"Vậy chẳng phải bọn họ có lộc ăn rồi sao." Cảnh Bác Đạt giọng điệu chua loét nói, làm sao bây giờ, cậu cũng thèm tay nghề của mẹ Chiến quá đi mất.
Đinh Hải Hạnh nhìn cậu, mỉm cười nói: "Làm thuốc bổ cho em, giờ em là đối tượng được bảo vệ đặc biệt đấy."
"Cảm ơn mẹ Chiến." Cảnh Bác Đạt nghe vậy hớn hở nói: "Con làm chân sai vặt cho mẹ."
"Em cứ lo tĩnh tọa thổ nạp cho tốt đi, sớm ngày bình phục mới là chuyện quan trọng." Đinh Hải Hạnh giơ ngón trỏ chỉ vào cậu nghiêm túc nói: "Mẹ không muốn chuyện ngày hôm qua tái diễn đâu."
"Sẽ không đâu, sẽ không đâu." Cảnh Bác Đạt lắc đầu như trống bỏi.
Đinh Hải Hạnh đứng dậy nói: "Được rồi, mẹ đi mua thức ăn đây."
"Con đi cùng mẹ." Cảnh Bác Đạt đứng dậy theo, giơ cánh tay trái lên nói: "Con vẫn còn tay trái mà."
"Mẹ đạp xe đi, lúc nào cần con giúp, mẹ sẽ không khách khí đâu." Đinh Hải Hạnh nhìn cậu mỉm cười.
"Vậy được rồi! Con lên lầu hai đây." Cảnh Bác Đạt nhấc chân đi lên phòng khách lầu hai tĩnh tọa thổ nạp.
Đinh Hải Hạnh tiễn cậu lên lầu rồi mới đạp xe đi mua thực phẩm.
Đi một vòng bên ngoài rồi mang về đầy ắp, cô xử lý móng giò hầm trước, sau đó mới bắt đầu sơ chế hải sản.
Khi nguyên liệu đã chuẩn bị xong, cô dùng lò dầu hỏa nấu cơm, lúc đang bắt đầu chiên xào nấu nướng thì Chiến Thường Thắng bước vào nhà.
Chiến Thường Thắng vào bếp nhìn Đinh Hải Hạnh đang bận rộn nói: "Chẳng phải đã bảo là ba bữa cơm trong ngày để anh làm sao?"
"Giờ giao cho anh đấy." Đinh Hải Hạnh đưa cái xẻng nấu ăn cho anh.
Chiến Thường Thắng nhận lấy xẻng bắt đầu xào nấu, Đinh Hải Hạnh phụ trách đưa nguyên liệu cho anh.
"Sáng nay anh hành động rồi à?" Đinh Hải Hạnh nhìn anh hỏi.
Chiến Thường Thắng đảo qua vài cái, đậy nắp nồi lại nhìn cô đầy ngạc nhiên: "Sao em biết?"
"Em đi đến hợp tác xã, người ta nói số một quay về, lại giở trò quỷ rồi." Đinh Hải Hạnh nhìn anh bĩu môi.
"Đám đàn bà bà tám này, miệng lưỡi thật độc địa." Chiến Thường Thắng không khách khí nói.
Đinh Hải Hạnh nghe vậy lập tức không vui: "Này này! Cái gì gọi là đàn bà bà tám chứ." Cô chọc ngón tay vào ngực anh nói: "Là miệng lưỡi đàn ông các anh thì có! Nếu họ không nói, thì làm sao đàn bà biết được."
"Được được được, anh nói sai rồi." Chiến Thường Thắng khiêm tốn nhận lỗi.
"Câu được cá không?" Đinh Hải Hạnh chớp chớp mắt tò mò hỏi.
"Haiz..." Chiến Thường Thắng có chút thất vọng nói: "Chỉ được hai người thôi." Anh kể sơ lược chuyện trong phòng họp: "Trung Đông nghèo? Giờ người ta giàu nứt đố đổ vách rồi đấy."
"Có hai người cũng tốt rồi, em còn sợ anh nhắc đến Trung Đông, chẳng ai biết thì anh còn đau lòng hơn." Đinh Hải Hạnh khẽ lắc đầu lo lắng nói, dừng một chút rồi lại bảo: "Biết là nghèo, cũng coi như có chút kiến thức, mặc dù không theo kịp thời đại."
"Trung Đông? Là cái Trung Đông vừa mới đánh nhau ấy hả?" Cảnh Bác Đạt đứng ở cửa nói.
"Sao em lại ở đây?" Chiến Thường Thắng ngạc nhiên nhìn Cảnh Bác Đạt xuất hiện trong nhà.
"Em vẫn ở đây mà!" Cảnh Bác Đạt chỉ lên lầu hai nói, rồi kéo lại chủ đề: "Hai người vừa nói đến Trung Đông ạ?"
"Đúng vậy! Chính là Trung Đông vừa đánh trận đó." Chiến Thường Thắng tóm tắt lại.
Cảnh Bác Đạt nghe xong giọng điệu trầm trọng nói: "So với Mỹ đế thì chúng ta kém xa quá, có phi mã đuổi theo cũng chưa chắc đã kịp, huống hồ hiện tại..."
Nhắc đến những chuyện bất lực này, vẻ mặt hai người lập tức chuyển từ nắng sang mưa.
"Chín rồi, chín rồi." Đinh Hải Hạnh lấy đĩa từ trong chạn bát đặt lên bếp.
Chiến Thường Thắng múc thức ăn đã xào chín ra đĩa, rửa nồi sắt dưới vòi nước rồi lại đặt lên bếp tiếp tục xào món khác.
Được Đinh Hải Hạnh ngắt lời như vậy, hai người họ cũng không còn tâm trí đâu mà suy nghĩ vẩn vơ nữa.
"Mẹ, chúng con về rồi." Thương Minh và các em ngửi thấy mùi thơm liền chạy ùa vào: "Mẹ, mẹ làm món ngon gì thế ạ?"
Khi thấy người cầm chảo trong bếp là Chiến Thường Thắng, Tiểu Cửu ngạc nhiên nói: "Ba, ba làm thật ạ?"
"Tất nhiên, nói là làm." Chiến Thường Thắng nhìn các con gật đầu mạnh mẽ, rồi lại nói: "Mau đi rửa tay đi, chúng ta sắp ăn cơm rồi."
"Vâng ạ!" Thương Minh và các em đồng thanh reo hò: "Cuối cùng cũng được ăn cơm ra hồn rồi."
"Đám trẻ này, cứ như bị bỏ đói vậy." Chiến Thường Thắng lắc đầu cười khổ.
"Bác Đạt, em ăn trước hay là mang cơm cho thầy Cảnh và Quốc Lương trước?" Đinh Hải Hạnh nhìn Cảnh Bác Đạt hỏi.
"Con mang cơm cho họ trước ạ!" Cảnh Bác Đạt suy nghĩ một chút rồi nói: "Mang qua đó con sẽ về ngay."
"Thảo nào làm nhiều thế này." Chiến Thường Thắng bừng tỉnh, nhìn Cảnh Bác Đạt hỏi: "Cặp lồng đâu?"
Đinh Hải Hạnh lấy cặp lồng từ trong chạn đưa cho Chiến Thường Thắng: "Đây!"
Chiến Thường Thắng xới đầy cặp lồng, đặt vào giỏ rồi đưa cho Cảnh Bác Đạt: "Đi nhanh về nhanh, chờ em về ăn cơm."
"Vâng!" Cảnh Bác Đạt nhận lấy giỏ, xoay người rời đi.
"Ba, ăn cơm được chưa ạ?" Bắc Minh vừa vẩy đôi tay ướt sũng vừa bước vào.
"Cái móng vuốt đó của con đã dùng xà phòng chưa?" Đinh Hải Hạnh nhìn chằm chằm vào bàn tay nhỏ của Bắc Minh hỏi.
"Chưa ạ." Quốc Anh đi theo phía sau liền nói ngay.
"Rửa bằng nước là được rồi, việc gì cứ phải dùng xà phòng." Bắc Minh xua tay rất tùy tiện nói.
Đinh Hải Hạnh hơi cúi người, nhìn thẳng vào mắt cậu bé nói: "Cơm ăn vài miếng là được rồi, việc gì cứ phải ăn no ạ!" Giọng điệu y hệt như Bắc Minh.
Thương Minh và các em nghe vậy liền cười khúc khích.
"Mẹ!" Bắc Minh ngượng ngùng nói: "Con đi rửa tay ạ."
Trong tiếng cười nhạo của mọi người, Bắc Minh lại đi rửa tay cho sạch sẽ.
"Được rồi, bưng thức ăn ra bàn đi, chờ anh Bác Đạt của các con về rồi chúng ta ăn cơm." Chiến Thường Thắng nhìn bọn trẻ nói.
Dọn bàn xong, chờ thêm một lát thì Cảnh Bác Đạt trở về.
Sau tiếng lệnh của Chiến Thường Thắng: "Ăn cơm thôi!", mọi người bắt đầu cầm đũa.
Sau khi Đinh Hải Hạnh trở về, cuộc sống lại quay lại vẻ bình yên tĩnh lặng.
Người trong nhà thay đổi với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, sắc mặt ngày càng hồng hào, tinh thần phấn chấn.
Thời tiết ngày càng ấm áp, các món ăn trên bàn cũng ngày càng phong phú.
Chủ nhật sau khi ăn sáng xong, Đinh Hải Hạnh ngồi bên bàn ăn nhìn Chiến Thường Thắng hỏi: "Ba của bọn trẻ, chiều gió này có phải đã dịu đi rồi không?"
"Sao em lại nói vậy?" Chiến Thường Thắng lật xem tờ báo mới nhất, không ngẩng đầu lên hỏi.
"Anh xem báo mà không thấy gì à?" Đinh Hải Hạnh nhướn mày nhìn anh.
"Ồ!" Chiến Thường Thắng bừng tỉnh: "Ý em là phong trào hiện nay được tiến hành dưới sự lãnh đạo thống nhất của Đảng ủy, không thành lập các tổ chức quần chúng kiểu đội chiến đấu, cũng không được liên kết kiểu xuyên ngành, xuyên khu vực. Nhân viên 'ba ủng hộ, hai quân' đã về đơn vị rồi thì không cần quay lại đơn vị cũ tham gia phong trào nữa. Nếu có ý kiến phê bình họ, có thể gửi lên cho lãnh đạo đơn vị giáo dục."
Đinh Hải Hạnh rút tờ báo của anh, lật lại, nhìn chỉ thị mới nhất rồi chỉ cho anh xem: "Anh tự xem đi! Phải chú ý nắm vững chính sách của Đảng, chú ý phân biệt nghiêm ngặt và xử lý đúng đắn hai loại mâu thuẫn khác tính chất, nhằm đoàn kết 95% quần chúng, giành lấy thắng lợi lớn hơn cho phong trào. Đối với việc vạch trần và phê bình, cần phải thanh tra, nhưng không được mở rộng quy mô."