Vì vậy, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, vào năm 1994, Phan Ninh quyết định mở lối đi riêng, chuyển đổi doanh nghiệp thành Tập đoàn Khoa Long, tuyên bố sáng lập thương hiệu mới là Khoa Long, tiến quân vào ngành công nghiệp điều hòa. Trong kế hoạch của ông, thương hiệu Khoa Long thuộc sở hữu của doanh nghiệp, nhờ đó có thể dần thoát khỏi sự kiểm soát của chính quyền. Tuy nhiên, "khuynh hướng độc lập" này của ông lập tức thu hút sự chú ý của chính quyền thị trấn. Chính từ lúc đó, vận mệnh của Phan Ninh và doanh nghiệp bắt đầu trở nên vô cùng tế nhị.
Năm 1996, Điện khí Khoa Long niêm yết trên Sở Giao dịch Chứng khoán Hồng Kông, huy động được 1,2 tỷ nhân dân tệ, trở thành doanh nghiệp hương trấn đầu tiên trên cả nước niêm yết tại Hồng Kông. Với tham vọng ngút trời, Phan Ninh đi khắp nơi mở rộng lãnh thổ, lần lượt xây dựng hai cơ sở sản xuất tại Doanh Khẩu, Liêu Ninh và Thành Đô, Tứ Xuyên, nhờ đó giảm thiểu đáng kể chi phí vận chuyển logistics. Một quyết định đặc biệt quan trọng là ông tuyên bố sẽ đầu tư 1 tỷ nhân dân tệ để thành lập trung tâm kỹ thuật của Khoa Long tại Kobe, Nhật Bản. Thực trạng lúc bấy giờ là các doanh nghiệp tủ lạnh Trung Quốc dựa vào "cuộc chiến dìm giá" để nhanh chóng đánh bại các tập đoàn đa quốc gia vốn đã giành được lợi thế nhờ ưu thế thương hiệu trên thị trường Trung Quốc trước đó. Nhưng Phan Ninh biết rằng, muốn củng cố thành quả thị trường của doanh nghiệp nội địa, bắt buộc phải sở hữu năng lực phát triển kỹ thuật cốt lõi. Tất cả các doanh nghiệp gia dụng trong nước lúc bấy giờ thực chất vẫn chỉ là những nhà máy lắp ráp, các linh kiện cốt lõi vẫn phải nhập khẩu từ nước ngoài. Kỹ thuật cốt lõi của tủ lạnh toàn cầu đều nằm trong tay các công ty như Toshiba, Sanyo và Panasonic của Nhật Bản, vì vậy việc mở rộng tiền tuyến phát triển kỹ thuật sang tận đất Nhật là một chiến lược tốn kém nhưng sẽ mang lại hiệu quả kỳ diệu. Trong một cuộc họp cấp cao, Phan Ninh đầy xúc động nói: "Nếu không thể lắp ráp ra một chiếc tủ lạnh Trung Quốc 100% trong đời mình, thế hệ người làm tủ lạnh chúng ta sẽ có lỗi với hậu thế." Đáng tiếc thay, "tư duy quyết chiến" này của Phan Ninh lại trở thành tuyệt hưởng sau khi ông rời đi, khiến cho 10 năm sau, cục diện "rỗng ruột" về kỹ thuật cốt lõi của ngành công nghiệp tủ lạnh Trung Quốc vẫn không được cải thiện căn bản.
Năm 1997, Khoa Long đạt doanh thu 3,4 tỷ nhân dân tệ, lợi nhuận 660 triệu nhân dân tệ, được tạp chí "Tiền tệ Châu Á" của Hồng Kông bình chọn là "Công ty quản lý tốt nhất Trung Quốc" và "Công ty có quan hệ nhà đầu tư tốt nhất Trung Quốc", hiển nhiên trở thành ngôi sao hy vọng của ngành điện lạnh và thậm chí là ngành gia dụng Trung Quốc. Thế nhưng, cũng từ lúc này, sự kiểm soát của chính quyền địa phương đối với Khoa Long trở nên trực diện hơn. Doanh nghiệp với thương hiệu lừng lẫy và hiệu quả kinh tế tuyệt vời này đã trở thành công cụ đắc lực nhất để các quan chức chính phủ điều phối tài nguyên địa phương. Giữa năm 1998, để kéo dài chuỗi công nghiệp, Phan Ninh dự định tăng vốn đầu tư vào dự án điều hòa của Khoa Long. Khi dự án được trình lên chính quyền thị trấn, ông lại nhận được một quyết định vô cùng bất ngờ - chính quyền hy vọng Khoa Long sẽ thâu tóm nhà máy điều hòa Hoa Bảo cùng thị trấn.
Nhà máy điều hòa Hoa Bảo là doanh nghiệp sản xuất điều hòa kiểu tách rời đầu tiên trong nước, là đơn vị đầu tiên trong ngành điều hòa Quảng Đông đạt chứng nhận hệ thống chất lượng ISO9001. Năm 1993, doanh số bán hàng của điều hòa Hoa Bảo đạt 1,8 tỷ nhân dân tệ, sản lượng và doanh số đứng đầu cả nước. Cuối tháng 11, khi ban điều hành hoàn toàn không hay biết, Tổng công ty nắm giữ đầu tư Thuận Đức - đơn vị nắm giữ tài sản nhà nước của Hoa Bảo - bất ngờ quyết định bán 60% quyền sở hữu cho Công ty Tiên Xác (Shell) do gia tộc họ Ông ở Hồng Kông kiểm soát. Lúc bấy giờ, tổng tài sản của Hoa Bảo đạt 1,8 tỷ nhân dân tệ, trong khi tài sản của công ty Tiên Xác chưa đầy 500 triệu đô la Hồng Kông, chỉ với cái giá 10 triệu nhân dân tệ đã giành được quyền kiểm soát. Do giao dịch quá "bí mật", nó đã gây ra sự phản đối dữ dội từ ban điều hành. Chủ tịch hội đồng quản trị sáng lập Hoa Bảo lập tức từ chức, các lãnh đạo cấp cao khác cũng giữ thái độ phản kháng gay gắt. Việc kinh doanh của doanh nghiệp rơi vào tình trạng hỗn loạn. Tháng 11 năm 1994, công ty Tiên Xác chủ động từ bỏ cổ phần với lý do "thị trường điều hòa ảm đạm, điều tiết vĩ mô khiến chu kỳ thu hồi vốn bán hàng kéo dài, đối thủ cạnh tranh sản xuất điều hòa ngày càng nhiều". Phía Hồng Kông đưa ra yêu sách rằng họ đã đầu tư 1,42 tỷ nhân dân tệ cả vốn lẫn lãi vào Hoa Bảo, sẵn sàng chịu khoản lỗ 100 triệu nhân dân tệ, còn các khoản khác thì phía Thuận Đức và Hoa Bảo phải hoàn trả toàn bộ. Phía Thuận Đức không những phải trả khoản bồi thường hơn 1 tỷ nhân dân tệ, mà còn khiến Hoa Bảo tổn hại nguyên khí, dẫn đến thị phần bị các đối thủ mới nổi như điều hòa Cách Lực Chu Hải cướp mất hơn một nửa. Vì vậy, khi Phan Ninh đề xuất dự án điều hòa mới, có người đã đề xuất sáp nhập điều hòa Hoa Bảo vào Khoa Long để tạo ra một "hàng không mẫu hạm điều hòa".
Trong mắt Phan Ninh, thay vì cải tạo một "ngôi nhà cũ" có kết cấu lạc hậu, chi bằng xây một "ngôi nhà mới" trên mảnh đất trống. Còn phía chính quyền tất nhiên hy vọng ông có thể gánh vác "trọng trách" này. Vì vậy, thị trưởng hứa hẹn sau khi sáp nhập sẽ "cấp" cho Khoa Long một chỉ tiêu niêm yết, cho phép nó niêm yết tại Sở Giao dịch Chứng khoán Thâm Quyến. Cứ như thế, tháng 10 năm 1998, Khoa Long và Hoa Bảo tuyên bố hợp nhất, trở thành cuộc hợp nhất doanh nghiệp có quy mô lớn nhất trong ngành gia dụng trong nước lúc bấy giờ.
Việc hợp nhất Khoa Long và Hoa Bảo nhìn bề ngoài giống như tạo ra một con "tàu lớn", nhưng thực tế hai doanh nghiệp này chưa bao giờ thực sự hòa làm một. Chỉ xét riêng về kinh doanh thương hiệu, Khoa Long hoàn toàn không có khả năng làm tốt cùng lúc hai thương hiệu điều hòa với đặc tính khác nhau. Do đó, việc Hoa Bảo bị bỏ rơi là điều đã được dự đoán trước. Và một điều đáng lo ngại hơn nữa là, cùng với sự mở rộng quy mô của Khoa Long, sự kiểm soát của chính quyền ngày càng trở nên trực diện hơn.