Trong vũ trụ chưa bao giờ thiếu những cảnh tượng tự nhiên rực rỡ muôn màu, những hình ảnh như vậy có lẽ ở một mức độ nào đó mà nói thì chẳng là gì cả. Thế nhưng, khi hình ảnh rung chuyển một chút rồi chuyển sang một phân cảnh khác, e rằng bất cứ người nào có tư duy bình thường đều không thể không lay động.
Hai chiến hạm, không, dùng từ "chiến hạm" đơn thuần để gọi thì không thỏa đáng lắm. Nếu so sánh với những chiến hạm hình mực ống bên cạnh chúng, chỉ riêng chiều dài thôi e rằng đã lên tới hàng trăm cây số.
Một chiếc có hình dạng như bạch tuộc, phần đuôi là kết cấu hình bầu dục kéo dài hàng trăm cây số, tiếp đó là bộ phận miệng khổng lồ hình hoa loa kèn, trông có vẻ là pháo chính của chiến hạm. Bên cạnh pháo chính là những xúc tu khổng lồ xòe ra như cánh hoa, chiều dài gần 200 cây số, vô số lớp cấu tạo keo nhân tạo bao bọc từng tầng các khớp nối, trên bề mặt kim loại lấm tấm những tinh thể khổng lồ lớn nhỏ khác nhau.
Chiếc còn lại về chiều dài thì hơi kém hơn một chút, nhưng nó thắng ở đường kính. Ba khối bầu dục khổng lồ có màu sắc như trân châu kết hợp với nhau trên trụ thoi khổng lồ ở trung tâm giống như cánh quạt. Bề mặt của nó được cấu tạo từ nhiều ô tinh thể lớn nhỏ khác nhau, giữa các ô tinh thể là những rãnh năng lượng màu xanh u tối bao phủ toàn bộ thân tàu như mạng nhện, nhìn từ xa trông như một món đồ thủ công tinh xảo trong suốt.
Hai vật thể bay dài hàng trăm dặm này, gọi là pháo đài không gian còn chính xác hơn là gọi là chiến hạm. So với chiếc chiến hạm có vòng trung tâm, hai bên thu lại thành mũi giáo mà Đường Phương từng thấy trước đó, thì nó đúng là "trứng chọi đá".
So với những mảnh vỡ chiến hạm nhỏ bé tan tành bên cạnh, thể trạng cặp đôi pháo đài không gian này vẫn coi là nguyên vẹn, chỉ là pháo đài bạch tuộc bị đứt một chiếc xúc tu, còn pháo đài trân châu bị vạt mất một góc.
Giờ phút này, hai con quái thú tinh không trong hình ảnh đều rơi vào trạng thái tĩnh lặng, như hai cỗ quan tài, khi sống là kẻ thù, khi chết đi vẫn phải làm oan gia đối đầu.
Vài phút sau, ảnh chiếu ba chiều chớp nháy hai cái rồi từ từ biến mất. Căn phòng lại khôi phục vẻ tĩnh lặng, chỉ có ánh sáng từ ngọn lửa linh năng và vòng tinh thể phản chiếu, làm cho khoang tàu lấp lánh ánh sáng dịu nhẹ, như đang ở dưới nước.
Đáng tiếc là Đường Phương đi quá vội, nếu như có thể kiên nhẫn đợi thêm một lát, chắc chắn sẽ được chứng kiến cảnh tượng tráng lệ và rực rỡ này.
---❊ ❖ ❊---
Hơn 4 tiếng sau, tàu con thoi Ngân Nguyệt chui ra khỏi một vành đai mảnh vụn dày đặc, bay đến vị trí cách trạm trung chuyển vài nghìn mét. Cảng nhỏ ở khu vực vòng trong mở ra, tàu con thoi chậm rãi tiến vào di tích rồi hạ cánh xuống một bãi đáp.
Lúc này đã qua 16 tiếng kể từ khi Đường Phương rời trạm trung chuyển. Đội SCV vẫn đang khẩn trương sửa chữa những khu vực bị hư hại ở vòng ngoài trạm trung chuyển. Sau khi xác nhận tiến độ sửa chữa từ chỗ Emma, Đường Phương gọi Phù Lôi Á đang bĩu môi, biểu cảm có chút không vui lại, rồi ra lệnh "theo sát" cho hai cỗ "Cupid", sau đó sải bước đi về phía cảng chính nơi tàu Sao Mai đang đậu.
Phù Lôi Á buồn bực đi theo phía sau. Dù đã có được một đôi Phong Hỏa Luân, có thể đem ra khoe khoang trước mặt Đường Vân, Anh Lạc một phen, khiến họ cũng phải thèm thuồng, nhưng... nhưng cô nàng từ trong thâm tâm lại không vui nổi. Ở bên ngoài muốn quậy phá, muốn làm loạn, muốn giày vò thế nào cũng không ai quản. Nhưng một khi đã trở về tàu Sao Mai, thì cứ như con chim hoàng yến bị nhốt trong lồng. Muốn một mình chiếm hữu Đường Phương ư? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày, còn có hai nữ quân y kia, chắc chắn lại sẽ như cái đuôi nhỏ bám theo cô không rời.
Về việc Phù Lôi Á đang nghĩ gì, tại sao không vui, Đường Phương hiểu rõ như lòng bàn tay. Thực ra anh cũng không muốn như vậy, bản thân không thể lúc nào cũng kè kè bên cạnh cô, lại không thể đem tính mạng của Đường Vân, Khắc Lôi Á và những người khác ra làm trò đùa, chỉ đành ủy khuất Phù Lôi Á một chút. Nhiều nhất là khi rảnh rỗi sẽ bù đắp cho cô, ở bên cô nhiều hơn.
Hai người đang đi trước sau, thì đụng phải Khâu Cát Nhĩ dẫn theo vài thuyền viên của tàu Sao Mai đi tới. Do sau khi trở về Đường Phương vẫn chưa liên lạc với cách người như Cách Lan Đặc, pháo thủ sững người một chút rồi cười hì hì nói: "Đường Phương, anh về rồi."
Cậu ta không cười còn đỡ, vừa cười một cái, vết bầm tím ở đuôi mắt dồn lại thành một cục, nhìn từ xa cứ như dán một miếng cao chó. Tên Hào Sâm kia cũng đủ tàn nhẫn, đồng đội cùng chiến hào mà cũng dám ra tay nặng như vậy. Đã một tuần trôi qua, vết thương trên mặt Khâu Cát Nhĩ vẫn như một hũ dưa muối, xanh đỏ tím vàng đủ cả, dưa chuột muối, dưa vàng muối, cải chua đều có đủ.
Đường Phương cố nhịn cười gật đầu, hỏi cậu ta đi đâu. Khâu Cát Nhĩ đáp là đi tuần tra, hóa ra Cách Lan Đặc sợ trong trạm trung chuyển ẩn giấu nguy hiểm tiềm tàng gì đó, nên đặc biệt phái cậu dẫn vài người đi kiểm tra cẩn thận.
Xét thấy trạm trung chuyển quả thực có vài khu vực hệ thống giám sát bị hỏng, ít nhiều tồn tại điểm mù, nên anh gật đầu để họ đi qua, còn mình thì dẫn Phù Lôi Á tiếp tục tiến lên.
Khi đi ngang qua hai cỗ "Cupid", các thuyền viên nhìn chúng với vẻ kinh ngạc. Hạm trưởng đại nhân khả kính của họ đúng là đã phát huy tài năng "tiện tay dắt dê" đến mức cực hạn. Đi ra ngoài một chuyến là thế nào cũng phải kiếm được chút lợi lộc trở về. Ở Mỹ Giai Nhĩ lấy được một trạm trung chuyển, sau đó lại "hốt" sạch hang ổ của Lãnh chúa Lan Tư Lạc, cuối cùng còn gài bẫy Liên hiệp hạm đội một vố. Chà, đến "Vùng đất mất tích" sau, đi ra ngoài mới có nửa ngày, quay đầu lại đã dắt về một đôi người máy pha lê.
"Nhìn cái gì mà nhìn, đừng nhìn nữa, mau đi thực hiện nhiệm vụ đi, lão tử cái bụng đói meo rồi đây này." Khâu Cát Nhĩ hét lớn vài tiếng, dẫn người đi xa dần.
Đường Phương cũng không để ý, cùng Phù Lôi Á tiếp tục tiến về phía trước. Vài phút sau, đến cảng chính khu vực vòng ngoài, nơi tàu Sao Mai đang neo đậu. Sau khi xuống thang nâng, anh nhìn quanh môi trường xung quanh một lượt, đến khi nhìn thấy cảnh tượng trên sàn vận chuyển đối diện, anh không khỏi sững người.
Trên sàn vận chuyển rộng vài cây số, rải rác chất đống một số mảnh vỡ chiến hạm. Nhìn từ hình dáng, chắc chắn là những mảnh vụn chiến hạm còn sót lại trong chiến trường không gian bên ngoài trạm trung chuyển, từ thiết bị đẩy, đến hệ thống vũ khí, rồi đến những tàu con thoi nhỏ còn tương đối nguyên vẹn, chất đống dày đặc cả một vùng.
Hạm vụ quan Vưu Phỉ đang cầm một chiếc PDA làm công việc thống kê bên cạnh, Ni Hách Mại Á và Cách Lan Đặc đứng một bên, vài thuyền viên trong ban kỹ thuật có chút hiểu biết về sửa chữa máy móc dưới sự dẫn dắt của Chu Ngải, tay cầm thiết bị kiểm tra, đi lại giữa các mảnh vỡ để thu thập dữ liệu.
"Chuyện gì vậy?" Đường Phương đi tới trước mặt Ni Hách Mại Á và Cách Lan Đặc, nhíu mày hỏi.
"Ơ, cậu về rồi à?" Cách Lan Đặc cười cười, nhân tiện giải thích.
Hóa ra sau khi Đường Phương và Phù Lôi Á đi, mọi người rảnh rỗi không có việc gì làm, Chu Ngải liền buột miệng đưa ra một đề nghị, Khắc Lôi Á, Ni Hách Mại Á và những người khác đều tán thành. Cả nhóm tận dụng tàu con thoi không gian, thiết bị kỹ thuật không gian trên tàu Sao Mai, kéo những mảnh vỡ chiến hạm nhỏ xung quanh trạm trung chuyển vào cảng không gian.
Di tích người Y-Phổ-Tây trân quý thế nào mọi người đều biết rõ, dù chỉ là những mảnh vỡ chiến hạm này, giá trị nghiên cứu của chúng cũng cực kỳ cao. Mặc dù thuyền viên trên tàu Sao Mai đa số là kẻ thô lỗ, người có chút học thức chỉ có một mình Ngõa Luân Đinh, mà lại còn là một nhà sinh vật học, không hề đụng chạm đến những thứ về kỹ thuật chiến hạm.
Tuy nhiên, thuyền viên tinh thông sửa chữa máy móc thì vẫn có vài người. Để họ nghiên cứu, sao chép công nghệ người Y-Phổ-Tây thì không làm được, nhưng nếu chỉ là cấy ghép thành phẩm lên tàu Sao Mai, thì chắc không phải là vấn đề khó khăn gì.
Đương nhiên, cho dù họ không có bản lĩnh đó, chẳng phải còn có hạm trưởng đại nhân sao? Thiết bị phát trường lực vạn năng đều đã lắp lên rồi, cấy ghép các thiết bị khác chắc cũng không phải chuyện khó.
Thế là, hơn một nửa thuyền viên của chiến hạm đều hành động, bắt đầu công trình nhặt phế liệu hùng hậu. Có lẽ đối với Đường Phương, những mảnh vỡ chiến hạm tan tành này là phế liệu, nhưng đối với Chu Ngải, Ni Hách Mại Á và những người khác mà nói, thì nó còn quý hơn cả vàng. Cái nghề nhặt phế liệu kiểu này, bao nhiêu người cầm đèn đi tìm cũng không thấy.
Nếu để những đội thám hiểm ngày ngày đi lại bên rìa vùng đệm, cầu khẩn khắp nơi, hy vọng có thể có một mảnh di hài chiến hạm rơi trúng đầu mình ở bên ngoài "Vùng đất mất tích" biết được có một đám người phơi cá muối chất đầy hàng trăm mảnh di tích trên sàn vận chuyển, lại còn bị hạm trưởng của họ chê là một đám ăn mày nhặt phế liệu, e rằng họ chỉ muốn đâm đầu vào tường chết cho xong.
Thứ mà trong mắt anh chỉ là một đống rác, tùy tiện lấy ra một món đem ra chợ đen, quay tay cái là được mấy chục triệu, hàng trăm triệu tinh tệ. Có số tiền này, tiêu xài tiết kiệm một chút, nửa đời sau cũng không cần phải lo lắng.
Người xưa có câu, không làm chủ không biết củi gạo đắt đỏ. Đường Phương lại thuộc loại người làm chủ cũng không biết củi gạo đắt đỏ. Cách Lan Đặc cảm thấy giao tiếp với anh có trở ngại, là một phó hạm trưởng luôn cần kiệm liêm chính, ông thực sự không thể đồng tình với cách gọi "nhặt phế liệu" của anh.
Đã bao giờ thấy kẻ "nhặt phế liệu" nào mà vui vẻ, hớn hở như cưới được Yêu Cơ Ngân Hà chưa? Đã bao giờ thấy gã đàn ông nào cẩn thận, chăm chút tỉ mỉ hơn cả nâng niu tình cũ sau khi ân ái chưa? Những món đồ chất đống trên sàn vận chuyển, tùy tiện lấy ra một món cũng đủ tiền cưới vợ rồi.
Phần lớn thuyền viên trên tàu Sao Mai là binh sĩ quân khởi nghĩa trong trận chiến Khắc La Thản, từ bao giờ đã thấy cảnh này? Thứ kim loại rác rưởi trong mắt Đường Phương, trong mắt họ rõ ràng là từng đống tiền lớn.
Đường Phương đang tán gẫu với Cách Lan Đặc, thì từ một lối thoát dẫn đến cửa cảng không gian, một thang nâng từ từ hạ xuống. Bạch Hạo đứng cạnh tàu con thoi vừa lau mồ hôi vừa hét lớn xuống dưới: "Mau lên, mau lên, một thiết bị đẩy lớn quá, để mang được nó về, tốn bao nhiêu sức lực mới xong đấy."
Đường Phương nghe tiếng quay đầu nhìn lại, vừa ngước mắt lên, quả nhiên thấy cạnh tàu con thoi đặt một thiết bị đẩy, chỉ riêng về thể tích thôi đã lớn hơn xe tăng chủ lực mấy vòng.
"Ơ, sếp, anh về rồi à?" Cậu ta đang định kể công với Cách Lan Đặc, nhìn thấy Đường Phương đứng bên cạnh, không khỏi cười hì hì: "Sếp, anh xem, thiết bị đẩy này được bảo quản nguyên vẹn chưa này."
"Ha ha..." Đường Phương chỉ biết cười gượng, không gật đầu cũng không đáp lời. Nhìn thấy Bạch Hạo, Cách Lan Đặc và những người khác đầy khí thế, một bầu không khí sôi nổi như nông nô được giải phóng chia ruộng đất, anh thực sự không nỡ ngắt quãng niềm vui của mọi người.
Sau khi đã tận mắt chứng kiến dữ liệu hình ảnh đồng bộ của trạm quan sát "Sách Nhĩ Nạp", trong mắt anh, những mảnh vụn lớn nhỏ trôi nổi trong không gian vũ trụ "Âu Mễ Già-2" thì tính là cái gì?
Nếu để họ chứng kiến nghĩa địa không gian của hệ sao "Đức Nhĩ Tháp-5" thì sẽ có cảm tưởng gì? Còn có nhà máy sản xuất chiến hạm vũ trụ hoàn chỉnh ở "A Nhĩ Pháp-7", so với những mảnh vụn báo hỏng này, không khác gì sự khác biệt giữa ngọc quý và sỏi đá.
"Sếp, anh nói gì đi chứ, em đã vất vả lắm rồi." Đợi thang nâng dừng hẳn, Bạch Hạo nhảy xuống, biểu cảm trông thế nào cũng giống như chú chó cưng ngậm đĩa bay về nũng nịu với chủ.
Đường Phương bất lực lắc đầu: "Ừm, làm tốt lắm, tiếp tục cố gắng."
Nghe vậy, Bạch Hạo mới vui vẻ trở lại. Tuy nhiên, khi nhìn thấy hai cỗ người máy pha lê sau lưng Phù Lôi Á, mắt cậu ta lập tức trợn ngược lên, lẩm bẩm: "Chúng ta bao nhiêu người bận rộn nửa ngày trời, còn không bằng lợi lộc anh đi dạo một vòng mang về, thật lòng cảm thấy không thể yêu thương nổi nữa..."
Đường Phương tiện tay cho cậu ta một cái cốc đầu: "Cái thằng nhóc này, lẩm bẩm cái gì đấy?"
Bạch Hạo đau đến nhe răng trợn mắt, xoa xoa cái trán hơi đỏ lên, cười hì hì: "Sếp, hai cỗ 'người máy pha lê' này lai lịch thế nào vậy?"
Lúc này Cách Lan Đặc, Ni Hách Mại Á cũng chú ý tới cái đuôi nhỏ sau lưng Phù Lôi Á, cũng đầy vẻ nghi hoặc nhìn anh.
"Chúng à, một loại người máy kỹ thuật, là thứ tôi tìm thấy trên 'Đế Tạp Nhĩ', vì nó có thể sửa chữa sản phẩm máy móc, nghĩ rằng tàu Sao Mai dùng được nên mang về luôn."
Người máy kỹ thuật của người Y-Phổ-Tây ư? Có thể sửa chữa sản phẩm máy móc? Đôi mắt già nua của Ni Hách Mại Á sáng lên: "Đang lo đống mảnh vụn đầy đất không thể sửa chữa, cậu lại mang về hai cỗ người máy kỹ thuật."
Đường Phương sờ sờ sống mũi, cười nhạt: "Ni lão, đừng vội vui mừng đã. 'Cupid' thuộc loại người máy kiểu đặc biệt, là thiết bị kỹ thuật chuyên dụng của hệ thống 'A Thập Thác Lan Đa', công việc sửa chữa về chiến hạm, chúng không thạo. Trong cơ sở dữ liệu cốt lõi của chúng không có dữ liệu cấu trúc chiến hạm, e rằng không giúp được gì nhiều."
"Ra là vậy..." Có thể thấy, Ni Hách Mại Á có chút thất vọng.
"Ơ, Đường Phương về rồi à, đang bàn chuyện gì vậy?" Lúc này, Chu Ngải đang dẫn đội sửa chữa máy móc kiểm tra mảnh vụn chiến hạm đi tới, mỉm cười nói với vài người.
"Không có gì." Đường Phương cười cười, đổi giọng: "Thế nào? Có thu hoạch gì không?"
"Haiz, đừng nhắc nữa." Chu Ngải vẻ mặt buồn bực: "Những mảnh vụn chiến hạm đó dù là từ vật liệu thân tàu, mức độ tự động hóa, cấu trúc thiết kế, tính mô-đun hóa... đều vượt xa công nghệ loài người quá nhiều, có giá trị nghiên cứu rất cao. Chỉ là, một là tan nát, hai là lâu ngày không được sửa chữa, những năm qua lại chịu nhiều va chạm của các tiểu hành tinh, rất khó tìm được thiết bị chiến hạm nào có thể hoạt động bình thường."
"Nghĩa là, chúng ta bận rộn lâu như vậy, không thu được chút gì hữu dụng sao?" Biểu cảm của Bạch Hạo có chút thất vọng. Hơn một nửa thuyền viên của toàn bộ tàu Sao Mai đều xuất động, tốn bao nhiêu sức lực lớn như vậy, thế mà lại không đạt được lợi ích thực chất gì, điều này khiến cậu ta làm sao chấp nhận được?
Chu Ngải do dự một chút rồi gật đầu. Thực ra những mảnh vụn này hữu dụng hay không đều tùy thuộc vào đối tượng. Như thế lực lớn như Đế quốc Mông Á có các viện nghiên cứu khoa học, có đông đảo nhà khoa học, nghiên cứu viên, nhận được những mảnh vụn chiến hạm này, đương nhiên như được báu vật. Đáng tiếc trên tàu Sao Mai toàn là những kẻ thô lỗ học thức nông cạn, vị giáo sư duy nhất lại là người nghiên cứu sinh vật, không hề liên quan gì đến công nghệ chiến hạm, điều này tạo nên cục diện khó xử hiện tại.
Thấy tâm trạng của vài người có chút sa sút, Đường Phương cảm thấy có chút áy náy, nên chuyển sự chú ý vào không gian hệ thống, tìm Emma tư vấn: "Emma, thế nào? Có gợi ý gì hay không?"
"Chỉ huy, SCV thuộc về nhân viên kỹ thuật, không hiểu sâu về công nghệ 'Y-Phổ-Tây', khó có thể giúp ích gì hiệu quả. Trung tâm chỉ huy quỹ đạo có khả năng rất mạnh trong việc phân tích và so sánh kỹ thuật, tuy nhiên, đối mặt với loại đồ bỏ đi này, cũng không có giải pháp nào tốt hơn."
"Haiz, đáng tiếc thật..." Đường Phương thở dài một tiếng, ngay sau đó, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý tưởng mới.
Sản phẩm công nghệ Y-Phổ-Tây đối với bản thân anh mà nói, mở khóa cây công nghệ Thần tộc của StarCraft là một công dụng, cấy ghép thành phẩm như thiết bị phát trường lực vạn năng lên tọa giá của mình là một công dụng khác.
StarCraft chỉ là một hệ thống, có lẽ trong việc mở rộng quân bị, tăng cường sức chiến đấu cho quân đội thì có giúp ích rất lớn cho anh, tuy nhiên, cây công nghệ dù sao cũng quá mỏng manh. Giống như câu nói, "cho người ta con cá không bằng dạy người ta cách đánh cá", hệ thống cho anh là "con cá", chứ không phải "cách đánh cá".
Về phần cấy ghép thành phẩm, nhìn từ thông tin có được từ trạm quan sát "Sách Nhĩ Nạp", đại đa số di tích và chiến hạm ở "Vùng đất mất tích" đều bị hủy hoại trong chiến tranh và thảm họa lớn sau đó, những thành phẩm còn có thể hoạt động bình thường như "thiết bị phát trường lực vạn năng" là vạn người không được một, muốn kiếm được một món thì phải cầu may mới được.
Tại sao mình không thành lập một đội nghiên cứu? Là người sau này phải đối đầu sống chết với Đế quốc, Khắc Nhĩ Khắc Lạp Phu Đệ Nhất làm được, tại sao anh lại không làm được?
Đa số các nhà khoa học có mấy ai không hứng thú với công nghệ Y-Phổ-Tây? Theo anh biết, các nhà khoa học ở tinh khu Thiên Sào không ít, không những không ít mà trình độ học thuật còn phổ biến cao hơn một số quốc gia khác ở đại khu Hi Luân Bối Nhĩ. Dù là dùng tiền thuê, hay cám dỗ vật chất, tệ nhất là làm một lần kẻ buôn người, với năng lực hiện tại của anh, còn sợ không kiếm được một đội ngũ nghiên cứu sao?
Đúng lúc phải đi ra ngoài thu thập nguyên liệu chế tạo khóa thứ nguyên, chi bằng đưa việc thành lập đội nghiên cứu vào hành trình luôn. Đến lúc đó, những thứ chất đống trên sàn vận chuyển này mới thực sự tỏa sáng, từ phế liệu biến thành vàng.
"Chỉ huy..." Anh đang tính toán chuyện tương lai, trong đầu chợt vang lên giọng nói của Emma.
"Ừm, sao vậy?" Đường Phương vội vàng dừng suy nghĩ, hỏi.
"Chỉ huy, khi tôi vừa tra cứu cơ sở dữ liệu của trung tâm chỉ huy hành tinh, đã đặc biệt chú ý đến công nghệ liên quan đến quy trình tinh luyện đồng vị không nguyên tố của tinh cầu Na Mỹ. Nếu tiêm dữ liệu này vào lõi dữ liệu của 'Cupid', có lẽ sẽ đạt được một số hiệu quả ngoài ý muốn cũng không chừng."
"Quả thực." Cho đến nay, dữ liệu khoa học thu thập được trên đường đi, ngoài công nghệ chế tạo phương tiện, chiến hạm của loài người, thì về phía Y-Phổ-Tây chỉ có cây công nghệ liên quan đến nhà máy tinh luyện đồng vị không nguyên tố. Dù chỉ là một nhà máy tinh luyện dưới lòng đất, không phải là nhà máy đóng tàu, viện phát triển vũ khí hay các cơ quan quan trọng khác, tuy nhiên, cùng là công nghệ Y-Phổ-Tây, nguyên lý hoạt động của thiết bị và cấu tạo chiến hạm khó tránh khỏi có điểm tương thông, điều này có lẽ có thể mang lại một sự nâng cấp nội dung cho lõi dữ liệu của "Cupid".
Sau khi cho Emma lui xuống, Đường Phương vỗ vai Bạch Hạo: "Đừng nản lòng, tiếp tục cố gắng." Nói xong, nháy mắt với cậu ta, gọi Phù Lôi Á một tiếng, đi về phía tàu Sao Mai.
"Sếp có cách rồi à?" Bạch Hạo có chút mông lung.
"Ai mà biết được..." Cách Lan Đặc lắc đầu, gã này luôn như vậy, đặc biệt thích nói nửa câu vào thời điểm mấu chốt.