"Anh là thủ lĩnh của bọn họ?"
Người đàn ông trung niên nhìn về phía A La Tư, gật đầu nói: "Không sai."
"Chào anh, tôi là Grant Quick." Vừa nói, hắn vừa bước lên phía trước, có vẻ như muốn bắt tay với A La Tư. Không ngờ lại bị người đàn ông tóc ngắn nắm lấy kéo lại: "Chậm đã, Grant, nhỡ họ là kẻ địch thì sao?"
"Joey, tôi đã bảo cậu bao nhiêu lần rồi, gặp chuyện thì phải động não một chút." Grant hất tay hắn ra, đi đến trước mặt A La Tư, mỉm cười chìa tay phải ra: "Anh có thể gọi tôi là Grant."
"Ta La Tư..." Khóe miệng A La Tư giật giật, chậm rãi thốt ra một cái tên giả, sau đó chìa tay phải ra bắt lấy tay hắn.
Cẩn tắc vô áy náy, trong tình cảnh chưa rõ ràng thế này, tốt nhất vẫn nên cẩn trọng.
"Ồ, Ta La Tư, hân hạnh, hân hạnh." Nụ cười của Grant có một sức hút đặc biệt, như được tắm mình trong gió xuân tháng Ba, khiến người ta cảm thấy dễ chịu.
"Còn vị này là?" Hắn lại quay sang Hào Sâm, cười hỏi.
"Ực..." Hào Sâm tiện tay đổ hết ly Whiskey vào miệng, ợ một tiếng thật dài, sau đó liếc nhìn Grant, cười hì hì: "Ta La Tác." Hắn cũng không ngốc, thấy A La Tư không nói tên thật, hắn cũng tùy tiện bịa ra một cái tên.
A La Tư bên cạnh cau mày, trên mặt thoáng lộ vẻ ngượng ngùng, tên này đúng là loại "bùn nhão không trát nổi tường".
"Ồ?" Grant lắc đầu, vẻ mặt kinh ngạc lướt qua hai người. Một người là Ta La Tư, một người là Ta La Tác, cái tên nghe như anh em, nhưng ngoại hình hai người lại khác biệt một trời một vực, tuổi tác thậm chí còn chênh nhau gần mười tuổi. Không cần nói cũng biết, đây chắc chắn là tên giả.
Mặc dù nhìn thấu tâm tư của hai người, hắn lại chẳng hề tỏ ra khó chịu. Ở nơi đất khách quê người, giữ lại chút thông tin về thân phận lai lịch là chuyện thường tình. Nếu chỉ vì một nụ cười, một câu khen ngợi mà tin tưởng người khác vô điều kiện, thì kẻ đó hoặc là đồ ngốc, hoặc là kẻ điên.
"Hân hạnh, hân hạnh." Grant tặng cho A La Tư một nụ cười hiểu ý, quay đầu nhìn người đàn ông tóc ngắn Joey: "Thứ nhất, nếu họ là kẻ địch, thì thực sự không cần phải làm ầm ĩ đến mức này để gây ra xung đột."
"Thứ hai..." Nói đến đây, hắn dừng lại một chút, quay người chỉ vào Đường Phương đang hôn mê trên ghế sofa: "Nếu là cậu, cậu có dẫn theo một người anh em bị thương để xông vào doanh trại địch không?"
Đường Phương vẫn mặc bộ quân phục rách nát kia, mặc dù vết thương trên vai đã khép miệng, nhưng những vết máu trên quần áo vẫn còn rành rành trước mắt. Rõ ràng, Grant đã coi anh là người bị thương. Tất nhiên, theo một nghĩa nào đó, anh đúng là một bệnh nhân.
"Cái này... đây có thể là một âm mưu được lên kế hoạch kỹ lưỡng của chúng." Sự tranh cãi của Y Vạn rất yếu ớt, nói đến cuối cùng đã nhỏ đến mức không nghe thấy gì nữa.
Grant quay lưng lại với hắn, dựng thẳng chiếc ghế quầy bar bị đổ, ngồi xuống bên cạnh A La Tư, chỉ vào chai Brandy thượng hạng đã có tuổi trên kệ rượu: "Tôi mời."
Lão John ngẩng đầu cười không mấy thiện cảm, vừa rót rượu vừa trêu chọc: "Lần nào cũng nói là cậu mời, nhưng có bao giờ thực sự bỏ tiền ra đâu?"
"Khà khà, khà khà." Grant cười khan hai tiếng, nhận lấy ly rượu, nâng ly về phía hai người, nhấp một ngụm nhỏ, lộ vẻ tận hưởng.
Phía bên kia, Hào Sâm không thể chờ đợi được nữa, uống cạn một hơi, bộ dạng vội vàng như Trư Ngộ Năng nuốt chửng quả nhân sâm trong Tây Du Ký.
A La Tư cũng nhấp một ngụm nhỏ, khẽ lắc lư ly rượu, làm ra vẻ say sưa.
"Mạn phép hỏi một câu, mấy vị là tình cờ đi ngang qua, hay đến đây có việc?" Grant dường như vô tình hỏi.
Vì hắn đã lược bỏ lai lịch không nhắc đến, chỉ hỏi mục đích, A La Tư nghĩ ngợi rồi thấy không cần phải giấu giếm, bèn đặt ly rượu xuống nói: "Bạn của tôi bị thương, cần tìm một nơi để tĩnh dưỡng, nếu tìm được bác sĩ xem qua thì tốt nhất."
"Bác sĩ ư..." Grant trầm ngâm một lát rồi nói: "Thật không khéo, phòng khám trong trấn đóng cửa rồi, ngày mai có lẽ sẽ mở lại. Nếu hai vị không chê, cứ ở lại đây, trên lầu có phòng khách."
Trong lời nói của hắn lộ ra một ý tốt, nhưng trong tai A La Tư lại có chút đáng suy ngẫm. Phòng khám đóng cửa? Tại sao lại đóng cửa? Trên đường đi tới đây, hầu hết các cửa hàng đều treo biển đóng cửa, chẳng lẽ hôm nay là một ngày đặc biệt?
Hơn nữa, tuy Grant nói rất khách sáo, muốn giữ hai người ở lại, nhưng giọng điệu lại có chút khác lạ, vừa giống như mời mọc, lại vừa giống như yêu cầu. Liên kết với tình hình hiện tại, e rằng hôm nay, thị trấn nhỏ này sẽ có sóng gió.
Đi hay ở? Nếu chọn đi, khó đảm bảo Grant sẽ không trở mặt. Hơn nữa, với tình trạng của Đường Phương, có thể đi đâu? Theo biển báo trên đường, thị trấn gần nhất cách đây hơn 300 km, nếu đi bộ thì đến bao giờ mới tới? Cơ thể Đường Phương nếu không sao thì tốt, một khi có chuyện gì, chẳng phải sẽ làm lỡ thời gian điều trị sao?
Hơn nữa, vấn đề thân phận của ba người cũng rất phiền phức. Trong hồ sơ quân đội, ba người có lẽ đã bị liệt vào danh sách tử trận. Nếu đường hoàng xuất hiện ở thành phố lớn như vậy, một khi bị chính phủ phát hiện, chờ đợi họ sẽ là cuộc truy đuổi không hồi kết. Đường Phương còn tỉnh táo thì không sao, với bản lĩnh của anh, đủ để bảo vệ cả ba. Nhưng khổ nỗi anh cứ hôn mê bất tỉnh, trong khi các chỉ số sinh tồn lại rất bình thường.
Nếu ở lại, liệu có bị vạ lây không? Nhóm của Grant định làm gì, anh không biết. Nhỡ đâu gây ra kẻ địch mạnh, kéo cả ba người vào, thì lúc đó thoát thân thế nào?
A La Tư siết chặt khẩu Saint Knight M5 bên hông, không khỏi thấy đau đầu. Trước đây có Đường Phương, con đường phía trước phải đi thế nào, anh không cần bận tâm. Còn bây giờ, một người hôn mê bất tỉnh, một người khác thì "gỗ mục không thể đẽo", không gây thêm rắc rối đã là may mắn lắm rồi.
Grant thấy anh trầm ngâm không nói, cũng không vội, cứ nhấp từng ngụm rượu. Hào Sâm bên cạnh thì đầu óc không nhiều khúc chiết như vậy, cười toe toét với gã đối diện: "Ở lại thì được, nhưng rượu phải đầy đủ."
"Cái này dễ thôi." Grant cười khà khà, nháy mắt với lão John.
Người phục vụ già quay người lấy hai chai Tequila nồng độ cao từ kệ rượu, đặt "bộp" một tiếng lên quầy: "Cho cậu uống cho đã đời."
"Ha ha ha ha... phen này có thể thỏa cơn ghiền rượu rồi." Đối với loại người như Hào Sâm, chỉ cần hôm nay có rượu, dù ngày mai có phải lên máy chém, hắn vẫn cứ uống cho sướng.
"Hào Sâm!" A La Tư cau mày quát. Grant rõ ràng muốn giữ chân hai người để tránh lộ tin tức, một khi đã đồng ý, ai biết được sẽ bị cuốn vào chuyện kinh khủng nào?
Hào Sâm dù cứng đầu nhưng không phải kẻ ngốc, nghe vậy nhìn Đường Phương đang hôn mê trên ghế sofa, không khỏi rụt cổ lại, đẩy hai chai Tequila ra xa một chút.
Grant cau mày, định nói gì đó. Đột nhiên, nghe tiếng cửa sau lưng mở, một thằng nhóc gầy gò, đuôi mắt trái có nốt ruồi lệ xông vào phòng, ánh mắt lướt qua mọi người rồi dừng lại trên người Grant: "Thủ lĩnh, bọn họ tới rồi."
Sắc mặt Grant thay đổi, nụ cười trên khóe miệng thu lại, tiện tay đổ nốt ngụm rượu cuối cùng vào miệng, đứng dậy, ánh mắt quét qua mọi người trong sảnh: "Đến lúc rồi, đi thôi."
Không có lời lẽ hùng hồn, không có bài diễn thuyết sôi sục, chỉ có một câu rất bình thản.
Tiếng bước chân lộn xộn vang lên, những người đàn ông vốn ẩn mình trong bóng tối hoặc nấp trong góc khuất lần lượt đứng dậy, chỉnh đốn súng ống, nối đuôi nhau đi về phía cửa quán bar.
Cuối cùng, Grant quay đầu nhìn A La Tư và Hào Sâm, hạ giọng nói: "Đừng ra ngoài. Súng đạn không có mắt, chúng tôi coi các anh là bạn, không có nghĩa là kẻ địch cũng coi các anh là bạn."
Nói đoạn, hắn bước sang một bên, cầm chiếc mũ cao bồi trên bàn, nhẹ nhàng đội lên đầu rồi quay người rời khỏi quán bar.
A La Tư cau mày, do dự một lát rồi thở dài một hơi. Lời của Grant rất có lý, không ra ngoài, trốn ở đây rất an toàn. Nếu ra ngoài, một khi lộ mục tiêu, ai biết được có bị coi là đồng bọn của nhóm Grant hay không.
Kẻ địch đến từ đâu? Thực lực thế nào? Những điều này anh đều không biết, để an toàn, tốt nhất vẫn nên ở lại đây.
"Trên lầu có phòng, nếu mệt thì có thể lên ngủ một lát." Lão John rót nửa ly rượu đẩy về phía anh: "Hai vị, nghe lời khuyên của lão già này, tốt nhất đừng khoe súng ra ngoài, gần đây tinh cầu Kroton không được yên bình cho lắm."
A La Tư nhận lấy ly rượu, gật đầu suy tư.
"Lão John, cho tôi một ly." Thằng nhóc vừa báo tin cho Grant đi tới quầy bar ngồi xuống, vẻ mặt đầy oán trách nói.
Tất cả mọi người đều đi rồi, chỉ mình nó bị bỏ lại, điều này khiến nó rất không vui và cũng rất bị tổn thương.
"Sam, nhóc chưa đến tuổi uống rượu đâu." Lão John trừng mắt nhìn nó.
Tiểu Sam nhướn mày, bất mãn trừng mắt nhìn lại: "Lão John, năm nay cháu đã 16 tuổi rồi, làm ơn đừng dùng cái ánh mắt nhìn trẻ con đó để trừng cháu, cháu thấy khó chịu lắm."
Lão John nhún vai, mỉm cười để lộ hàm răng vàng ố: "Nhóc vốn dĩ là một thằng nhóc con, lại còn là một thằng nhóc không biết tự lượng sức mình."
"Ông..." Tiểu Sam hừ lạnh một tiếng, nhảy xuống ghế quầy bar, quay người đi đến cạnh ghế sofa, nhìn Đường Phương từ đầu đến chân, cuối cùng dừng lại trên bộ quần áo đầy máu của anh: "Anh ấy bị thương à?"
A La Tư quay đầu nhìn thằng nhóc, gật đầu, khẽ "ừ" một tiếng.
"Ồ, tội nghiệp quá, các anh đợi chút..." Nói xong, Tiểu Sam chạy biến lên lầu. Một lát sau, nó xách một hộp cứu thương chạy xuống, đặt "bộp" lên bàn: "Trong này có keo y tế, nước sát trùng, băng gạc gì đó, các anh xem có dùng được không."
A La Tư không kìm được lộ ra một nụ cười, vươn tay xoa đầu nó: "Tuy không dùng được, nhưng vẫn cảm ơn nhóc."
Tiểu Sam cố sức gạt tay A La Tư ra, tức giận nhìn anh: "Không được chạm vào đầu cháu."
Thằng nhóc lúc này trông như một chú mèo con bị giẫm phải đuôi. Là một kẻ cứng đầu luôn tự cho mình đã trưởng thành, nó rất ghét bị người khác đối xử như trẻ con.
"Ha ha ha." A La Tư cười một cách hiểu ý, trong mắt không kìm được lộ ra vẻ hoài niệm.
Hào Sâm bên cạnh cũng bị thằng nhóc chọc cười, vươn tay lau vết rượu trên miệng, chìa tay ra trước mặt nó: "Nào, thằng nhóc, chúng ta vật tay đi, nếu nhóc thắng được ta, từ nay về sau, ta sẽ gọi nhóc là đại ca, thế nào?"
Tiểu Sam nhìn bàn tay to như cái quạt của Hào Sâm, rồi nhìn lại bàn tay chưa đầy nửa gang của mình, không khỏi có chút do dự.
Do dự hồi lâu, nó nghiến răng, vòng qua A La Tư, đi đến cạnh Hào Sâm, vẻ mặt quật cường chìa tay mình ra: "Thi thì thi, cháu không sợ ông đâu."
"Tốt, đúng là đàn ông." Hào Sâm cố nhịn cười, gật đầu chìa tay phải ra: "Đến đây."
"Ưm." Tiểu Sam trèo lên ghế quầy bar, cố gắng giữ người bằng phẳng, cũng chìa tay phải ra nắm lấy tay Hào Sâm: "Được rồi, cháu sắp dùng sức đây..."
"Đến đây." Hào Sâm nháy mắt nói.
"Á..." Tiểu Sam không nói nhiều, nín thở, cổ tay đột ngột dùng lực.
Tay nó run rẩy, những sợi gân tím hơi nổi lên, khuôn mặt đỏ bừng. Nó nghiêng người, gần như dồn hết sức lực vào tay phải. Nhưng, hiện thực rất tàn khốc, cánh tay đối phương cứ như một ngọn núi sừng sững, đừng nói là lật ngược, đến cử động cũng khó.
"Ha ha ha..." Hào Sâm cuối cùng không nhịn được, trực tiếp kéo tay Tiểu Sam nhấc bổng cả người nó lên, rồi đặt xuống chiếc ghế quầy bar bên cạnh: "Nhóc con, nhóc thua rồi."
Mặc dù trong lòng đã chuẩn bị sẵn, nhưng cảm giác thất bại to lớn vẫn khiến nó rất khó chịu.
Hào Sâm xoa đầu nó: "Này, nhóc con, chút thất bại này mà không chịu nổi sao? Sau này làm sao làm một đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất. Hồi còn ở trên võ đài, ta từng nếm không ít thất bại, một lần thất bại chẳng là gì cả, nam nhi đứng giữa đời, phải có một trái tim của kẻ mạnh."
Tiểu Sam ngẩng đầu nhìn hắn, gật đầu như hiểu như không.
Hào Sâm vung tay, "bộp" một tiếng vỗ lên vai thằng nhóc, tiện tay đưa nửa ly Tequila qua: "Nào, lão già kia không cho nhóc uống, của chú cho nhóc đấy."
Nhìn chất lỏng màu trắng trong suốt trong ly, Tiểu Sam nghiến răng, nhận lấy rồi dứt khoát đổ vào miệng.
Đây là lần đầu tiên nó uống rượu, lại còn là loại rượu chưng cất nồng độ cao như Tequila. Vị cồn cay nồng hoành hành trong khoang miệng, rượu trôi xuống cổ họng như hắt một gáo dầu sôi lên mặt nước, cảm giác nóng bỏng chạy loạn khắp ngũ quan.
"Khụ khụ." Tiểu Sam ho sặc sụa.
Lão John đối diện co giật khóe miệng mấy cái, một phần là vì bất lực, phần khác cũng bất mãn vì Hào Sâm gọi mình là "lão già".
A La Tư cũng giật giật cơ mặt, khóe miệng gần như kéo tận mang tai. Không ngờ tên cục súc, đầu to cổ ngắn này lại có thể thốt ra những lời đầy triết lý như vậy.
Ừm, nếu đưa hắn vào quân đội làm công tác tư tưởng cho binh sĩ, chắc chắn sẽ rất có tương lai.