Năm 1998, tập đoàn Đức Long bỏ ra 10 triệu USD để mua tàu sân bay Minsk. Đây là soái hạm đã giải ngũ của Hạm đội Thái Bình Dương thuộc Liên Xô. Đường Vạn Tân cho neo đậu con tàu này tại Sa Đầu Giác, vịnh Đại Bằng, Thâm Quyến, xây dựng nên công viên chủ đề lấy tàu sân bay làm tâm điểm đầu tiên trên thế giới. Tin tức này từng gây chấn động một thời, cũng kể từ đó, Đức Long tự ví mình là "hàng không mẫu hạm của doanh nghiệp tư nhân Trung Quốc", còn trên thị trường vốn, nó được ví như một "hàng không mẫu hạm không bao giờ chìm".
Tại thị trường chứng khoán Trung Quốc, "hàng không mẫu hạm" Đức Long được đóng khung và truyền tụng với hình tượng "Thiên hạ đệ nhất trang" (Nhà cái số một thiên hạ).
Từ năm 1996, "ba cỗ xe ngựa" dưới trướng Đức Long bắt đầu tung vó, phi nước đại trên thị trường chứng khoán Trung Quốc, lập nên những kỷ lục tăng giá khiến hàng triệu nhà đầu tư phải sững sờ. Đến tháng 3 năm 2001, sự thật mà mọi người nhìn thấy là: Tương Hỏa Cự sau 3 lần chuyển đổi cổ phiếu thưởng, 1 cổ phiếu biến thành 4,7 cổ phiếu, sau khi tính toán điều chỉnh giá, giá mỗi cổ phiếu từ 7,6 tệ tăng lên 85 tệ, biên độ tăng 1100%; Hợp Kim Đầu Tư sau 4 lần chuyển đổi cổ phiếu thưởng, giá sau điều chỉnh từ 12 tệ tăng lên 186 tệ, biên độ tăng 1500%; Tân Cương Đồn Hà cũng qua nhiều lần chia tách cổ phiếu, giá sau điều chỉnh là 127 tệ mỗi cổ phiếu, biên độ tăng 1100%.
Một nhà cái kiểm soát 3 mã cổ phiếu, trong vòng 5 năm tất cả đều tăng vọt hơn 10 lần, nhìn khắp cả nước không còn ai thứ hai, danh hiệu "Thiên hạ đệ nhất trang" của Đức Long quả thực danh xứng với thực. Trong một thời gian dài, câu nói "Cổ phiếu không cần ưu tú, có 'Đức' là nổi danh; giá không sợ cao, có 'Long' là linh nghiệm" gần như trở thành kim chỉ nam duy nhất cho các nhà đầu tư Trung Quốc muốn kiếm tiền.
Thủ thuật làm giá của Đức Long thực ra rất đơn giản, "ba cổ phiếu cũ" và "ba cổ phiếu mới" dưới trướng đều bị kiểm soát toàn diện, trong đó tỷ lệ cổ phần của 4 công ty đều vượt quá 30%, vì vậy Đường Vạn Tân tự xưng là "nhà cái kiểm soát nắm giữ dài hạn tập trung". Ông ta thông qua việc liên tục tung ra tin tốt và vận dụng tư duy sáp nhập tái cấu trúc để đẩy giá cổ phiếu lên từng bước một, sau đó xả hàng trục lợi. Theo tính toán của Giáo sư Lang Hàm Bình từ Đại học Khoa học và Công nghệ Hồng Kông, một chuyên gia phân tích tài chính lão luyện, đến tháng 3 năm 2001, nhà cái Đức Long đã thu về tổng cộng 5,2 tỷ tệ từ hoạt động thao túng này. Trong đó, Tương Hỏa Cự từ năm 1997 có tỷ lệ xoay vòng vốn đạt 440%, tính theo giá vốn nắm giữ của nhà cái là 18 tệ, lợi nhuận trên sổ sách là 1,9 tỷ tệ; Hợp Kim Đầu Tư từ năm 1997 có tỷ lệ xoay vòng 400%, tính theo giá vốn 12 tệ mỗi cổ phiếu khi nhà cái mới vào, lợi nhuận trên sổ sách cũng là 1,9 tỷ tệ; Đức Long gia nhập Tân Cương Đồn Hà từ năm 1996, tỷ lệ xoay vòng cũng cao tới 400%, tính theo giá vốn 20 tệ mỗi cổ phiếu, lợi nhuận trên sổ sách là 1,4 tỷ tệ.
Tháng 12 năm 2004, khi đang bị quản thúc tại gia, Đường Vạn Tân đã viết một bức thư dài gửi lãnh đạo Quốc vụ viện, trong đó thú nhận không sót hành vi làm giá của mình. Chỉ riêng ví dụ về Kim Tân Tín Thác, ông ta nói: "Chỉ trong hơn 3 năm, đã phát triển một công ty tín thác với tài sản nợ xấu gần 400 triệu tệ, lỗ hàng chục triệu tệ mỗi năm thành một công ty tín thác lớn có tài sản hàng chục tỷ tệ, lợi nhuận gần 100 triệu tệ, tính đến năm 2000, đã tích lũy kiếm được hơn 3 tỷ tệ lợi nhuận cho khách hàng."
Một sự thật khác là, khi Đức Long xây dựng kho hàng và làm giá, nguồn vốn sử dụng phần lớn là vay ngân hàng và huy động vốn tư nhân lãi suất cao, từ đó hình thành một cấu trúc đồng phạm khổng lồ, thu nhập của các tập đoàn hưởng lợi này còn vượt xa lợi nhuận của chính Đức Long. Theo tiết lộ của học giả Tân Cương Đường Lập Cửu, người đã theo dõi quan sát Đức Long nhiều năm trong cuốn sách "Giải cấu Đức Long": "Trong toàn bộ quá trình, các doanh nghiệp tài chính liên quan đã kiếm được gần 15 tỷ tệ lợi nhuận cho khách hàng."
Từ đó có thể thấy, Đường Vạn Tân tự xưng là "thiện trang" (nhà cái tử tế), tự cho rằng mình đã đạt được thế "tam thắng" cho doanh nghiệp, tổ chức và nhà đầu tư, nhưng thực tế lại dùng những thủ đoạn vô cùng tàn bạo và coi thường quy định giám sát hiện hành để móc từ túi người dân hơn 10 tỷ tệ. Khoảng năm 2001, số lượng nhà đầu tư cá nhân trên thị trường chứng khoán Trung Quốc vào khoảng 30 triệu người. Nghĩa là, Đường Vạn Tân đã lấy đi ít nhất 500 tệ từ túi của mỗi người.