"Bản câu hỏi Proust" từng là một trò chơi phổ biến trong các salon quý tộc Pháp, sau khi được Marcel Proust - tác giả bộ "Đi tìm thời gian đã mất" - trả lời, bản câu hỏi này càng trở nên nổi tiếng. Nhìn chung, bản câu hỏi này thể hiện tương đối toàn diện về giá trị quan, sở thích và đặc điểm tính cách của người trả lời. Tôn Hoành Bân đã trả lời bản câu hỏi này khi nhận lời phỏng vấn từ phóng viên.
Phóng viên (sau đây gọi tắt là PV): Ông cho rằng niềm hạnh phúc lý tưởng nhất là như thế nào?
Tôn Hoành Bân (sau đây gọi tắt là Tôn): Hạnh phúc nhất là khi làm thành công một việc gì đó.
PV: Ông sợ điều gì nhất?
Tôn: Đôi khi tôi sợ cái chết, nghĩ đến việc đời người cứ thế mà kết thúc, cảm thấy đó là một chuyện khá đáng sợ.
PV: Trong số những người còn sống, ông khâm phục ai nhất?
Tôn: Không có ai cả, tôi học hỏi được từ rất nhiều người, hiện tại tôi thấy chỉ cần làm tốt những điều mang tính thường thức đã là rất tuyệt vời rồi.
PV: Ông ghét nhất đặc điểm nào của bản thân?
Tôn: Không có.
PV: Ông ghét nhất đặc điểm nào ở người khác?
Tôn: Không nỗ lực. Nếu bạn đã nỗ lực mà không thành công thì có thể hiểu được; nhưng nếu căn bản là không nỗ lực thì không thể tha thứ.
PV: Ông cho rằng điều gì là xa xỉ nhất?
Tôn: Có thời gian để suy nghĩ. Tôi là người có mục đích rất mạnh mẽ, thường chỉ suy nghĩ về những việc hữu ích.
PV: Ông cho rằng phẩm hạnh nào của mình bị đánh giá quá cao?
Tôn: Thế giới bên ngoài toàn là đến để bới lông tìm vết, chẳng ai nói tôi có phẩm hạnh gì, nên tôi không biết mình bị đánh giá cao ở điểm nào.
PV: Ông không hài lòng nhất với điểm nào trên ngoại hình của mình?
Tôn: Chưa từng nghĩ tới, tôi thấy vấn đề này về căn bản liên quan đến sự tự tin. Chỉ cần có tự tin, thì dù là chiều cao hay tướng mạo, có vấn đề cũng thành không có vấn đề gì cả.
PV: Trong số những người còn sống, ông coi thường ai nhất?
Tôn: Không có.
PV: Từ ngữ nào ông sử dụng nhiều nhất?
Tôn: Việc gì cần làm thì làm, nghĩ thông suốt rồi thì cứ thế mà làm.
PV: Điều đau đớn nhất đối với ông là gì?
Tôn: Hiện tại không có.
PV: Người hoặc vật ông yêu quý nhất trong cuộc đời này là gì?
Tôn: Con gái.
PV: Khi nào là khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời ông?
Tôn: Không có gì đặc biệt, vượt qua được cửa ải khó khăn là hạnh phúc nhất.
PV: Ông hy vọng mình sở hữu tài năng nào nhất?
Tôn: Tầm nhìn xa.
PV: Tâm cảnh hiện tại của ông thế nào?
Tôn: Bình thản.
PV: Ông cho rằng thành tựu vĩ đại nhất của mình là gì?
Tôn: Thay đổi vận mệnh của rất nhiều người.
PV: Nếu có thể lựa chọn, ông hy vọng điều gì được tái hiện?
Tôn: Không có gì muốn tái hiện cả.
PV: Tài sản ông trân trọng nhất là gì?
Tôn: Con người.
PV: Ông cho rằng nỗi đau nào có mức độ nhẹ nhất?
Tôn: Không có cảm giác về nỗi đau, thì càng không nói đến chuyện nhẹ hay nặng.
PV: Nghề nghiệp ông yêu thích nhất là gì?
Tôn: Nghề nghiệp mang tính khởi nghiệp.
PV: Đặc điểm nổi bật nhất của bản thân ông là gì?
Tôn: Ý thức mục tiêu khá mạnh.
PV: Ông thích nhất phẩm chất nào ở nam giới?
Tôn: Tinh thần trách nhiệm.
PV: Ông thích nhất phẩm chất nào ở nữ giới?
Tôn: Thông minh, không phải là xinh đẹp, có những cô gái rất đẹp nhưng chỉ cần mở miệng nói một câu là chẳng còn hứng thú gì nữa.
PV: Ông coi trọng đặc điểm nào nhất ở bạn bè?
Tôn: Có khả năng thấu thị, suy nghĩ thấu đáo. Ví dụ như Nhậm Chính Phi của Huawei, tuy chưa từng gặp ông ấy, nhưng tôi cảm thấy ông ấy là một người sáng suốt.
PV: Ông hy vọng mình sẽ ra đi theo cách nào?
Tôn: Ra đi trong lúc đang làm việc, đang chiến đấu.