Xe chạy từ sân bay thẳng đến khu Balestier.
Đây là nơi ở đầu tiên của tôi khi đến Singapore, một căn hộ tại Jalan Rajah.
Căn hộ nhỏ có hai phòng ngủ, chị Phùng ở một phòng cùng bạn trai, bốn du học sinh chúng tôi dùng chung phòng còn lại.
Chúng tôi chào hỏi qua loa với nhau.
"Tôi tên Tôn Kỳ Thụy." Một người cao gầy lên tiếng trước.
Cậu ta trông hoạt bát cởi mở, thích cười thích đùa, nhưng lại phảng phất chút khí chất thư sinh. Sự nho nhã ấy còn mang đến cảm giác dịu dàng, mềm mỏng, đúng là một người thú vị.
"Lỗ Xương." Người này da hơi sẫm màu, trông như một đứa trẻ chỉ biết cặm cụi đọc sách, tính cách có chút giống tôi, không giỏi ăn nói.
"Đỗ Nhạc." Cậu nhóc mập mạp cười nói.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người khi giới thiệu tên mình lại có thể cười tươi đến thế, cứ như vừa kể một câu chuyện cười rất thú vị vậy.
"Vương Tam Hợp." Tôi nói.
Mọi người đều trạc tuổi nhau, qua trò chuyện tôi mới biết, chị Phùng lần này đã lo visa cho hơn hai mươi người chúng tôi.
Chỉ có bốn người chúng tôi ở lại Balestier, những người khác đều ở các địa điểm khác nhau.
Phòng của chúng tôi rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ đủ đặt chật chội hai bộ giường tầng.
Tiền thuê căn phòng nhỏ này là mười nghìn nhân dân tệ một tháng, bốn người chúng tôi chia đều.
Vẫn chưa đến ngày khai giảng, mỗi ngày chúng tôi đều làm quen với lối sống ở Singapore, học cách bắt xe đến trường, làm thủ tục nhập học, vân vân.
Khi rảnh rỗi, chúng tôi thường cùng nhau đi dạo phố.
Lỗ Xương hầu như không đi cùng chúng tôi, cậu ta nói tiếng Anh của mình kém, trước khi khai giảng phải ở nhà ôn tập lại.
Thành ra chỉ có ba chúng tôi đi dạo.
Tuy nhiên, chúng tôi cũng chỉ dám đi đến trạm tàu điện ngầm gần nhất là Toa Payoh MRT để dạo quanh.
Một là để quen thuộc lộ trình bắt xe.
Hai là vì cũng chẳng biết đi đâu khác.
Singapore là một nơi rất kỳ diệu, rất phát triển nhưng cũng rất bình dân.
Chúng tôi đi dạo vài ngày liền nhận ra, đồ đạc ở đây rất khó định nghĩa là đắt hay rẻ.
Hai đồng (đô la Singapore) có thể ăn một bữa cơm, cũng có thể mua một món quần áo.
Đương nhiên, bắt một chuyến xe buýt đi ra ngoài cũng mất hai đồng.
Nghĩa là, tiền bắt xe buýt đi ra ngoài cũng đủ để mua một món quần áo rồi.
Singapore nằm ở xích đạo, nhiệt độ bốn mùa không chênh lệch nhiều, không phân xuân hạ thu đông, quanh năm đều là mùa hè.
Lại là một quốc đảo nên độ ẩm rất cao.
Lần đầu đặt chân đến Singapore, cảm giác đầu tiên cứ như rơi vào một nồi bánh bao đang bốc hơi nghi ngút, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Hơi nước trong không khí nóng đến mức nghẹt thở.
Cũng may đi dạo vài ngày, cơ thể cũng dần thích nghi với khí hậu này.
Khắp nơi ở Singapore đều bán sầu riêng, Đỗ Nhạc rất tò mò, nhất quyết đòi mua một quả, mời tôi và Tôn Kỳ Thụy cùng nếm thử.
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi ăn sầu riêng.
"Ăn thế nào đây?" Tôi hỏi.
"Cái này không khó, tôi thấy họ đều trực tiếp móc ra, dùng tay cầm ăn là được." Đỗ Nhạc nói.
Tôn Kỳ Thụy không chút nghi ngờ, tách vỏ ra, ấn vào phần thịt quả, gắng sức móc một cái...
Cả năm ngón tay đều cắm phập vào...
Vàng vàng, mềm mềm, dính dính, lại còn hôi hôi.
Thật không nỡ nhìn.
"Sao nhìn ghê thế?" Tôi nhíu mày hỏi.
"Đừng kén chọn nữa, nghe nói sầu riêng là vua của các loại trái cây, giàu dinh dưỡng nhất đấy, ăn mau đi!" Đỗ Nhạc vừa nói vừa đưa tay vào móc.
Ba chúng tôi, cố nén sự ghê tởm, liếm ngón tay rồi nuốt xuống.
Khi đó, nhìn cái gì cũng thấy mới lạ, thật sự phấn khích suốt mấy ngày, cảm giác như mình đã đến một quốc gia phát triển, tầm hiểu biết cũng tăng lên không ít.
Chỉ là, chưa đầy hai ngày sau, chúng tôi đã không còn phấn khích nổi nữa.
Tỷ giá hơn năm đồng.
Điều này có nghĩa là mười nghìn tệ nhân dân tệ ở đây chỉ đổi được hơn một nghìn đô la Singapore, còn chưa đến hai nghìn đồng.
Trước khi đến, bản thân tôi cũng chẳng tiết kiệm được bao nhiêu tiền, mấy chục nghìn học phí đóng trước đều là xin cha mẹ.
Lại xin thêm mười nghìn tiền sinh hoạt phí, đến đây đóng tiền thuê nhà cộng tiền cọc, rồi mua một số nhu yếu phẩm hàng ngày, thẻ tàu điện, thẻ điện thoại, bộ chuyển đổi ổ cắm, vân vân, số tiền trong tay bỗng chốc vơi đi quá nửa.
Thật sự không còn mặt mũi nào để mở lời xin tiền gia đình nữa.
Ở trong nước lương tháng chỉ hơn hai nghìn tệ, trừ đi chi tiêu hàng ngày, tiết kiệm được mười nghìn tệ phải thắt lưng buộc bụng hơn một năm trời, nhưng đến đây chỉ đổi được hơn một nghìn đô la Singapore, chẳng thấm vào đâu.
Tục ngữ có câu, trong tay có lương thực, trong lòng mới không hoảng.
Ở đây lảng vảng đã nửa tháng, công việc lương cao đã hứa hẹn trước đó vẫn chưa thấy động tĩnh gì.
Chúng tôi dần dần đều cảm thấy hoảng sợ.
Hỏi chị Phùng mấy lần, chị ấy cứ ấp a ấp úng, bảo đừng vội, cứ ổn định chỗ ở rồi tính sau.
Ngày nào cũng phải ăn cơm.
Tiền thì vơi đi từng ngày.
Người thì lo âu từng ngày.
Cuối cùng, sau khi nài nỉ ỉ ôi mãi, chị Phùng cũng sắp xếp được việc làm cho chúng tôi.
"Tốt quá rồi, có việc làm rồi!" Đỗ Nhạc vui sướng nhảy cẫng lên, "Tối nay chúng ta ăn một bữa thật ngon để chúc mừng nhé!"
"Hay là đợi đến lúc phát lương rồi hãy ăn mừng." Trong lòng tôi hơi bất an, khéo léo can ngăn.
"Vậy cũng được, đến lúc đó có tiền rồi, có thể đi ăn bữa ngon hơn!" Đỗ Nhạc vui vẻ nói.
"Tôi mà nhận lương, sẽ gửi về cho bố mẹ một ít trước, để họ yên tâm." Tôn Kỳ Thụy mơ màng nghĩ đến.
Chúng tôi phấn khích bàn bạc cả tối, đợi có lương sẽ tiêu thế nào.
Ngày hôm sau.
Đỗ Nhạc và Tôn Kỳ Thụy đi phát báo bên đường.
Tôi và Lỗ Xương đi rửa bát ở quán lẩu.
Một tháng kiếm được vài trăm đô la Singapore.
Đừng nói đến tiền thuê nhà, học phí, hay cái chuyện tốt đẹp là gửi tiền về nhà như đã vẽ ra trước khi đến đây.
Trừ đi tiền xe cộ đi làm, số tiền còn lại không đủ cả tiền ăn.
Giấc mơ sắp tỉnh rồi, không tỉnh là chết đói mất!
Muốn có tiền, chẳng qua chỉ có hai cách, một là tăng thu, hai là giảm chi.
Nhưng đối với những kẻ không tìm được đường kiếm tiền như chúng tôi, giảm chi trở thành cách duy nhất.
Chúng tôi bắt đầu nghĩ đủ mọi cách để tiết kiệm tiền.
Một gói bánh mì trắng giá hơn một đồng, ăn khô có thể ăn được mấy bữa, tiết kiệm được tiền ăn sáng cả tuần.
Bữa trưa và bữa tối gộp làm một, lại tiết kiệm được một bữa cơm.
Dẫu vậy, vẫn không thể giữ được mấy đồng tiền lẻ trong túi cứ vơi dần đi từng ngày.