Đinh Hải Hạnh nhìn vẻ ngây ngô của Thương Minh và những người khác, cười đến mức lắc đầu không thôi.
"Mẹ, mẹ cười gì thế?" Hồng Anh nhìn bà, nhướng mày hỏi.
"Mẹ cười bọn con tranh nhau giành vai vế, không sợ bị gọi là già đi sao!" Đinh Hải Hạnh nhớ đến "danh ngôn" của Chiến Thường Thắng mà nói.
"Chúng con đâu có giống bố, sợ mấy cái đó làm gì." Đinh Khải Hàng cười hì hì đáp.
"Con đó! Chỉ được cái cậy mình còn nhỏ." Thương Minh đưa tay xoa xoa đỉnh đầu cậu bé.
Đinh Hải Hạnh nhìn thấy đứa nhỏ đang dụi mắt: "Ôi! Buồn ngủ rồi sao? Có cần lên lầu dỗ nó ngủ không?"
"Đưa Doanh Doanh cho con." Thương Minh nhìn Cảnh Tắc Doanh rồi vỗ tay nói: "Lại đây cho anh bế nào, có chịu không?"
Cảnh Tắc Doanh không lạ người, vươn đôi bàn tay nhỏ bé về phía Thương Minh. Thương Minh thuận lợi bế được bảo bối lên: "Doanh Doanh muốn ăn gì nào? Anh pha sữa cho em nhé?"
Đứa nhỏ vốn đang mơ màng trong lòng Đinh Hải Hạnh, vừa nghe thấy chữ "sữa" liền tỉnh táo lại ngay lập tức: "Sữa... sữa..."
"Ha ha..." Tiếng gọi của bé khiến mọi người đều bật cười.
"Các con nghe thấy chưa? Bảo bối của chúng ta muốn uống sữa kìa, mau đi đi." Đinh Hải Hạnh nhìn bọn họ nói.
"Con đi, con đi." Bắc Minh lập tức đáp lời, xoay người đi thẳng vào bếp.
"Đúng là một con mèo nhỏ tham ăn." Đinh Hải Hạnh điểm nhẹ lên mũi bé.
"Rõ ràng là không thiếu thứ gì mà! Cứ nghe thấy đồ ngon là lại thế này, nhìn mà xem, chẳng có tiền đồ gì cả." Hồng Anh nhìn bé quở trách, nhưng ý cười nơi đuôi mắt lại không cách nào che giấu được.
"Không được nói em như vậy, ăn được là phúc, đây đang là thời điểm lớn lên mà." Đinh Hải Hạnh che chở cho đứa nhỏ, cười nói: "Nhìn xem, trắng trắng mập mạp đáng yêu thế này cơ mà."
"Sữa... sữa..." Đứa nhỏ nhìn Hồng Anh, sốt ruột nói.
"Đến đây, đến đây." Bắc Minh bưng hai bình sữa đã pha xong đi tới.
"Nóng quá thì làm sao bây giờ?" Quốc Anh lo lắng nói: "Nhìn vẻ sốt ruột của em ấy kìa, căn bản không đợi được đến lúc sữa nguội." Đứa nhỏ nhìn thấy sữa thì mắt sáng rực, rướn người vươn tay, nếu không có mẹ ôm chắc chắn đã ngã nhào xuống đất.
Đinh Hải Hạnh đang bế đứa nhỏ liền nói ngay: "Lấy hai cái thìa, chúng ta thay phiên nhau đút!"
"Ý hay đấy, con đi lấy." Tiểu Cửu Nhi lập tức chạy vào bếp, lấy hai cái thìa sạch mang ra.
"Để con đút!" Thương Minh nhận lấy một cái thìa, cùng với Đinh Hải Hạnh mỗi người một bên, bắt đầu đút sữa cho đứa nhỏ.
"May mà có hai người đút, nếu không thì không theo kịp tốc độ của em ấy đâu, không khéo em ấy lại khóc cho chúng ta xem đấy." Đinh Khải Hàng nhìn đứa nhỏ đang uống ngon lành mà nói: "Đúng là con mèo nhỏ tham ăn."
"Hồi nhỏ các con cũng giống em, ăn uống y hệt thế này." Đinh Hải Hạnh buồn cười nhìn bọn họ: "Đừng có nói bảo bối của mẹ không có tiền đồ."
"Con mới không giống thế đâu!" Tiểu Cửu Nhi nhìn đứa nhỏ ngây ngô nói.
"Chuyện này chúng ta có thể làm chứng, hồi nhỏ em cũng y hệt nó, chỉ là bây giờ em uống sữa, còn lúc trước em ăn trứng hấp." Hồng Anh đang đút cho Cảnh Tắc Doanh, liếc mắt nhìn Tiểu Cửu Nhi một cái thật nhanh.
Ăn no xong liền buồn ngủ, mới uống được nửa bình sữa, cả Cảnh Tắc Doanh và đứa nhỏ đều đã buồn ngủ đến mức dụi mắt.
Hồng Anh dỗ dành cặp bảo bối ngủ xong, Đinh Hải Hạnh nhìn cô từ trên lầu đi xuống liền hỏi: "Có đói không? Mẹ làm gì cho con ăn nhé."
"Con ăn trên tàu rồi, không đói ạ." Hồng Anh nhìn đồng hồ treo trên tường: "Chẳng bao lâu nữa là đến giờ cơm tối rồi."
"Chị cả, em có chỗ thịt khô này, chị ăn tạm cho đỡ đói đi." Thương Minh nhìn cô nói.
"Được!" Hồng Anh sảng khoái đáp.
"Chị cả, chị chỉ ở có hai tháng mà mang nhiều hành lý thế này, có hơi khoa trương quá không ạ!" Quốc Anh nhìn hai chiếc rương gỗ long não đặt trong phòng khách nói.
Được cô nhắc nhở, Hồng Anh lập tức đứng dậy đi tới mở rương ra: "Ồ! Bên trong đa số là quà mua cho mọi người đấy."
"Quà? Quà gì ạ?" Quốc Anh bước tới, đôi mắt tò mò nhìn chằm chằm vào chiếc rương.
"Là quần áo, giày mũ." Hồng Anh mở rương ra: "Đều là hàng từ Hương Cảng chuyển về đấy."
"Con mua mấy thứ này làm gì? Không sợ bố con nói con hoang phí sao!" Đinh Hải Hạnh nhìn cô nói.
"Không sợ ạ!" Hồng Anh ngẩng đầu nhìn bà cười: "Mấy bộ quần áo này đều là cho mẹ, cho mẹ chồng con, cùng các em trai em gái, không có phần của đàn ông đâu ạ." Cô dừng một chút rồi nói tiếp: "Hơn nữa, những bộ quần áo này là nhập về để bán kiếm lời đấy."
"Khụ khụ..." Đinh Hải Hạnh kinh ngạc nhìn cô: "Các con vậy mà lại bắt đầu kinh doanh rồi."
"Á! Chị cả, chị không sợ cấp trên kiểm tra sao!" Thương Minh lo lắng nhìn cô nói.
"Thủ tục rất quy củ, không có bất kỳ hành vi vượt giới hạn nào cả." Hồng Anh nhìn bọn họ, giải thích tường tận đầu đuôi sự việc.
"Thì ra các con là người đứng sau chỉ huy à!" Đinh Hải Hạnh hiểu ra.
"Bố của bọn trẻ bận công việc, con thì vừa đi học vừa chăm con, căn bản không có thời gian." Hồng Anh nhìn bọn họ nói tiếp: "Chiến hữu của Bác Đạt sau khi bị thương trong trận hải chiến lần trước đã xuất ngũ, cuộc sống rất khó khăn, làm thế này cũng là để giúp đỡ anh ấy, chúng con cũng kiếm được chút tiền tiêu vặt."
"Tiền tiêu vặt?" Đinh Hải Hạnh dở khóc dở cười nói: "Con chắc chắn đây là tiền tiêu vặt chứ?"
"Siêu lợi nhuận!" Hồng Anh thốt ra hai chữ: "Nói ra có khi làm mọi người giật mình đấy."
"Một tháng kiếm được bao nhiêu?" Thương Minh tò mò hỏi.
Hồng Anh chậm rãi nói ra một con số, khiến những đứa trẻ có mặt ở đó đều hít một hơi lạnh.
"Đây không phải là nghe nhầm đấy chứ!" Tiểu Cửu Nhi không dám tin nói.
"Tai con thính lắm mà." Hồng Anh đưa tay véo tai cậu.
"Ai cũng có lòng yêu cái đẹp, bị ép buộc mặc trang phục thống nhất suốt mười năm, bây giờ chính là lúc phản ứng trả đũa." Đinh Hải Hạnh nhìn bọn họ nói: "Phụ nữ theo đuổi cái đẹp một cách bền bỉ, thà thắt lưng buộc bụng cũng phải mua quần áo đẹp. Hơn nữa thị trường hiện tại đang là một khoảng trống, cung không đủ cầu, tự nhiên là bán đắt như tôm tươi rồi."
"Mẹ tổng kết chuẩn quá, y hệt lời bác cả nói ạ." Mắt Hồng Anh mở to tròn xoe.
"Bác cả của con cũng gửi không ít sách về phương diện này cho mẹ." Đinh Hải Hạnh mượn cớ cười nói.
Hồng Anh hiểu ý cười đáp: "Mẹ vẫn luôn theo sát bước chân của thời đại."
Đinh Hải Hạnh nhắc nhở bọn họ: "Nhưng các con phải cẩn thận một chút, dù sao chính sách vẫn chưa ban hành. Tiền các con kiếm được, tuyệt đối đừng gửi vào ngân hàng."
"Tại sao ạ? Gửi ngân hàng chả an toàn hơn sao! Nhiều tiền thế này chẳng lẽ để ở nhà, nhỡ bị người ta trộm mất thì sao?" Quốc Anh lập tức hỏi.
"Ngay cả khi phong trào đã kết thúc, nhưng tư tưởng của con người không phải muốn thay đổi là thay đổi ngay được. Vẫn cứ là "càng nghèo càng vinh quang", trong ngân hàng của con có nhiều tiền như thế, không chướng mắt sao?" Đinh Hải Hạnh lo lắng nhìn Hồng Anh.
"Có lý ạ." Hồng Anh gật đầu liên tục: "Đợi Bác Đạt từ biển trở về, con sẽ gọi điện cho anh ấy."
"Chuyện kinh doanh này, quốc gia chưa có luật pháp tương ứng, các con vẫn là đừng quá phô trương thì hơn." Đinh Hải Hạnh khẽ nhíu mày, lo lắng nhìn cô nói.
"Mẹ, chính vì chưa có luật pháp liên quan nên mới có cơ hội để lợi dụng ạ." Hồng Anh khẽ nhướng đôi mày thanh tú, thâm ý sâu xa nói: "Mẹ yên tâm đi! Con đã treo nhờ vào đơn vị nhà nước, bản chất vẫn là buôn bán của công thôi."