Vương Thạch (Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Vạn Khoa): Đối với hiện tượng Thuận Trì, Vạn Khoa từng ban hành một bản báo cáo nghiên cứu, trong đó có ba điểm chính: Thứ nhất, ông Tôn khởi nghiệp từ môi giới nhà cũ, nhạy bén với nhu cầu thị trường, khả năng thực thi của doanh nghiệp mạnh mẽ, nhân viên có ý chí chiến đấu cao, trong kinh doanh cực kỳ chú trọng dòng tiền, sản phẩm tập trung vào phát triển nhà ở; Thứ hai, một doanh nghiệp bất động sản đang mở rộng cấp tốc thường thiếu hụt vốn và đội ngũ quản lý; Thứ ba, nhìn từ góc độ dòng tiền, trừ khi có tập đoàn tài chính hoặc ngân hàng hùng mạnh làm hậu thuẫn, nếu không thì việc thanh toán tiền đất đúng hạn là điều không thể. Thực tế, Thuận Trì đang trì hoãn thanh toán tiền đất ở nhiều thành phố, trong khi mặt khác lại tiếp tục lấy đất với giá cao.
Kết luận của báo cáo là: Ông Tôn đang đánh bạc. Khi lấy đất giá cao, ông ta vốn không chuẩn bị tâm thế trả tiền đúng hạn, đang chơi trò đấu trí với uy tín của chính phủ, đây là hành vi cạnh tranh không lành mạnh. Nếu nắm bắt tốt nhịp độ, Thuận Trì có thể trở thành một công ty xuất sắc. Nhưng nếu không nắm bắt được, nó sẽ phải trả giá cho kỳ tích được tạo ra từ sự bành trướng mù quáng.
Việc Thuận Trì đặt mục tiêu vượt qua Vạn Khoa không khiến tôi ngạc nhiên, sóng sau đè sóng trước, đó là quy luật. Lấy Vạn Khoa làm mục tiêu vượt qua là vinh hạnh của Vạn Khoa, việc vượt qua Vạn Khoa về quy mô kinh doanh cũng là điều khả thi, ví dụ như thông qua sáp nhập vài doanh nghiệp bất động sản, tái cấu trúc tài sản để nhanh chóng đạt được mục tiêu. Nhưng nếu chỉ nhìn từ sự tăng trưởng tự nhiên của chính doanh nghiệp, tốc độ phát triển vượt mức sẽ ẩn chứa rủi ro thương mại rất lớn, ví dụ như sự theo kịp của đội ngũ quản lý so với tốc độ, hay mâu thuẫn giữa chất lượng và tốc độ. Giả thiết cho sự tăng trưởng cao là thị trường cũng phải tăng trưởng cao, một khi thị trường biến động, chuỗi vốn căng thẳng rất dễ xảy ra vấn đề. Tục ngữ có câu: "Dục tốc bất đạt".
Nếu chúng ta xem xét sâu xa hơn, có thể nói, quy mô lớn nhỏ không nên là mục tiêu của doanh nghiệp, vị thế số một trong ngành cũng không chỉ dựa vào quy mô để đo lường. Chỉ cần doanh nghiệp có năng lực cạnh tranh cốt lõi hoặc lợi thế cạnh tranh tương đối tốt, dù quy mô không đứng đầu hay thứ hai trong ngành, nó vẫn có sức sống; ngược lại, doanh nghiệp vì muốn "lớn" mà bất chấp tất cả thì thời điểm thực sự hình thành quy mô cũng chính là ngày bắt đầu xuống dốc nhanh chóng. Trong số các doanh nghiệp mới nổi tại Trung Quốc, những ví dụ tương tự nhiều không kể xiết.
Phan Thạch Ngật (Chủ tịch SOHO Trung Quốc): Hành vi của Thuận Trì là hành vi của một doanh nghiệp, cũng là quyết sách của chính doanh nghiệp đó. Nếu quyết sách này đúng, họ sẽ kiếm được tiền, doanh nghiệp sẽ phát triển lâu dài bền vững; nếu với tư cách là ông chủ doanh nghiệp mà anh ta phán đoán sai, thị trường chắc chắn sẽ trừng phạt sai lầm đó. Thị trường sẽ trừng phạt những lỗi lầm mà doanh nghiệp phạm phải, tôi nghĩ đây là kiến thức cơ bản.
Đối với Thuận Trì, họ muốn lấy đất với giá cao bao nhiêu, chúng ta không cần bận tâm, thị trường và thời gian sẽ kiểm chứng. Là một doanh nghiệp tốt, nhất định phải tuân thủ pháp luật, tuân thủ chính sách, không được làm sổ sách giả, không được cố ý nợ tiền người khác, không được trốn thuế dù chỉ một xu, chỉ cần làm được những điều này thì chính là doanh nghiệp tốt. Tất nhiên khi họ làm được, người khác sẽ tôn trọng họ; nếu cứ liên tục phạm sai lầm, hãy để thị trường trừng phạt họ.
Thuận Trì mở rộng cấp tốc trong một hai năm gần đây thực sự khiến nhiều đồng nghiệp sửng sốt. Các bình luận về Thuận Trì nhiều vô kể. Tôi cho rằng sự mở rộng thần kỳ kiểu này rất nguy hiểm, người thành công có lẽ chỉ là "muối bỏ bể". Chỉ có một khả năng xảy ra, đó là trong đợt điều tiết vĩ mô lần này, Trung Quốc hạn chế mạnh mẽ nguồn cung đất xây dựng, khiến đất đai trở nên vô cùng khan hiếm, giá cả tăng vọt, khi đó số đất mà Thuận Trì gom được trong một hai năm qua mới trở nên giá trị. Nhưng tôi nghĩ, chính phủ Trung Quốc trong quá trình điều tiết vĩ mô lần này sẽ có những hành vi rất lý trí, cân nhắc đầy đủ mối quan hệ cung cầu của thị trường. Do đó, giả thiết này cơ bản không thể thành lập. Nếu sụp đổ, nó sẽ mang lại thảm họa và bất hạnh to lớn cho những người và công ty xung quanh. Tôi nghĩ ít ai muốn thấy Thuận Trì trở thành một công ty sụp đổ như vậy, gây ảnh hưởng tiêu cực đến thị trường bất động sản. Vì vậy, Tổng giám đốc Tôn của Thuận Trì phải cẩn trọng, đừng quá mạo hiểm!
Bất kỳ doanh nghiệp nào, nếu không cân nhắc năng lực bản thân mà mở rộng quá mức đều vô cùng nguy hiểm. Đặc biệt trong tình hình tài chính thắt chặt hiện nay tại Trung Quốc, sự nguy hiểm này lại càng trầm trọng hơn.
Phùng Luân (Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Vạn Thông): Sự mở rộng nhanh chóng của Thuận Trì có 4 tiền đề: Một là sự hỗ trợ tín dụng của ngân hàng không bị kiểm soát chặt chẽ, ngưỡng vốn tự có thấp; Hai là chính sách đất đai không nghiêm ngặt như hiện nay, chính quyền địa phương vì muốn thu hút đầu tư và lợi ích, có thể cho phép nộp trước một phần tiền cọc rồi thanh toán tiền chuyển nhượng đất theo kỳ; Ba là thị trường đặt mua trước (pre-sale) liên tục bùng nổ, chính phủ ít can thiệp, người tiêu dùng không quan tâm nhà của anh như thế nào hay giá cả ra sao, cơ bản đều chấp nhận; Bốn là tiền đề nội tại, đó là năng lực tài chính và quản lý của bản thân doanh nghiệp có thể liên tục theo kịp.
Tuy nhiên, trong bối cảnh điều tiết vĩ mô, ít nhất 3 tiền đề trong mô hình mở rộng của Thuận Trì đã thay đổi, vì vậy nó đối mặt với vấn đề bắt buộc phải chuyển đổi. Ngoài ra, Thuận Trì còn có chút đặc thù, so với vài doanh nghiệp khác, nó không nằm cùng một chu kỳ sinh trưởng doanh nghiệp.
Ví dụ, lịch sử phát triển của các doanh nghiệp như Vạn Khoa đều dài hơn Thuận Trì, đã trải qua vài chu kỳ. Còn Thuận Trì về mặt phát triển vẫn đang ở chu kỳ sinh trưởng đầu tiên, vẫn là thời kỳ tích lũy sơ khai. Mà các doanh nghiệp trong thời kỳ tích lũy sơ khai đều có định hướng quy mô, tâm lý muốn bành trướng và mở rộng trong lòng hầu hết các nhà lãnh đạo thường là đặc điểm rõ rệt nhất của doanh nghiệp ở chu kỳ đầu. Mô hình phát triển của Thuận Trì chính là đẩy mô hình phát triển truyền thống đến mức cực đoan. Vạn Thông từ trước đến nay không ủng hộ mô hình này, chúng tôi cho rằng mô hình này rất nguy hiểm.
Vạn Thông từ sau khi thành lập năm 1991 cho đến năm 1995, đều tìm cách mở rộng đa ngành. Nếu nhìn vào Vạn Khoa thời kỳ này, họ cũng như vậy. Cho nên, xét về doanh nghiệp thì Thuận Trì đang ở giai đoạn tích lũy sơ khai; xét về ngành thì 3 tiền đề đã thay đổi, vì vậy anh buộc phải thay đổi, nếu không sẽ không có cách nào tồn tại. Đối với doanh nghiệp trưởng thành như Vạn Khoa, chu kỳ phát triển của ngành và doanh nghiệp không ảnh hưởng quá lớn đến nó, ảnh hưởng lớn nhất chính là chu kỳ kinh tế vĩ mô. Giả sử kinh tế vĩ mô đi xuống, những doanh nghiệp như Vạn Khoa cũng phải đối mặt với thách thức.
Quan điểm của tôi là, trong bối cảnh ngành vẫn đang phát triển, kinh tế vĩ mô tiếp tục tăng trưởng, Thuận Trì vẫn còn cơ hội tái cấu trúc, đó là may mắn của Thuận Trì; việc Thuận Trì có thể chuyển áp lực bị động thành chủ động tái cấu trúc là sự sáng suốt; nếu có thể điều chỉnh thành công thì đó là năng lực; sau khi điều chỉnh mà tiếp tục tiến về phía trước với tốc độ cao thì đó là sự cao minh.