Công việc mới rất đơn giản, chỉ cần liên hệ với nhà cung cấp, đối chiếu hóa đơn và kiểm kê phiếu nhập hàng là xong.
Công ty còn có phòng trà, cung cấp cà phê cùng bánh ngọt. So với những ngày tháng trước kia cái gì cũng chỉ biết luộc chín, thì đây quả thực là khác biệt một trời một vực.
Đến giờ là tan làm, buổi tối có thêm rất nhiều thời gian, tôi lại có thể xem những cuốn sách mà sư phụ để lại.
Một buổi tối nọ, khi tôi đang đọc sách thì có người gõ cửa phòng ngủ của chúng tôi.
Tôi mở cửa ra xem, thấy Uy ca đang đứng đó cùng một người đàn ông lạ mặt.
"Uy ca?" Tôi vô cùng ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên anh ấy đến gõ cửa kể từ khi tôi dọn đến đây ở.
Bình thường chúng tôi rất ít khi qua lại phòng của nhau.
"Tam Hợp, đây là chủ nhà." Uy ca giới thiệu.
"Chủ nhà?" Tôi càng ngạc nhiên hơn, "Chủ nhà trong truyền thuyết đây sao? Lại còn đến tìm tôi?"
Uy ca và người chủ nhà đều bật cười.
"Tôi tên là Trần Văn Kiệt." Chủ nhà tự giới thiệu, "Tổng giám đốc Thái đã kể với tôi về cậu, tôi có chút việc muốn nhờ cậu giúp đỡ, gọi điện thoại thì thấy không đủ thành ý nên muốn đích thân đến gặp cậu một chuyến."
"Chào Trần tổng." Tôi gật đầu ra hiệu.
Đúng là vật họp theo loài, người phân theo nhóm. Tổng giám đốc Thái là người tinh tế chu đáo, vị Trần tổng này nói chuyện cũng rất ôn văn nhĩ nhã.
Ngay từ khoảnh khắc cánh cửa mở ra, tôi đã quan sát tướng mạo của Trần tổng.
Lông mày ông ấy thanh nhạt, chân mày lộ rõ da thịt, tú lệ thuận thẳng. Chủ về cát tinh cao chiếu, linh cảm mạnh, vận thế tốt.
Nhiều người lầm tưởng lông mày rậm mắt to mới là tướng tốt.
Thực ra, nếu lông mày vừa rậm vừa đen, vừa thô vừa dài thì người đó tính tình lạnh lùng, nếu lông mày mọc ngược còn dễ nóng nảy xung động.
Lông mày thanh tú lộ rõ da thịt thường là người thuộc kiểu trí tuệ.
Người lông mày thô tráng thường là võ quan, loại người này tính tình nóng nảy gan dạ, thích xông pha trận mạc, nhưng tương đối mà nói sẽ thiếu đi sự linh tính.
Những suy nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu tôi như tia lửa điện.
"Bây giờ cậu có rảnh không? Có tiện cùng tôi ra ngoài tìm chỗ nào đó ngồi nói chuyện chút không?" Trần tổng hỏi.
Có lẽ là liên quan đến một số chuyện riêng tư nên không tiện nói ở đây.
Tôi gật đầu, theo chân ông ấy xuống lầu.
"Nhiệm vụ của tôi hoàn thành rồi, không làm phiền hai người trò chuyện nữa." Uy ca cười nói.
"Vất vả cho cậu rồi, A Uy." Trần tổng gật đầu cảm ơn.
Sau khi A Uy trở về phòng, chỉ còn lại tôi và Trần tổng cùng nhau bước ra ngoài.
Chúng tôi tìm một quán cà phê gần đó, khu biệt thự này không có quá nhiều người, cũng coi như là yên tĩnh.
Sau vài câu xã giao đơn giản, Trần tổng đã đi thẳng vào mục đích: "Hôm nay tôi đến vì con gái mình. Con bé năm nay 16 tuổi, nhưng không thể ra khỏi nhà, cứ ra ngoài là lại nôn mửa. Đi bệnh viện cũng không kiểm tra ra vấn đề gì, không biết có phải là do nguyên nhân phong thủy hay không. Có thể mời tiên sinh đi xem giúp tôi được không?"
Sách sư phụ cho, tôi đã đọc được hơn một nửa.
Trong thâm tâm, tôi rất tin tưởng vào sự chính xác của những gì sư phụ truyền dạy, nhưng tôi lại càng muốn đích thân kiểm chứng trong cuộc sống. Có cơ hội thực hành như vậy, tôi rất sẵn lòng đi xem thử.
Tôi nhìn thời gian: "Hôm nay cũng đã muộn rồi, ngày mai vừa đúng là cuối tuần, chúng ta hẹn sáng mai được không? Bình thường tôi phải đi làm."
"Ừm..." Trần tổng do dự một chút rồi nói, "Sáng mai tôi đã hẹn với một bác sĩ tâm lý, chúng tôi cũng không rõ là vấn đề tinh thần hay là vấn đề phong thủy. Không biết tiên sinh có ngại không? Hoặc là, chúng ta hẹn ngày kia cũng được."
"Có bệnh thì vái tứ phương, điều đó rất dễ hiểu, tôi không ngại. Chỉ cần vị bác sĩ tâm lý kia không ngại là được." Tôi thẳng thắn nói.
Trần tổng rõ ràng đã thở phào nhẹ nhõm: "Trước đây ông ấy từng đến, nói chuyện riêng một lần rồi, ngày mai chỉ là làm một bộ bài kiểm tra tâm lý, có người ở đó cũng được."
Chúng tôi vui vẻ chốt thời gian gặp mặt vào ngày hôm sau.
Sáng sớm hôm sau, khi tôi xuống lầu thì Trần tổng đã đợi sẵn ở cửa.
"Tôi đưa cậu đi trải nghiệm bữa sáng Singapore chính gốc trước. Ăn xong, chúng ta sẽ qua đó." Trần tổng nói.
"Được thôi, đến Singapore lâu như vậy, quả thực tôi không biết bữa sáng Singapore chính gốc trông như thế nào."
Tôi không có yêu cầu cao về ăn uống, cũng không nghiên cứu gì về ẩm thực Singapore.
Trần tổng dẫn tôi đến YaKun (Á Khôn), ông ấy tự gọi hai phần ăn.
Bốn lát bánh mì, hai ly cà phê, cùng bốn quả trứng được bưng lên.
Trứng được ngâm trong nước nóng.
"Trứng ngâm vài phút rồi lấy ra, còn lòng đào, cho thêm nước tương vào là ngon nhất." Trần tổng vừa nói vừa thao tác.
Tôi bắt chước theo, thú thực là tôi chưa từng ăn trứng sống bao giờ, không tanh sao? Tôi thầm nghĩ trong lòng.
Cho nước tương vào khuấy đều, hương vị lại khá bất ngờ, cảm giác còn ngon hơn cả trứng chín hoàn toàn.
Bánh mì nướng thì lại càng ngon hơn, chỉ là bánh mì trắng, nướng xong quết mứt vào, giòn giòn ngọt ngọt, rất thơm.
"Cà phê của Á Khôn khá chính gốc." Trần tổng giới thiệu.
Về cà phê, tôi thực sự không biết thưởng thức.
"Tôi uống cà phê thì thấy vị nào cũng như nhau, nhiều lắm là khác biệt ở chỗ có đường hay không có đường thôi." Tôi nói.
"Ha ha, tiên sinh Tam Hợp đúng là người thật thà." Trần tổng cười sảng khoái.
Ừm, người tầng lớp trên, người nâng người. Không biết thưởng thức cà phê mà cũng có thể được khen đến tận nhân phẩm. Tôi thầm cảm thán trong lòng.