Dưới sự trấn áp mạnh mẽ của Hoàng Siêu, thế giới Phong Vân không còn chút gợn sóng nào, Phong Vân và Vô Danh đều đã bắt đầu cuộc sống ẩn cư bình lặng. Hoàng Siêu suy diễn ra loại võ học "Độ Thế Lương Ngôn" mang hơi hướng huyền huyễn, thay đổi tâm trí của đội ngũ quản lý trong Thiên Hạ Hội trên diện rộng. Những kẻ tội nghiệt nặng nề trực tiếp bị hắn xóa bỏ linh trí, thay thế bằng một bộ phân nhánh trí tuệ vận hành tự động.
Đây là phương pháp quản lý thiên hạ đơn giản nhất, tuy không nhân tính đối với những kẻ quản lý đó, nhưng hiệu suất lại đạt mức cao nhất. Hoàng Siêu cũng không đặt tâm trí vào việc này, chỉ cần thiên hạ không hỗn loạn, sau đó tiện thể tiếp quản Đông Doanh đang rối ren là hắn đã hài lòng. Đây là điều kiện cần để cung cấp cho hắn một môi trường yên tĩnh nhằm thực hiện các nghiên cứu của riêng mình.
Rồng và Hỏa Kỳ Lân trong thế giới này đã được Hoàng Siêu phân tích chuyên sâu. Các thiết bị trong không gian lưu trữ của hắn có thể triển khai một phòng thí nghiệm sinh hóa tiên tiến bất cứ lúc nào, kết hợp với năng lực của bản thân, hắn có thể phân tích gen của các sinh vật thần kỳ. Tuy nhiên, kết quả phân tích cho thấy Kỳ Lân huyết hay Long Nguyên không phải là thứ mà công nghệ hiện tại có thể sao chép.
Hai thứ này được gọi là thiên tài địa bảo, điểm quan trọng nhất chính là linh tính, đó là sự tồn tại gắn liền với các quy tắc thiết lập của thế giới, sự hiện diện của chúng vốn dĩ là một phần giúp thế giới cường hóa võ giả. Lăng Vũ Hàm tu hành theo chính thống võ đạo, hai loại bảo vật này đã cải thiện tư chất và tiềm năng của nàng một cách hiệu quả. Hoàng Siêu thông qua hệ thống y học của thế giới võ hiệp, suy diễn ra cách phối hợp dược liệu, điều chế sức mạnh của hai loại bảo vật này trở nên ôn hòa và hiệu quả hơn.
Thế nhưng chúng không phải là thứ có thể tái hiện bằng cách nhân bản hay nuôi cấy tế bào, linh tính bên trong rất khó sao chép. Nếu muốn sao chép từ hệ thống tu chân, e rằng cần phải có thần thông cấp độ tạo hóa, hoặc nuôi dưỡng dị thú? Thế nhưng, nếu đã đạt đến thực lực có thể nuôi dưỡng loại dị thú này, Hoàng Siêu với tư cách là thủ lĩnh một thế lực, e rằng đã không còn cần đến những thứ bổ trợ như Long Nguyên nữa. Đây chính là sự hạn hẹp của hệ thống tu chân, những thứ có thể lặp lại trên quy mô lớn thường có độ thần bí thấp hơn thực thể chủ chốt, mà chỉ cần thiếu đi độ thần bí thì sẽ không có tác dụng gì.
Nhân vật chính của huyền huyễn luôn có "kim thủ chỉ", đó chính là sự nghiền ép bằng độ thần bí siêu cao mới có thể hình thành nên các loại ưu thế.
Nghiên cứu sinh học của Hoàng Siêu không có nhiều thành quả, nhưng tu luyện võ học lại tiến triển rất tốt. Hai loại võ học cấp khí vận kia hắn không dễ dàng sử dụng, còn chiêu "Khuynh Thành Chi Luyến" - đao pháp tốc độ ánh sáng này, cần hắn phải lĩnh ngộ thật kỹ trong vài năm. Điều này là do hắn có thể tích lũy công lực cực nhanh, công lực trong cơ thể hắn lúc này đã vượt xa tưởng tượng của tất cả mọi người trong thế giới này, tố chất cơ thể cực cao, có thể dung nạp lượng chân khí tinh thuần khổng lồ. Những năm gần đây chuyên tâm tu luyện, khai mở hư không khí mạch không ngừng luyện khí nhập thể, dùng các loại thần công tôi luyện chân khí, công lực của hắn đã tăng lên gấp mười mấy lần so với lúc đồ long.
Trong tình huống này, hắn mới có thể thi triển Khuynh Thành Chi Luyến một cách trơn tru hơn. Chiêu này là đao pháp, nhưng nguyên lý của "Quang Tốc Trảm" cũng có thể áp dụng cho các loại võ công khác. Hoàng Siêu vung kiếm, thiên địa bị một luồng sáng chói lòa chiếu rọi, đây đã không còn là kiếm pháp của nhân gian nữa. Hoàng Siêu không phải dùng kiếm để chém đứt thứ gì, mà là biến chân khí và kiếm ý của mình thành ánh sáng rực rỡ. Một khi Khuynh Thành Chi Luyến được thi triển, Hoàng Siêu sẽ tạo ra một vùng hủy diệt ngay trước mặt. Kiếm của hắn hóa thành ánh sáng thuần túy nhất, sức mạnh mạnh mẽ khiến một ngọn núi tan thành tro bụi ngay trước mắt Hoàng Siêu.
"Cùng với sự tăng trưởng công lực của ta, uy lực của chiêu này dần dần lớn mạnh, ta căn bản chưa chạm tới giới hạn của nó! Công lực của ta càng mạnh, dựa vào cùng một nguyên lý, ta có thể thi triển đòn tấn công mạnh hơn." Hoàng Siêu trầm tĩnh suy tư, "Hơn nữa, kiểu trảm kích phạm vi rộng này chỉ là một cách dùng, ta cũng nên thử nén sức mạnh lại. Nếu tập trung những sức mạnh này vào gần lưỡi kiếm, uy lực tại không gian cục bộ đó sẽ tăng lên vô hạn."
Nghĩ đến truyền thuyết về Khuynh Thành Chi Luyến, Hoàng Siêu cảm thấy áp lực sâu sắc: "Đây là một chiêu của Võ Thánh Quan Vũ đấy! Ông ấy tuyệt đối không thể nào chỉ dựa vào mỗi chiêu này mà hành tẩu giang hồ. Mấu chốt là, cái tên chiêu thức này chẳng có chút liên hệ nào với Thanh Long, nghe không giống đại chiêu của Quan Vũ chút nào! Đây cùng lắm chỉ là một chiêu trong Thanh Long đao pháp, chẳng lẽ Quan Vũ còn nhiều chiêu Quang Tốc Trảm khác? Quan Vũ đã như vậy, thì Trương Phi, Triệu Vân, và Lữ Bố mạnh nhất thiên hạ cùng thời đại thì sao?"
"Điều này dường như mới phù hợp với cấp độ sức mạnh của thời đại Tam Quốc." Hoàng Siêu lo lắng nghĩ trong lòng, "Mọi người thường tiềm thức cho rằng võ công càng cổ xưa càng mạnh, võ giả thời đại càng sớm càng mạnh, giới hạn chính là thời kỳ Hồng Hoang viễn cổ. Thời đại Tam Quốc, làm sao cũng phải mạnh hơn nhiều so với thời Đường, thời Tống... Bản thân Phong Vân đã là một thế giới cao võ, thời Tam Quốc dựa trên nó thật khiến người ta kinh ngạc."
Hiện tại Hoàng Siêu cứ luyện tốt chiêu Khuynh Thành Chi Luyến này đã, công lực hiện tại của hắn vẫn rất khó để điều khiển Quang Tốc Trảm, mọi thứ đều là dựa vào chiêu thức đã lĩnh ngộ để thôi động, bắt chước theo khuôn mẫu chứ chưa có nhiều thứ của riêng mình. Tuy nhiên, như vậy cũng đủ để hủy thiên diệt địa rồi. Chiêu này đạt tới tốc độ ánh sáng, các quy luật vật lý đều thay đổi, đây thực sự là kỳ tích do độ thần bí cao tạo nên.
Hoàng Siêu bàn bạc với Lăng Vũ Hàm, lập kế hoạch cho chặng đường sau đó. Lăng Vũ Hàm quyết định tiếp tục xuyên không, nàng hiếm khi có được cơ duyên này, đương nhiên phải nắm bắt thật chặt. Hoàng Siêu trêu chọc: "Thực ra ta thấy nàng chỉ là chán ngấy thế giới hiện đại rồi thôi."
Lăng Vũ Hàm thở dài một hơi: "Trước đây ở bên ngoài, nhớ cha mẹ và mọi người, quay về một thời gian lại bị cuộc sống tẻ nhạt làm phiền lòng. Ta vẫn đang điều hành công ty, dẫn dắt một nhóm người bị chàng tẩy não để xây dựng căn cứ công nghệ cao, nhưng công việc kiểu này quả thực là lãng phí cuộc đời. Ta nghĩ coi chúng như thú vui giải trí thỉnh thoảng làm thì tốt hơn."
Hoàng Siêu nói: "Ta phải quay về thực tại một lần, tốc độ thời gian ở đó cần phải xử lý cho ổn thỏa. Cơ thể hiện tại của nàng đang ở trạng thái Nguyên Thần xuất du, với tu vi trước đây của nàng, chân khí trong cơ thể tự tuần hoàn, chức năng cơ thể đủ để duy trì rất lâu, ta nghĩ mình có thể mang nó tới thế giới mà nàng xuyên đến. Nàng có thể dung hợp với bản thể, tiếp tục nâng cao tố chất của bản thân, hoặc phân thần trực tiếp luyện thành phân thân."
Lăng Vũ Hàm hiểu ý của Hoàng Siêu, nhưng vẫn cảm thán về phương thức điên rồ này: "Ta cảm thấy rất không thích ứng, cảm giác cứ rợn người thế nào ấy, mỗi lần tiến vào một thế giới lại tương đương với việc có được một cơ thể mới, chàng chịu đựng được sao?"
Hoàng Siêu giải thích: "Sự tồn tại của con người bao gồm vật chất và tinh thần, tinh thần của ta đã viên mãn như một, kết thành Bất Hủ Kim Đan, còn là vật chứa của linh hồn, mỗi khi đến một thế giới đều có sự tiếp nhận tương ứng. Cơ chế độc đáo của việc ý niệm xuyên không khiến mỗi lần ta đều có cơ thể mới, đây là do quy tắc xuyên không tự động hình thành, là sức mạnh đặc biệt của sinh vật thời không khi tiến vào thời không chỉ định. Mỗi cơ thể đều là sự tái hiện hoàn hảo của bản thân, không phải những phân thân luyện chế thô sơ hay nhân bản tế bào, mà là thế giới trực tiếp diễn hóa. Ta đã muốn thu thập phân thân, đương nhiên phải dùng loại tồn tại hoàn hảo này rồi."
Mỗi một cơ thể đều là chính mình, dựa vào thuộc tính khác nhau có thể thấy được thành quả tu luyện của Hoàng Siêu qua từng giai đoạn.