Đại Bại Cục 2

Lượt đọc: 369 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Kết hợp Công nghiệp và Tài chính: Một lời nói dối chân thực

❊ ❊ ❊

Sau khi tập đoàn Đức Long sụp đổ, Đường Vạn Tân đã nói với các nhân viên điều tra rằng: "Sau năm 2001, công việc mỗi ngày của tôi chỉ là xử lý khủng hoảng."

Những tay chơi chứng khoán tầm trung thông thường chỉ thông qua quy trình: xây dựng vị thế - kéo giá - xả hàng, vớ được một khoản tiền là bỏ túi an toàn rồi chuồn thẳng. Nhưng Đường Vạn Tân rõ ràng không thèm khát làm loại "kẻ trộm cổ phiếu" như vậy. Giấc mơ thương mại của ông ta là thực hiện lý thuyết tích hợp mang tính không tưởng: "Lấy vận hành vốn làm sợi dây liên kết, lấy kết hợp công nghiệp và tài chính làm cốt lõi", nhằm tạo ra một "hàng không mẫu hạm" doanh nghiệp kiểu Trung Quốc. Trong một cuộc họp chiến lược tập đoàn năm 1998, mục tiêu mà Đường Vạn Tân đặt ra cho Đức Long chính là: "Trở thành một công ty tầm cỡ thế giới, lọt vào danh sách 500 doanh nghiệp hàng đầu toàn cầu".

Muốn lọt vào top 500 thế giới, rõ ràng không thể cứ xả hàng rồi bỏ chạy. Vì vậy, trong nhiều năm thao túng thị trường, dù Đức Long liên tục đổi tay, bán tháo và kéo giá cổ phiếu, nhưng họ vẫn luôn duy trì tỷ lệ nắm giữ cổ phần cao đối với các doanh nghiệp trực thuộc, thậm chí tỷ lệ nắm giữ của một số công ty còn tăng lên. Sự nguy hiểm của cách làm này là điều có thể thấy rõ: bề ngoài quy mô vốn hóa ngày càng lớn, nhưng đằng sau đó, để duy trì giá cổ phiếu cao, Đức Long phải liên tục "truyền máu" cho chúng, hành vi này chẳng khác nào tự sát. Thị trường chứng khoán Trung Quốc vốn dĩ là một thị trường rất cảm tính, mà Đức Long lại nhờ vào việc thổi phồng khái niệm để nổi đình nổi đám, nên ai cũng biết giá cổ phiếu cao của họ đang ở tình thế "ngàn cân treo sợi tóc". Do đó, sau năm 2001, để ngăn chặn giá cổ phiếu của "hệ Đức Long" rơi tự do, Đường Vạn Tân rơi vào cuộc chiến gian khổ. Ông ta buộc phải hết lần này đến lần khác đánh cược với số phận, khái niệm "kết hợp công nghiệp và tài chính" cũng ngày càng tỏa ra hơi thở của sự rỗng tuếch và ma mị.

Đức Long trông có vẻ như sở hữu quy mô vốn khổng lồ, nhưng thực tế chỉ thiếu một thứ, đó chính là tiền.

Để duy trì giá cổ phiếu cao ngất ngưởng và thực hiện việc tích hợp công nghiệp quy mô lớn, Đức Long đều cần một lượng vốn khổng lồ và không ngừng nghỉ. Theo tính toán, mỗi năm Đức Long cần 1 tỷ nhân dân tệ để duy trì giá cổ phiếu cao, cần 3 tỷ nhân dân tệ tiền lãi để chi trả cho các khoản vay. Nói cách khác, phải có ít nhất 4 tỷ nhân dân tệ vốn mới có thể đảm bảo hoạt động bình thường hàng năm của "hệ Đức Long". Đây là một con số khiến người ta phải rùng mình.

Thị trường vốn Trung Quốc vốn xám xịt và méo mó, với chế độ tài trợ không lành mạnh cùng năng lực yếu kém, rõ ràng không thể đáp ứng được cơn khát của Đường Vạn Tân. Lần cuối cùng "hệ Đức Long" huy động được vốn từ thị trường chứng khoán thông qua phương thức phát hành thêm cổ phiếu là vào năm 2000, tổng cộng huy động được 870 triệu nhân dân tệ. Vì vậy, các kênh huy động vốn chính của Đức Long chủ yếu dựa vào nhiều thủ đoạn không chuẩn mực, thậm chí là vi phạm pháp luật.

Thủ đoạn thứ nhất là biến các công ty niêm yết thành "vỏ bọc" để vay vốn ngân hàng ồ ạt. Phương thức phổ biến là: trước tiên để công ty niêm yết vay vốn phục vụ cho việc sáp nhập tiếp theo; sau khi sáp nhập hoàn tất, lại để doanh nghiệp cấp dưới vừa được sáp nhập đi vay ngân hàng, ngược lại dùng công ty niêm yết làm bảo lãnh. Trong nội bộ "hệ Đức Long", tồn tại rất nhiều giao dịch liên quan nghiêm trọng giữa các công ty niêm yết. Họ đã hợp tác chặt chẽ với hơn 40 công ty niêm yết. Các hiện tượng như bảo lãnh chéo, luân chuyển vốn, thế chấp lặp đi lặp lại giữa các công ty này diễn ra như cơm bữa. Sau này, theo các thông báo liên quan, tổng số vốn của các công ty niêm yết bị Đức Long chiếm dụng đã vượt quá 4 tỷ nhân dân tệ.

Vụ án Trùng Khánh Thực Nghiệp đã thể hiện điển hình cho cách làm này: Đây là một công ty quốc doanh địa phương niêm yết năm 1997, hoạt động kinh doanh chính không nổi bật, nợ ít, theo cách gọi của những tay chơi chứng khoán thì đó là một cái "vỏ rỗng". Năm 1999, Đức Long đạt được thỏa thuận chuyển nhượng với cổ đông lớn là Công ty Hợp tác Kinh tế Kỹ thuật Quốc tế Trùng Khánh, với chi phí 39,6 triệu nhân dân tệ để giành quyền kiểm soát thực tế Trùng Khánh Thực Nghiệp. Đơn vị đứng ra hoàn tất thương vụ mua lại là một công ty ma có tên Trung Kinh Tứ Thông, địa chỉ đăng ký nằm trong một văn phòng rộng vỏn vẹn 15 mét vuông ở Bắc Kinh. 39,6 triệu nhân dân tệ cần cho việc sáp nhập thực tế chỉ tốn 10 triệu, gần 30 triệu còn lại chính là tiền chiếm dụng gián tiếp từ chính Trùng Khánh Thực Nghiệp. Sau khi nắm quyền kiểm soát công ty niêm yết này, Đức Long nhanh chóng biến nó thành nền tảng vốn cho vòng sáp nhập tiếp theo. Họ lần lượt khởi xướng thành lập một công ty bảo hiểm nhân thọ và tham gia cổ phần vào các công ty niêm yết ở Giang Tô, Tứ Xuyên... cung cấp bảo lãnh lớn cho các công ty liên quan trong hệ thống, đồng thời vay thế chấp từ các ngân hàng ở Trùng Khánh, Thâm Quyến. Đến tháng 4 năm 2005, khi "hệ Đức Long" sụp đổ, Trùng Khánh Thực Nghiệp công bố báo cáo thường niên cho biết, do bị cổ đông lớn chiếm dụng vốn số lượng lớn, bảo lãnh trái quy định gây nợ xấu, công ty thực tế gánh khoản nợ 957 triệu nhân dân tệ, thu nhập trên mỗi cổ phiếu là -14,08 nhân dân tệ, giá trị tài sản ròng trên mỗi cổ phiếu là -9,86 nhân dân tệ. Cả hai chỉ số tài chính này đều lập kỷ lục cao nhất trên thị trường chứng khoán Trung Quốc lúc bấy giờ.

Thủ đoạn thứ hai là ủy thác quản lý tài sản. Đức Long dùng lãi suất cao để huy động vốn khổng lồ từ dân chúng thông qua các tổ chức tài chính, bản chất tương tự như quỹ đầu tư tư nhân. Để huy động càng nhiều vốn càng tốt, Đức Long đã kiểm soát nhiều tổ chức tài chính tín thác, chủ yếu là Kim Tân Tín Thác, Tân Cương Tài Chính Cho Thuê, Y Tư Lan Tín Thác, Đức Hằng Tín Thác, Trung Phú Chứng Khoán, v.v. Đồng thời, họ triển khai nghiệp vụ ủy thác quản lý tài sản thông qua nhiều cách hợp pháp hoặc phi pháp trong các lĩnh vực ngân hàng, chứng khoán, cho thuê tài chính, bảo hiểm và quỹ đầu tư. Các cuộc điều tra sau đó cho thấy, Đức Long đã huy động tổng cộng 25 tỷ nhân dân tệ thông qua các phương thức này. Mô hình vận hành xám xịt và không chuẩn mực này khiến Đức Long dần biến thành một con quái vật tài chính có quy mô kinh khủng và cực kỳ nguy hiểm. Để chống đỡ nền tảng tài chính này, Đức Long duy trì mức lãi suất hàng năm từ 12% đến 22%. Chi phí huy động vốn cao đến mức khiến trò chơi này ngay từ đầu đã định sẵn kết cục thất bại thảm hại.

Để tìm kiếm nguồn vốn, Đức Long gần như đã dốc toàn lực. Dưới sự triển khai của Đường Vạn Tân, Đức Long liệt kê 18.732 doanh nghiệp có doanh thu bán hàng hàng năm trên 50 triệu nhân dân tệ trên cả nước làm khách hàng trọng điểm, phân bổ theo khu vực cho các tổ chức tài chính chứng khoán trực thuộc để khai thác theo kiểu "tìm kiếm thảm". Khi một doanh nghiệp nào đó cần dịch vụ tài chính tổng hợp, các ngân hàng, công ty tín thác, công ty chứng khoán, công ty cho thuê tài chính, công ty bảo hiểm có quan hệ đại lý hoặc liên kết cổ phần với Đức Long sẽ lần lượt tìm đến cửa, nhân danh các tổ chức tài chính khác nhau nhưng lại phối hợp với nhau để cung cấp dịch vụ. Họ ký hợp đồng với doanh nghiệp dưới danh nghĩa ủy thác quản lý tài sản. Hợp đồng này luôn có hai bản: một bản dùng để đối phó với cơ quan quản lý kiểm tra, một bản "hợp đồng bổ sung" ghi rõ mức lợi nhuận đảm bảo mà Đức Long cam kết, và nó được giữ bí mật. Thông thường, mức lợi nhuận đảm bảo mà Đức Long đưa ra là từ 3% - 12%, sau này khi chuỗi vốn căng thẳng, mức cao nhất đã lên tới 22%. Để "thuận tiện cho công việc", Đức Long còn thiết kế riêng một cuốn "Cẩm nang sản phẩm tài chính" dạng lá rời: "Cần công ty tài chính nào ra mặt, đối phương cần loại dịch vụ tài chính nào, chúng tôi đều có thể thay thế bất cứ lúc nào".

Đoạn đối thoại này của Đường Vạn Tân đã vạch trần hoàn toàn "lời nói dối chân thực" đằng sau sự kết hợp công nghiệp và tài chính. Các tài liệu sau đó cho thấy, chỉ riêng công ty Đức Hằng Chứng Khoán do ông ta kiểm soát đã ký 2.579 hợp đồng ủy thác quản lý tài sản, liên quan đến 415 doanh nghiệp, tổ chức và 722 cá nhân. Sau khi Đức Long sụp đổ, vô số doanh nghiệp và cá nhân bị kéo theo. Trong đó, vùng Giang Tô - Chiết Giang, nơi các doanh nghiệp tư nhân phát triển nhất và vốn tư nhân dồi dào nhất, đã trở thành "vùng thảm họa nặng nề nhất". Nhiều doanh nhân Giang - Chiết cần mẫn khởi nghiệp đã tin tưởng Đường Vạn Tân, giao số vốn tích góp cả đời cho ông ta quản lý, cuối cùng đều rơi vào cảnh trắng tay. Theo tờ "21st Century Business Herald" tiết lộ, thảm hại nhất là tập đoàn Na Ái Tư Chiết Giang, công ty tư nhân lớn nhất trong lĩnh vực hóa mỹ phẩm, từng đạt được thành tích đáng tự hào khi cạnh tranh với tập đoàn P&G toàn cầu trên thị trường. Người sáng lập Trang Khải Truyền vì tin tưởng Đường Vạn Tân đã ủy thác 600 triệu nhân dân tệ cho Trung Phú Chứng Khoán (thuộc hệ Đức Long) quản lý, kết quả là bị kéo xuống bùn lầy, họa vô đơn chí.

Tháng 12 năm 2000, sự kiện "hệ Trung Khoa" của Lữ Lương bùng nổ, thị trường chứng khoán rơi vào hoảng loạn. "Hệ Đức Long" - cùng với "hệ Trung Khoa" được gọi là hai "vua chứng khoán" - không thể tránh khỏi bị ảnh hưởng. Nền tảng huy động vốn quan trọng nhất của họ là Kim Tân Tín Thác gặp làn sóng rút tiền, có lúc xuất hiện lỗ hổng 4,1 tỷ nhân dân tệ chưa được thanh toán. Cũng chính từ lúc này, nội bộ Đức Long bắt đầu điều phối vốn quy mô lớn. Sau đó, họ hình thành một chế độ gọi là "Hội nghị cân đối vốn", họp đúng 3 giờ chiều mỗi ngày, bất kể mưa gió, kéo dài cho đến tận ngày 15 tháng 4 năm 2004 khi "hệ Đức Long" sụp đổ hoàn toàn. Đường Vạn Tân là người điều phối tổng thể của "Hội nghị cân đối vốn", ông ta đích thân chủ trì cuộc họp mỗi ngày. Các tổ chức tài chính viết mức độ khủng hoảng, dữ liệu và "số dư" của ngày hôm đó lên bảng đen, sau đó Đường Vạn Tân dựa vào mức độ rủi ro để quyết định từng khoản, quyết định khoản tiền nào giải quyết khủng hoảng nào, chính xác đến từng đồng. Quá trình Đường Vạn Tân chốt quyết định thường chỉ kéo dài 10 phút, sau đó các báo cáo thống kê của hội nghị sẽ được đưa vào máy hủy tài liệu để tránh rò rỉ ra ngoài và để lại hồ sơ.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »