Nét đau thương trên gương mặt Hạ Hầu Trác không phải thứ người thường có được, bách tính tầm thường đâu có nghĩ nhiều đến thế, cơm ăn áo mặc còn chưa lo xong, lấy đâu ra thời gian mà lo nước lo dân.
Hạ Hầu Trác vỗ vỗ vai Lý Đâu Đâu nói: "Đại Sở mấy trăm năm qua không phải chưa từng trải qua cảnh tai ương chồng chất, nhưng Đại Sở vẫn còn đó, là bởi khi ấy có những vị tướng tài như Từ Khu Lỗ. Ta tuy không dám so sánh với Từ Khu Lỗ, nhưng cũng là kẻ có chút hữu dụng."
Lý Đâu Đâu từng nghe qua cái tên Từ Khu Lỗ, sư phụ đã từng kể cho cậu nghe về đoạn lịch sử đó của Đại Sở, người như Từ Khu Lỗ, mới xứng với bốn chữ "lực vãn cuồng lan" (xoay chuyển tình thế).
"Ngươi muốn trở thành người như thế nào?" Hạ Hầu Trác hỏi Lý Đâu Đâu.
Lý Đâu Đâu không có nỗi ưu tư đó. Trước kia lúc còn theo sư phụ, cậu từng nghĩ, sau này liệu mình có trở thành người giống sư phụ hay không, rồi lại thấy không ổn lắm. Không phải cậu thấy sư phụ không tốt, mà là tính cách sư phụ có phần không hợp với cậu. Có những lúc cậu muốn tranh giành, còn sư phụ lại theo đuổi lối sống vô vi không tranh.
Sư phụ nói, một đời người sống được đến già rồi chết, đó là tu hành khó nhất.
Lý Đâu Đâu từng hỏi ông, ai cũng muốn sống đến già, nhưng thế đạo này có cho đâu, nên việc này chẳng liên quan gì đến tu hành, đó là chuyện của thế đạo. Sư phụ bảo cậu nói năng bậy bạ, rời bỏ thế đạo thì còn gọi là tu hành gì nữa? Nói nghe hay thì là phi thăng, nói khó nghe thì là "ngỏm củ tỏi"... Những gì sư phụ dạy cậu, phàm việc gì cũng cần có một chừng mực, nhưng chừng mực của sư phụ lại quá nhiều, đủ loại đủ kiểu, nên thành ra rất mệt mỏi.
"Nếu có một ngày..." Hạ Hầu Trác nhìn về phía xa nói: "Ta có thể dùng sức mình gánh vác Đại Sở, dù cho bước chân có nặng tựa ngàn cân, ta vẫn sẽ cất cao tiếng hát, ngâm nga khúc trường ca."
Câu nói này khiến lòng Lý Đâu Đâu bỗng chốc sục sôi, ý niệm trước nay chưa từng xuất hiện ngày càng mãnh liệt. Cậu muốn làm một quân nhân.
Đúng lúc này, Trường Mi đạo nhân xách theo hai con cá vừa bắt được ở đầm nước đi tới, vẻ mặt tươi cười khiến người ta cảm thấy ông thật là một người dễ dàng thỏa mãn.
"Đâu nhi, nướng cá đi." Trường Mi đạo nhân giơ con cá trong tay lên.
Hạ Hầu Trác không nhịn được cười: "Đâu nhi, cái tên này nghe hay hơn Lý Sất."
Lý Đâu Đâu liếc hắn một cái: "Ngươi không có nhũ danh à?"
Hạ Hầu Trác lắc đầu: "Ta không có, ai cần cái thứ đó."
Lý Đâu Đâu tinh ý nhận ra hắn đang nói dối qua ánh mắt, bèn tiến lại gần, dùng vai hích Hạ Hầu Trác, vừa hích vừa nói: "Nói đi mà, đâu có ai khác, ta cũng không đi rêu rao đâu."
"Ta thực sự không có." Hạ Hầu Trác đứng dậy nói: "Ta đi nướng cá đây."
Lý Đâu Đâu nói: "Nhũ danh thông thường đều là lấy chữ cuối cùng của tên rồi thêm chữ 'nhi', chẳng lẽ ngươi tên Trác nhi?"
Hạ Hầu Trác dừng bước, quay đầu nhìn Lý Đâu Đâu: "Sao ngươi lại đáng ghét thế nhỉ?"
Lý Đâu Đâu nói: "Ngươi không nói cho ta thì ta cứ đoán mãi, không phải Trác nhi, chẳng lẽ là Hầu nhi?"
"Thiết Trụ!" Hạ Hầu Trác hừ một tiếng nói: "Mẹ ta đặt đấy... Sau này nếu ta nghe ngươi nhắc lại, ta sẽ giết ngươi, nếu còn đến làm phiền ta, ta sẽ giết ngươi hai lần."
Lý Đâu Đâu gật đầu nghiêm túc nói: "Đã rõ, Hạ Hầu Thiết Trụ."
Hạ Hầu Trác vung tay tát tới, Lý Đâu Đâu đã sớm chạy biến từ lâu.
Ba người chơi trên núi Phượng Minh một ngày, ăn cá nướng, uống chút rượu gạo mang theo. Khi mặt trời ngả về tây, họ xuống núi, mấy đạo nhân giữ cổng đang đứng bên đường cúi chào tiễn biệt một chiếc xe ngựa, trông vô cùng cung kính.
"Đâu nhi." Hạ Hầu Trác đá vào mông Lý Đâu Đâu một cái: "Ngươi thấy chiếc xe ngựa đó không?"
"Thấy chứ."
"Thấy huy hiệu trên xe không?"
"Cái thứ trông như đám mây đó hả?"
"Ừ, huy hiệu Cẩm Vân, tượng trưng cho Hứa gia ở Ký Châu. Trong các gia tộc ở Ký Châu, Hứa gia có thể xếp vào hàng top ba. Xe ngựa có huy hiệu Cẩm Vân thì ở thành Ký Châu không ai dám tùy tiện gây khó dễ."
Lý Đâu Đâu tò mò hỏi: "Vậy huy hiệu nhà ngươi là gì?"
Hạ Hầu Trác nhún vai nói: "Không có."
Lý Đâu Đâu: "Ngươi đến cả Thiết Trụ còn nói cho ta, một cái huy hiệu sao lại không chịu nói."
Hạ Hầu Trác lắc đầu: "Năm sau đi."
Sau một hồi im lặng, hắn hỏi Lý Đâu Đâu một câu: "Nếu sau này ngươi trở thành một đại anh hùng được người người kính ngưỡng, ngươi khai sáng gia tộc của mình, ngươi sẽ dùng cái gì làm huy hiệu?"
Lý Đâu Đâu đáp: "Vấn đề này..." Cậu hoàn toàn chưa từng nghĩ tới, vì điều đó không thực tế. Khai sáng một gia tộc... người không có công trạng vang dội thì sao có thể khai sáng gia tộc? Gia tộc mà Hạ Hầu Trác nói không phải là những kẻ trọc phú, mà là những đại gia tộc có truyền thừa, ví như Hứa gia vừa thấy kia. Cậu suy nghĩ hồi lâu cũng không ra, đành lắc đầu: "Chuyện này ta tạm thời chưa nghĩ tới, hoàn toàn không có đầu mối."
Hạ Hầu Trác giải thích: "Huy hiệu gia tộc, thường thấy nhất là dùng trực tiếp họ của mình. Nhưng ngươi cũng biết đấy, ví dụ đều là họ Lý, Lý gia ở Lũng Hữu và Lý gia ở Kiến Nghiệp vốn chẳng có quan hệ gì. Gia tộc dùng họ Lý làm huy hiệu lại quá nhiều, để phân biệt tôn ti, Lý gia Lũng Hữu mạnh nhất dùng hình Thanh Điểu."
"Hoàng hậu đương triều xuất thân từ Lý gia Lũng Hữu, Thái tử phi cũng vậy. Lý gia vinh hiển đời đời, Đại Sở mấy trăm năm, Lý gia Lũng Hữu đã xuất ra bảy vị hoàng hậu, sắp tới sẽ có vị thứ tám, nên hoàng tộc cho phép Lý gia dùng Thanh Điểu làm huy hiệu."
Lý Đâu Đâu nghe xong cười nói: "Vẽ hình thì phiền quá, dùng họ thì bị trùng, vậy thì dùng tên đi."
"Đâu?!" Hạ Hầu Trác nheo mắt nói: "Huy hiệu nhà ngươi là một chữ 'Đâu' to đùng à?"
Lý Đâu Đâu: "..."
Cậu suy nghĩ một chút rồi nói: "Sau này nếu ta thực sự có thể khai sáng một gia tộc, huy hiệu nhà ta sẽ dùng chữ cuối trong tên của vợ ta."
"Eo!" Hạ Hầu Trác nhìn Lý Đâu Đâu đầy vẻ khinh bỉ: "Ngươi lại có cái suy nghĩ không biết xấu hổ như vậy."
Lý Đâu Đâu cười: "Người như ta mà có người nguyện ý đi theo, còn cùng ta khai sáng một gia tộc, ngươi nghĩ xem, người ta đã phải chịu bao nhiêu khổ cực? Chịu bao nhiêu uất ức chứ?"
Hạ Hầu Trác nhìn Lý Đâu Đâu bằng ánh mắt đầy kính nể: "Tại sao ngươi mới mười một tuổi mà đã nghĩ những điều này?"
Lý Đâu Đâu cũng ngẩn người: "Đúng vậy, tại sao mình lại nghĩ những điều này nhỉ?"
Hạ Hầu Trác nhìn về phía Trường Mi đạo nhân, đạo nhân vội vàng lắc đầu: "Không phải chuyện của ta, ta tuy không có đàn bà, nhưng cũng không gấp gáp đến thế. Ta vốn dĩ không gấp, năm mười một tuổi chắc ta vẫn đang chơi bùn."
Hạ Hầu Trác hỏi: "Đạo trưởng, có phải ngài vì chơi bùn mà lỡ dở cả đời không?"
Hắn nhìn Trường Mi đạo nhân, thầm nghĩ vì chơi bùn mà đến đàn bà cũng không cần... Đạo trưởng đúng là tiên nhân thật rồi.
Trường Mi đạo nhân thở dài: "Hạ Hầu công tử, nếu cậu không biết cách trò chuyện thì cứ trò chuyện nhiều với Lý Đâu Đâu đi, hai người các cậu chẳng ai chê ai đâu."
Hạ Hầu Trác cười lớn: "Đâu nhi thú vị thật."
Lý Đâu Đâu nói: "Có thể đừng dùng giọng bề trên để nói chuyện với ta không? Ta và ngươi ngang hàng luận giao, nếu ngươi còn gọi ta là Đâu nhi, ta sẽ lôi Thiết Trụ ra đấy."
Hạ Hầu Trác lắc đầu: "Được được được, chúng ta không đụng chạm nhau, ngươi không nhắc, ta không nhắc."
Khi họ trở về khách điếm, Hạ Hầu Trác vẫn như mọi khi đứng đợi bên ngoài. Hắn không quen vào những khách điếm nhỏ này, hắn thấy không sạch sẽ, đến cả mùi vị cũng khó lòng chịu nổi.
Lý Đâu Đâu theo sư phụ lên lầu, cất đồ Hạ Hầu Trác mua trên đường xong, Trường Mi đạo nhân kéo Lý Đâu Đâu ngồi xuống bên cạnh.
Trường Mi đạo nhân hỏi cậu: "Con đã biết thân phận của Hạ Hầu công tử là gì chưa?"
"Không biết, nhưng hắn tự nói ở thành Ký Châu không ai dám đắc tội cha hắn."
Trường Mi đạo nhân suy nghĩ một chút rồi nói: "Chẳng lẽ là Tiết độ sứ đại nhân?" Tiết độ sứ Ký Châu chính là thổ hoàng đế ở đây, không ai có chức quan cao hơn Tiết độ sứ, hơn nữa còn nắm giữ binh quyền. Ông lắc đầu: "Nhưng không đúng, Tiết độ sứ đại nhân họ Tăng, hắn họ Hạ Hầu, trừ khi hắn theo họ mẹ."
Lý Đâu Đâu nói: "Sư phụ, hắn ở trên núi mắng Tiết độ sứ đại nhân như thế, người nghĩ hắn có thể là con trai Tiết độ sứ không?"
Trường Mi đạo nhân bỗng nhớ ra điều gì, sắc mặt lập tức thay đổi.
"Nếu... hắn là con của người đó, vậy sau này con tốt nhất nên tránh xa hắn ra." Trường Mi đạo nhân nói với ánh mắt kỳ lạ.
"Tại sao ai cũng muốn con tránh xa Hạ Hầu Trác?" Lý Đâu Đâu lần này thực sự tức giận. Khi giáo tập Yến Thanh Chi nói, cậu không để tâm, vì với cậu, Yến Thanh Chi chỉ là thầy giáo. Thím Ngô ở nhà ăn nói vậy, Lý Đâu Đâu cũng không để tâm, vì thím Ngô không phải người thân thiết. Nhưng sư phụ thì khác, sư phụ nói ra những lời này, Lý Đâu Đâu thực sự giận.
"Con đừng trừng mắt với ta như vậy, ta là muốn tốt cho con." Trường Mi đạo nhân kéo Lý Đâu Đâu nói: "Trong thành Ký Châu này, còn ai lớn hơn Tiết độ sứ? Ta vừa rồi đã sơ suất, cứ tưởng hắn là công tử của vị đại gia nào nắm thực quyền, nhưng giờ mới hiểu ra, cái gọi là thực quyền, trong mắt cha hắn chẳng là gì cả. Mà cha hắn lại là một người cực kỳ đặc biệt, sư phụ thực sự muốn tốt cho con..."
"Sư phụ!" Lý Đâu Đâu đứng dậy nghiêm túc nói: "Con sẽ không tránh xa hắn, hắn là người bạn đầu tiên của con."
"Sao con có thể kết bạn với hắn?" Trường Mi đạo nhân sốt sắng: "Hai người các con vốn dĩ không thuộc về cùng một thế giới, hắn là..."
Lời Trường Mi đạo nhân chưa nói hết đã bị Lý Đâu Đâu ngắt lời. Đây là lần đầu tiên Lý Đâu Đâu vô lễ ngăn cản sư phụ nói hết câu.
"Vốn dĩ con còn chút tò mò về gia thế của hắn, nhưng sư phụ nói vậy, con không tò mò nữa. Con không quan tâm cha hắn là ai, bạn con là Hạ Hầu Trác chứ không phải cha hắn. Nếu con và hắn không cùng một thế giới, chúng con đã không trở thành bạn bè." Lý Đâu Đâu thở dài như một người lớn: "Sư phụ, người từng dạy con, 'Tặng ta cành đào, báo đáp bằng ngọc quý'."
Cậu quay người bước ra ngoài: "Hơn nữa con đã học được một điều từ hắn, cũng đã đặt ra một mục tiêu."
"Con đừng đi vội." Trường Mi đạo nhân tiến lên kéo Lý Đâu Đâu lại hỏi: "Điều gì? Mục tiêu gì?"
Lý Đâu Đâu lớn tiếng đáp: "Con muốn tòng quân. Sau khi tốt nghiệp thư viện, đúng là độ tuổi tòng quân của con, con muốn đến Bắc Cương, hoặc là... năm sau sẽ theo Hạ Hầu Trác đến Bắc Cương."
Sắc mặt Trường Mi đạo nhân lập tức trắng bệch, bỗng giơ tay tát Lý Đâu Đâu một cái: "Con không được phép!"
Lý Đâu Đâu ôm mặt hỏi: "Tại sao?"
"Không có tại sao cả, ta không cho phép con tòng quân." Tay Trường Mi đạo nhân run rẩy vì kích động, ông trừng mắt nhìn Lý Đâu Đâu hồi lâu, sau khi bình tâm lại mới nói: "Con có biết chiến trường trông như thế nào không? Con có biết chiến tranh là gì không? Ta nuôi con lớn, chỉ mong con được sống bình an."
Lý Đâu Đâu liếc nhìn ông, không nói lời nào, quay người bước nhanh xuống lầu.
Hạ Hầu Trác ở cửa khách điếm đang ngồi xổm trêu chọc một chú chó hoang nhỏ, nghe tiếng bước chân trên cầu thang bèn quay đầu lại, vừa nhìn đã thấy vết tay đỏ hằn trên mặt Lý Đâu Đâu.
Lý Đâu Đâu định nói gì đó, Hạ Hầu Trác lắc đầu với cậu: "Ta nghe thấy hết rồi."
Hắn đứng dậy, hai tay ôm sau gáy bước đi như mọi khi. Lý Đâu Đâu ngẩn người đứng đó, nhất thời không biết nên nói gì.
Hạ Hầu Trác quay đầu lại, mỉm cười rạng rỡ dưới ánh mặt trời: "Đã không muốn tránh xa ta, còn không mau theo sát một chút? Đâu nhi."
"Hạ Hầu Thiết Trụ!"