra phía sau Lý Thanh. Lý Thanh hiểu ý, vội nói: "Liêm Nhi vẫn còn ở khách điếm thu xếp đồ đạc, vài ba hôm nữa sẽ tới bái lạy nghĩa phụ."
"Đã tới chỗ ta thì coi như về nhà, còn ở khách điếm làm gì? Khách điếm các con ở tên là gì, ta phái người đi đón nó tới đây."
"Hình như tên là Đắc Nguyệt Lâu, ngay phía trước không xa. Nhưng người của con đông quá, Liêm Nhi còn phải sắp xếp cho họ, để hôm khác vậy!"
"Đắc Nguyệt Lâu? Thật thú vị." Tiên Vu Trọng Thông không nhịn được cười lớn. Đắc Nguyệt Lâu chính là sản nghiệp của ông, quả thực là về nhà rồi. Ông gọi một người tới dặn dò vài câu, người nọ nhận lệnh chạy đi ngay.
"Ta chính là chủ nhân của Đắc Nguyệt Lâu đây, ta đã cho người đi sắp xếp cơm nước và chỗ ở tốt nhất cho các con rồi." Tiên Vu Trọng Thông cười nói. Ánh mắt ông liếc qua thấy Dương Chiêu đang đứng cạnh, trong mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên rồi biến mất ngay. Ông mỉm cười hỏi Lý Thanh: "Vị này là bạn của con sao?"
"Vâng! Đây là đại ca Dương Chiêu con quen biết ở Lãng Châu."
"Dương Chiêu?" Trong mắt Tiên Vu Trọng Thông bỗng lóe lên tia sáng, "Chúng ta hình như đã gặp nhau ở đâu rồi?"
Dương Chiêu lập tức chắp tay: "Vâng, năm ngoái đại nhân tới huyện Tân Đô thị sát, chính là tiểu nhân dắt ngựa cho đại nhân."
"Ta nhớ ra rồi, quả nhiên là ngươi. Ngươi chính là vị Tân Đô huyện úy đó, sao rồi, ngươi không còn tại chức nữa à?"
"Bẩm đại nhân, tiểu nhân đã mãn hạn từ chức, lâm vào cảnh khốn cùng, may nhờ Lý huynh đệ hào hiệp giúp đỡ mới không bị chết đói."
Lý Thanh lại không lên tiếng, chàng bất mãn liếc nhìn Dương Chiêu. Rõ ràng hắn đã gặp Tiên Vu Trọng Thông từ lâu, vậy mà lại bảo với mình là chỉ "nghe danh đã lâu". Xem ra kẻ này đã quen thói nói một đằng làm một nẻo, quả thực không thể tin tưởng.
Ánh mắt thay đổi vi tế của Lý Thanh đã bị Tiên Vu Trọng Thông bắt trọn. Ông là kẻ lão luyện trong đời, lập tức đoán ra mối quan hệ giữa hai người này tuyệt không đơn giản chỉ là bạn bè.
"Đứng ở cửa lâu quá, đi! Vào trong nói chuyện." Tiên Vu Trọng Thông kéo tay Lý Thanh, vừa đi vừa cười hỏi: "Lúc nãy con nói thuộc hạ đông đảo, xem ra con làm ăn khá khẩm đấy. Mau kể cho ta nghe tình hình sau khi con tới Lãng Châu xem nào."
"Con mở tiệm ở Lãng Châu..." Lý Thanh lược bỏ những chi tiết rườm rà, kể sơ qua việc mở tiệm trong ba tháng qua, cuối cùng nói: "Vận may quả thực không tệ, ba tháng này tuy có vất vả chút, nhưng cũng đã kiếm được vốn liếng để tính kế phát triển bước tiếp theo."
Vừa nói, cả ba vừa vào khách đường, phân chia chủ khách ngồi xuống, người hầu dâng trà lên. Lý Thanh lấy từ trong ngực ra hai mươi lượng bạc, đẩy về phía Tiên Vu Trọng Thông, cười nói: "Lúc trước thế thúc không nói tới tiền lãi, nên con chỉ xin trả lại vốn."
"Cái tên ranh mãnh nhà ngươi, thương nhân vay tiền, có ai mà không tính lãi? Ta không nói nghĩa là cho con số bạc này rồi. Thôi được, đã thấy con kiên quyết muốn trả thì ta nhận vậy." Ông cười hì hì, không để Lý Thanh kịp phản ứng, đã nhanh như chớp thu số bạc về.
Tiên Vu Trọng Thông lại thuận miệng hỏi: "Lần này hiền chất tới Thành Đô, định làm gì?"
"Con vẫn chưa nghĩ ra, nên đặc biệt tới xin chỉ giáo thế thúc."
Vốn dĩ chàng định mở siêu thị, mở đại siêu thị, nhưng đó chỉ là suy nghĩ lúc mới tới thời Đường. Sau vài tháng lăn lộn, chàng đã hiểu điều đó là không thực tế. Chưa nói tới giao thông vận tải, quan trọng hơn là mỗi phường trong các thành phố thời Đường đều có một cái chợ, hàng hóa trong đó đầy đủ mọi thứ, chủng loại phong phú, chẳng khác nào đại siêu thị. Còn ở các làng quê, nơi giao thông thuận tiện thì có "thảo thị", nơi vùng núi hẻo lánh lại có người gánh hàng rong tới tận cửa. Bách tính Đại Đường nam cày nữ dệt, cơ bản có thể tự cung tự cấp, lại dùng hiện vật nộp thuế, trong tay không có tiền dư. Những vật dụng thiết yếu đôi khi mua từ người gánh hàng rong là đủ dùng rồi. Xét về độ tiện lợi thì không bằng người gánh hàng rong, xét về giá cả thì cũng chưa chắc có ưu thế. Như vậy, chàng còn mở siêu thị kiểu gì để phát tài lớn được!
"Thế thúc kinh doanh nhiều năm, lại là đại thương nhân trong đất Thục, nên con muốn thỉnh giáo, con có thể làm gì?"
"Muốn kinh doanh kiếm tiền lớn, chỉ có hai con đường. Thứ nhất là vốn lớn, buôn vạn tấm gấm Thục, vạn cân trà, xuống Giang Nam vào kinh sư, lợi nhuận tự nhiên cuồn cuộn đổ về, đó là đường thứ nhất. Thứ hai chính là 'kỳ', lấy cái mới lạ để thắng, người không có ta có, độc chiếm thị trường, tự nhiên cũng có lợi nhuận kếch xù. Ngoài hai con đường này, tất nhiên còn có vài lối rẽ khuất tất, như buôn muối lậu, buôn bán vũ khí, cũng có thể kiếm tiền lớn, nhưng cái đầu lại treo trên thắt lưng, bị tra ra là chém đầu. Ta thấy hiền chất có thể đi con đường thứ hai. Món 'tuyết nê' con vừa nhắc tới, ở Thành Đô chưa có, nếu nó thực sự là món ngon, thì dù đông hay hè đều có thị trường. Thế nên ta khuyên con cứ bán món tuyết nê đó, kiêm mở tửu lâu khách điếm, đợi kiếm đủ vốn rồi hãy quay lại đi con đường thứ nhất, làm đại thương vụ. Gấm Thục, trà, giấy, đồ sứ ở Kiếm Nam Đạo ta đều là đồ thượng hạng, chỉ cần đi một chuyến, ít nhất cũng có lợi nhuận ba đến năm phần."
Lời nói của Tiên Vu Trọng Thông khiến Lý Thanh như bừng tỉnh. Quả không hổ là cự thương đất Thục, câu nào cũng nói trúng điểm mấu chốt. Lý Thanh bưng chén trà lên, đột nhiên nghĩ tới cảnh tiền bạc cuồn cuộn đổ về, không khỏi mơ màng, khóe miệng lộ ra nụ cười say đắm.
Chàng đang nằm mộng làm giàu, lại làm khổ Dương Chiêu ở bên cạnh. Thần thái của Lý Thanh rõ ràng là đã quên sạch chuyện của hắn từ lâu. Thấy Tiên Vu Trọng Thông đã có ý tiễn khách, hắn không nhịn được nữa, hắng giọng thật mạnh, đánh thức Lý Thanh khỏi giấc mộng giàu sang. Lý Thanh nhìn Dương Chiêu mặt đầy lo lắng, đột nhiên tỉnh ngộ, suýt chút nữa mình đã quên mất việc quan trọng.
Chàng cười áy náy, trầm tư một lát rồi nói thẳng với Tiên Vu Trọng Thông: "Dương đại ca vốn là huyện úy Tân Đô, rất hiểu quy tắc quan trường, người lại tinh anh tháo vát, con muốn nhờ thế thúc giúp huynh ấy mưu cầu một chức quan, không biết thế thúc có tiện không?"
Tiên Vu Trọng Thông lại im lặng. Chuyện nhỏ này đối với ông chỉ là nhấc tay là được, nếu Lý Thanh có ý, ông tất nhiên sẽ hết lòng giúp đỡ. Nhưng Dương Chiêu này, trải nghiệm của ông ở huyện Tân Đô vẫn còn rành rành trước mắt, kẻ này tâm thuật bất chính, lại là loại nịnh hót điển hình, bảo ông giúp loại người này thật sự rất khó xử.
Lý Thanh thấy ông trầm ngâm không nói, biết chắc ông không muốn, trong lòng không khỏi sốt ruột. Nếu lần này thất bại, chẳng phải số vốn liếng chàng đổ vào Dương Chiêu đều đổ sông đổ bể sao? Nghĩ tới đây, chàng nghiến răng, không còn bận tâm tới việc lộ liễu lịch sử nữa, ra hiệu cho Dương Chiêu: "Dương đại ca về trước đi, con và thế thúc còn chút việc riêng muốn bàn." Dương Chiêu hiểu ý, lập tức đứng dậy cáo từ.