Lam Miêu hiện đang đối mặt với sự bao vây của người ngoài hành tinh. Một đội ngũ đông đảo chiến cơ của địch đã vây chặt lấy cậu. Trong cuộc chiến giằng co không hồi kết, phi thuyền của Lam Miêu cũng không tránh khỏi việc bị trúng đạn, năng lượng lá chắn bảo vệ sụt giảm nghiêm trọng. Một khi chỉ số này chạm mức không...
Chuyện này trong phim hoạt hình quả thực đã từng xảy ra, sau đó chiến cơ sẽ kích hoạt "năng lượng dự phòng", lại trở thành một trang hảo hán đầy máu. Mà chưa đợi đến lúc năng lượng dự phòng cạn kiệt, tổng bộ sẽ "giảng giải" cho họ về một loại vũ khí tiên tiến, rồi món đồ đó được truyền tống đến xung quanh họ, lập tức xoay chuyển cục diện chiến trường.
Hoàng Siêu thực sự không hiểu, cái gì đã cho người ngoài hành tinh lòng can đảm để tấn công Trái Đất, nơi có trình độ khoa học kỹ thuật vượt xa họ ít nhất một đại kỷ nguyên? Rất có khả năng, người ngoài hành tinh không hề biết Trái Đất lại "cứng" đến thế, nên cứ thế mà xông vào đánh!
Không cần Hoàng Siêu sử dụng quét hình tinh thần, hệ thống trinh sát tích hợp trên hàng không mẫu hạm đã giúp anh nhìn thấy cục diện chiến trường của Lam Miêu. Hoàng Siêu lập tức ra lệnh cho từng người, gửi lộ trình tấn công đến chiến cơ của mỗi thành viên: "Đào Khí, Phỉ Phỉ, theo đúng lộ trình mà tiến công, xé toạc vòng vây, tiếp ứng cho Lam Miêu thoát ra! Phì Tử, Điềm Nữu, hai người bảo vệ hàng không mẫu hạm, phải cẩn thận với chiến cơ hộ tống và vệ tinh vũ trang của địch!"
"Tôi cũng sẽ đi cứu Lam Miêu!" Hoàng Siêu nói xong, bàn tay lướt nhanh trên màn hình điều khiển, lập tức hoàn tất mệnh lệnh của mình. Màn hình điều khiển ở đây có độ nhạy cực cao, hỗ trợ người dùng thao tác với tốc độ tay như không. Lam Miêu và những người khác chính là sử dụng hệ thống vận hành siêu tốc này để điều khiển chiến cơ thủ công, len lỏi giữa làn đạn của kẻ thù, không những tiêu diệt được địch mà còn bảo đảm bản thân không mất một giọt máu nào.
Hoàng Siêu cũng khá thích loại màn hình điều khiển này, cảm giác hoàn toàn khác biệt so với việc điều khiển bằng ý niệm, nó mang lại sự thỏa mãn như đang "gõ bàn phím". Tất cả các màn hình điều khiển đều có chất lượng rất tốt, Lam Miêu và đồng đội thường xuyên đập bàn phím điên cuồng trong những khoảnh khắc căng thẳng. Sau khi bước vào chiến cơ của mình, trước mặt Hoàng Siêu lại là màn hình và cần điều khiển quen thuộc đó. Anh lập tức hóa thân thành "quái vật xúc tu", tiếng gõ bàn phím vang lên lạch cạch liên hồi. Trong âm thanh dồn dập, chiến cơ của Hoàng Siêu lao thẳng vào tầng trong của Hỏa tinh.
"Cẩu đại ca, chúng tôi tới đây!" Đào Khí và Phỉ Phỉ lên tiếng trong kênh liên lạc.
"Hành động theo kế hoạch!"
"Gọi Lam Miêu, gọi Lam Miêu, viện binh đã đến, xin hãy lập tức đột phá theo hướng 65 độ lên phía trên." Hoàng Siêu bình tĩnh nói. Ở phía bên kia, Đào Khí và Phỉ Phỉ đã bắt đầu cuộc tàn sát với những tiếng reo hò: "Ha ha, lũ nhóc ngoài hành tinh, tất cả đi chết đi!" Đối mặt với số lượng địch đông đảo hơn mình gấp bội, họ không hề có chút sợ hãi, bắt đầu càn quét phi thuyền địch. Họ cũng không có sự đồng cảm vô cớ nào với kẻ thù, dứt khoát ra tay, vừa giây trước còn là những người bạn nhỏ thân thiện, giây sau đã giải phóng mãnh hổ trong lòng, thể hiện đúng ý nghĩa của một chiến binh vũ trụ.
Hoàng Siêu khẽ mỉm cười, thế giới trong cảm nhận của anh trở nên chậm dần, tất cả kẻ địch ngoài hành tinh giống như những con côn trùng đang đông cứng trong hổ phách. Anh khéo léo điều khiển chiến cơ, món vũ khí cá nhân được cấu thành từ sức mạnh cốt lõi công nghệ cao, xé nát tuyến phòng thủ dày đặc của đối phương. Hai luồng pháo năng lượng bắn ra từ họng pháo phía trước, Hoàng Siêu điều khiển chiến cơ xoay lượn xoắn ốc trên không trung, làn đạn liên miên được anh múa thành một dải sáng bao quanh mình, tỏa ra mọi hướng về phía kẻ thù.
Mỗi một pha cơ động, Hoàng Siêu đều nhắm chuẩn mục tiêu tấn công, chiến cơ của anh không thực hiện bất kỳ động tác thừa nào, mỗi lần thay đổi hướng là một lần tiêu diệt kẻ địch trên một đường thẳng. Những kẻ địch ở xa trong chốc lát đã biến thành những đóa pháo hoa rực rỡ, phạm vi này không ngừng tiến sâu vào bên trong theo đà đột phá của Hoàng Siêu! "Hiệu suất hỏa lực này... chà." Hoàng Siêu không vì kỹ thuật của mình mà tự mãn, đối với anh, đây chỉ là một trò chơi không chiến, nhưng hiệu năng của chiến cơ chuyên dụng khiến anh rất hài lòng. Anh sử dụng tốc độ thao tác lên đến 1000 điểm thuộc tính nhanh nhẹn, gấp 100 lần tốc độ người thường, và chiến cơ đã hoàn thành chính xác mọi mệnh lệnh của anh.
Nếu không phải vì chỉ có hai họng pháo, Hoàng Siêu e rằng có thể tiêu diệt nhiều kẻ địch hơn nữa. Lúc này, anh cũng đã xé được một lỗ hổng lớn từ lưới bao vây. Chiến cơ đang bốc khói của Lam Miêu đã xuất hiện trong tầm mắt anh.
"Lam Miêu cố lên, tôi yểm hộ cậu thoát ra." "Huynh đệ Hoàng Cẩu, cảm ơn cậu!"
Ở phía bên kia, Đào Khí và Phỉ Phỉ cũng đang mở cuộc tàn sát, họ tấn công từ lớp ngoài như đang gọt vỏ táo, quét sạch từng lớp chiến cơ của người ngoài hành tinh. Nghe tin Lam Miêu được cứu, cả hai đều reo hò và hỏi thăm tình hình của cậu trong kênh liên lạc.
Lam Miêu thấy anh em đều đến cả rồi, còn chạy cái gì nữa? Cậu nhảy cẫng lên trong buồng lái: "Chúng ta quay lại giết sạch lũ nhóc này!" Đào Khí và Phỉ Phỉ nghe vậy thì vô cùng hào hứng.
"Không được! Trái Đất hiện đang không có người phòng thủ, chúng ta phải tốc chiến tốc thắng, mau chóng trở lại quỹ đạo Trái Đất để hỗ trợ phòng thủ hành tinh! Mỗi một giây trôi qua, Trái Đất lại thêm một phần nguy hiểm. Lập tức trở về hàng không mẫu hạm, tổ hợp siêu cấp hạt tử chủ pháo."
Lam Miêu tỏ vẻ bất phục: "Sao lại là Hoàng Cẩu cậu chỉ huy? Chuyện này là thế nào vậy?" Đào Khí và Phỉ Phỉ đáp: "Miêu đại ca, Kê đại thẩm đã chuyển giao quyền chỉ huy thời chiến cho Cẩu đại ca rồi."
"A, tại sao chứ? Tôi còn là lớp trưởng của mọi người mà!" Nếu là Kê đại thẩm chỉ huy, Lam Miêu theo quán tính sẽ nghe theo, nhưng giờ lại là Hoàng Cẩu, người vốn ngang hàng với mình, điều này khiến Lam Miêu cảm thấy rất khó chịu.
Hoàng Siêu khinh khỉnh nói: "Lam Miêu, lớp trưởng của cậu không phải đã bị bãi miễn rồi sao, ha ha ha, sau đó là tôi làm lớp trưởng đấy nhé!"
Dòng thời gian thời học sinh, Lam Miêu chạy về nhà với khuôn mặt buồn bã, cậu cầm một tờ bài thi điểm không, vừa thấy Hoàng Siêu đã lao tới: "Huynh đệ Hoàng Cẩu, cậu phải giúp tôi!"
Hoàng Siêu ngẩng đầu khỏi máy tính, nhìn thấy tờ bài thi của Lam Miêu. Qua những ngày chung sống, anh đã hiểu rõ mọi người, liền vạch trần: "Lam Miêu, cậu thi được điểm không à?" Lam Miêu khóc lóc: "Đều tại Đào Khí ngày nào cũng bắt tôi xem Tề Thiên Đại Thánh, khiến tôi làm bài tập cũng không xong!"
Đào Khí đeo một cây gậy, trượt xuống từ tay vịn cầu thang, nghe vậy liền sốt sắng: "Rõ ràng là cậu tự muốn xem, sao lại đổ lỗi cho tôi! Này, ăn gậy của Tôn Ngộ Không đây!" Cậu giơ đạo cụ giống cây Kim Cô Bổng lên, nhảy cao ngang bằng chiếc đèn chùm trên trần nhà, rồi giáng thẳng xuống đầu Lam Miêu!
Người bình thường nếu trúng gậy này thì coi như xong đời, nhưng đây chỉ là trò chơi thường ngày của họ. Hoàng Siêu dời mắt trở lại máy tính, thở dài: "Haiz, tuổi trẻ cuồng nhiệt đã qua, từng có lúc mình cũng ngây thơ trong sáng như vậy." Đào Khí đuổi theo Lam Miêu, bắt cậu phải ăn một gậy, hai người đánh nhau trong phòng khách làm loạn cả lên...
Trạng thái của Lam Miêu rất đáng sợ, khi cậu trở nên nghiêm túc thì thần cản giết thần, phật cản giết phật. Ví dụ như lúc này, cậu đang rất bực mình nên sức chiến đấu lập tức tăng vọt. Thân hình cậu nghiêng đi, lướt qua vô số tàn ảnh, móng vuốt mèo trắng vươn ra, vừa vặn dính chặt vào điểm yếu nhất trong thế gậy của Đào Khí, giống như bóp trúng huyệt đạo, lập tức phá vỡ hoàn toàn thế tấn công của Đào Khí.
"Qua đây cho tôi." Lam Miêu hất gậy, vô số kình lực tiềm ẩn trong cái hất tay đó đánh thẳng vào Đào Khí. Đào Khí nắm lấy Kim Cô Bổng định giằng co, nhưng lại bị Lam Miêu hất văng khỏi mặt đất...
"Tôi đã thi được điểm không rồi! A a a! Kê đại thẩm nói, tôi mà còn thi điểm không nữa là sẽ bãi miễn chức lớp trưởng của tôi!" Lam Miêu gào lên, tiết lộ sự thật đằng sau sức chiến đấu tăng vọt của mình.