Khi bàn tay đang phủ đầy tia điện của Đường Phương chạm vào cột đèn tín hiệu, năng lượng xung điện từ mạnh mẽ tức thì xuyên thấu lớp cách điện của hệ thống giám sát mạch kín, tựa như một cơn cuồng phong càn quét toàn bộ nhà máy thép và khu vực lân cận.
"Xẹt xẹt..." Trong phòng giám sát của trung tâm chỉ huy, hàng trăm màn hình theo dõi đồng loạt tắt ngóm.
"Không... không xong rồi, xảy... xảy ra chuyện lớn rồi." Người lính gác vừa tận mắt chứng kiến Đường Phương dùng thiết bị không rõ nguồn gốc làm tê liệt toàn bộ camera giám sát trong khu vực nhà máy thép lập tức đứng bật dậy.
"Đỗ Thiều Huy, cậu đừng có nói đớt nữa, nói từ từ thôi..." Một gã trông có vẻ là đội trưởng đội cảnh vệ thong thả vứt lá bài trên tay xuống, quay đầu nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Thế nhưng khi nhìn thấy những màn hình giám sát tối đen, biểu cảm trên mặt hắn như thể có ai đó đâm sau lưng một nhát, khó coi vô cùng: "Chuyện gì thế này? Đội bảo trì, đội bảo trì đâu..."
"Độ... đội trưởng... là... là ba tên vừa rồi làm đó."
"Đỗ Thiều Huy, tôi bảo cậu bao nhiêu lần rồi, đừng có mà nói đớt vào thời khắc quan trọng." Đội trưởng cảnh vệ lộ vẻ giận dữ không hài lòng, suy ngẫm hồi lâu mới hiểu ý hắn: "Cậu... cậu nói cái gì? Là ba nhân vật lớn kia làm? Đỗ... Đỗ Thiều Huy, cậu đang giỡn mặt với tôi đấy à?"
"Độ... đội trưởng, là... là thật đó."
"Đội trưởng cái con khỉ, uốn thẳng lưỡi lại rồi hãy nói." Rõ ràng, đội trưởng cảnh vệ không hề tin lời hắn: "Đội bảo trì, mau, nhanh chóng kiểm tra sự cố đi."
---❊ ❖ ❊---
Khi phòng giám sát đang hỗn loạn, tại khu vực vành đai ngoài của căn cứ công nghiệp quân sự Apalus, trên con đường cạnh nhà máy thép.
Hào Sâm liếc nhìn cột đèn tín hiệu đã báo hỏng, nhếch mép cười: "Đây gọi là dẫn sói vào nhà."
Đường Phương không thèm để ý đến gã, tiện tay vung lên, 112 lính thủy đánh bộ, 12 lính cướp bóc và 12 lính thu hoạch xuất hiện hai bên đường.
"Các con, đi thôi. Thời cơ để làm một vố lớn đã đến rồi."
Gã gầm lên một tiếng, đang định dẫn quân xuất phát thì Đường Phương chợt gọi lại: "Khoan đã."
"Sao thế?" Hào Sâm khó hiểu hỏi.
"Chừng này binh lực vẫn chưa đủ..."
"Vẫn chưa đủ?" Không chỉ Hào Sâm, A La Tư cũng sững sờ. Phải biết rằng sức chiến đấu mà 136 đơn vị lính Nhân tộc này phát huy ra đủ để sánh ngang với nửa lữ đoàn thiết giáp, thế mà vẫn chưa đủ sao?
Đường Phương không nói gì, tâm trí chìm vào không gian hệ thống. Trong căn cứ Nhân tộc, số lượng trạm tiếp tế đã đạt đến 20, trung tâm chỉ huy quỹ đạo thậm chí còn vận dụng kỹ năng "Điều động tiếp tế" để tăng nhân khẩu cho tất cả các trạm, nghĩa là: các trạm tiếp tế hiện tại có thể cung cấp 16 đơn vị nhân khẩu.
Sau trận chiến tại căn cứ không quân Kabuto, các chỉ số tài nguyên lại lên một tầm cao mới, đạt mức 58.445 tinh thể và 2.375 khí gas. Lúc này, số nhân khẩu của Nhân tộc là 149/314. Có thể thấy, giới hạn đơn vị của hệ thống StarCraft có thể phá vỡ ngưỡng 200, điều này mang lại cho anh sự tiện lợi cực lớn, giúp anh có thể sản xuất thêm nhiều quân hơn, từ đó sở hữu sức mạnh quân sự hùng hậu hơn.
"Lá chắn Dũng Sĩ" vốn được quân đội chính phủ coi là tuyến phòng thủ kiên cố không thể phá vỡ, ngoài khả năng phòng thủ siêu cấp của tường thành và năng lực tấn công đối đất đối không, bên trong tường thành còn có không ít robot phòng vệ thông minh. Biết đâu chừng còn xuất hiện những gã khổng lồ như "Kỵ sĩ trọng giáp".
Huống hồ ba người họ đến đây là để làm lớn chuyện, ép chủ lực của Quân đoàn 3 ở chiến trường phía Đông phải quay về. Những màn quấy rối nhỏ lẻ rõ ràng không còn phù hợp với tình hình hiện tại, chỉ khi khiến phía quân đội cảm thấy áp lực, tốt nhất là tiêu diệt toàn bộ lữ đoàn phòng thủ thành phố đến chi viện sau khi phát hiện căn cứ hỗn loạn, mới có thể thực sự đạt được hiệu quả "vây Ngụy cứu Triệu".
Một lính cướp bóc tốn 100 tinh thể, 25 khí, chiếm 2 đơn vị nhân khẩu. Một lính thu hoạch tốn 50 tinh thể, 50 khí, chiếm 1 đơn vị nhân khẩu.
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Đường Phương quyết tâm. Anh điều khiển SCV đặt thêm 10 trạm tiếp tế, đồng thời thêm 150 lính thủy đánh bộ, 50 lính cướp bóc, 10 lính thu hoạch vào hàng chờ sản xuất.
Chỉ số tài nguyên thay đổi, giảm từ 58.445/2.375 xuống còn 44.445/625. Còn nhân khẩu vọt lên 409/474.
Tiếp đó, anh tiện tay triệu hồi, lỗ sâu xuất hiện, 210 lính Nhân tộc cùng nhau bước ra.
Hào Sâm đứng hình, điếu xì gà trong miệng A La Tư cũng rơi xuống đất, tàn thuốc vung vãi thành một đống. Cộng thêm những đơn vị Nhân tộc bên đường, tổng cộng có 262 lính thủy đánh bộ, 62 lính cướp bóc và 20 lính thu hoạch.
Nếu chỉ tính số lượng thì đây đã là một tiểu đoàn quân chính quy. Nếu tính thêm khả năng tác chiến mạnh mẽ của các đơn vị này, e rằng có thể địch lại nửa sư đoàn thiết giáp...
"A La Tư, anh dẫn 100 lính thủy đánh bộ, 30 lính cướp bóc, 10 lính thu hoạch, từ đây đi về phía Tây, dọc theo tuyến A tiến về phía Bắc. Trên đường đi, bất cứ thứ gì có thể nổ, có thể cháy, thì không được bỏ sót."
"Hào Sâm, cậu dẫn 100 lính thủy đánh bộ, 30 lính cướp bóc, 10 lính thu hoạch, từ đây đi về phía Đông, dọc theo tuyến B tiến thẳng vào trung tâm..."
"Cứ yên tâm, chuyện phá hoại tôi là giỏi nhất." Không đợi anh nói hết, gã đã chen lời: "Nơi nào đi qua cỏ không mọc nổi sao... yên tâm, tôi sẽ cho đám người quân đội đó thấy thế nào mới là ngày tận thế thực sự."
"Đã hiểu rõ thì xuất phát thôi." Đường Phương không nói nhiều, dẫn theo 62 lính thủy đánh bộ và 2 lính cướp bóc còn lại, đi thẳng về phía Bắc.
Nhiệm vụ của A La Tư và Hào Sâm là phá hoại, phá hoại hết mình, tốt nhất là san phẳng toàn bộ mặt bằng của căn cứ công nghiệp quân sự. Còn mục tiêu của anh là khu vực nội thành! Nơi có các viện nghiên cứu khoa học quân sự.
"Các con, tới đây!" Hào Sâm gào lên một tiếng, tiện tay ném một quả lựu đạn lật tung chiếc xe bọc thép, gã như một con gấu đen đang phát cuồng, dẫn theo các đơn vị chiến đấu ùa về phía Đông như thủy triều.
A La Tư thì khiêm tốn hơn nhiều, gã nhặt nửa điếu xì gà dưới đất, không chút chê bai nhét vào miệng, vẫy tay với các thành viên trong tiểu đội đang chỉnh đốn đội ngũ, rồi sải bước chạy về phía Tây.
Tiễn hai người khuất tầm mắt, Đường Phương lấy bộ giáp Marine ra mặc vào, rồi ngước nhìn trung tâm căn cứ công nghiệp quân sự Apalus, nơi có một tòa tháp xoắn ốc cao hàng trăm mét, sừng sững như cột chống trời dưới vòm trời.
"Ầm, ầm..." Những tiếng nổ trầm đục liên tiếp truyền đến, không xa đó, khói đen cuồn cuộn lẫn trong ngọn lửa đỏ rực bốc lên, tạo thành những con sóng dữ trong khu nhà máy vốn tĩnh lặng như mặt nước.
Mặt đất rung chuyển, đó là trận động đất do các ống lò chứa vật liệu cháy nổ gây ra.
Khói đen che lấp bầu trời, ánh lửa cuồng bạo như rồng...
Lò cảm ứng, bồn chứa liệu, khoang nhiên liệu... vô số vật liệu dễ cháy nổ liên tiếp phát nổ, từng đợt sóng chấn động nhanh chóng lan tỏa ra xung quanh.
"Đùng, đùng, đùng..." Tiếng rung từ lòng đất truyền lên như tiếng búa tạ gõ vào trống, khiến lòng người bất an hoảng sợ.
Trong phòng giám sát của trung tâm chỉ huy "Lá chắn Dũng Sĩ", đám lính gác đã chẳng còn tâm trí đâu để tán gẫu, không còn nhã hứng đánh bài cá cược, càng không có tâm trạng để ngủ nướng, tất cả đều nhìn nhau với vẻ mặt ngơ ngác...