Đến lúc này tôi mới nhận ra, ngoại hình của mình không phải là xấu, mà chỉ là trông rất có thực lực mà thôi.
Nếu tôi mà trông phong độ ngời ngời, đẹp đến mức "họa quốc ương dân", thì có lẽ tôi càng kiếm được nhiều tiền, lại càng dễ bị người ta khinh thường và thương hại.
Khi nhận thức được vấn đề này, ngay lập tức tôi đã xin lỗi mẹ tôi, cảm ơn bà đã sinh ra tôi với một diện mạo đáng tin cậy như thế này.
(Có điều lúc đó tôi hơi xúc động, mẹ tôi nhất thời không phân biệt được tôi đang nói thật hay nói mỉa.)
Bất cứ chuyện gì cũng đều có mặt tốt và mặt xấu.
Không có việc gì là tốt tuyệt đối hay xấu tuyệt đối.
Ví dụ như Helen Keller.
Bà không thể nhìn, không thể nghe, không thể nói.
Nếu bà tầm thường, bà sẽ chỉ là một người mù đáng thương, nhưng nếu bà mạnh mẽ, tất cả mọi người sẽ vì những khiếm khuyết của bà mà tôn sùng và kính phục bà.
Những gì có thể nỗ lực thì hãy nỗ lực, những gì không thể nỗ lực thì hãy buông bỏ.
Khuyết điểm sẽ không vì sự cố chấp của chúng ta mà biến mất.
Chỉ sau khi buông bỏ, những khuyết điểm đó mới có thể trở thành ưu điểm.
Chỉ cần dám đối mặt với hiện thực, nỗi khổ trong lòng sẽ không còn tồn tại.
Tâm có mở rộng, mọi thứ mới ngày càng tốt đẹp hơn.
Khi tôi chấp nhận diện mạo của mình, tôi cũng ngày càng tự tin và vui vẻ hơn.
Hình như, trông cũng ngày càng đẹp ra.
Ngày mười chín tháng sáu Âm lịch là ngày Quán Thế Âm Bồ Tát thành đạo.
Khâu Thư Nghiên hỏi tôi: "Đền Quan Âm ở Bugis cứ vào những ngày đặc biệt thế này đều có hoạt động lớn. Cậu có muốn đi bái lạy không?"
Sau khi trải qua chuyện thi bằng lái xe lần đó, tôi không bao giờ dám kiêu ngạo nói rằng mình không cần nữa.
Thế là hai chúng tôi cùng nhau đi đến đền Quan Âm.
Hôm đó người đông như nêm, trước cửa đền Quan Âm dựng lên những hàng rào xếp hàng hình chữ S dài dằng dặc.
Chúng tôi đi theo hàng, chậm rãi đi vòng qua vòng lại, vất vả lắm mới chen vai thích cánh lách được vào trong.
Người đông quá, ai nấy trên tay đều cầm những nén hương đã thắp, nhắm mắt cúi đầu vái lạy.
Tôi cẩn thận tránh né những nén hương trên tay người khác, kết quả là sơ ý một chút, tôi lại bị tàn hương trên tay mình làm bỏng.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, Khâu Thư Nghiên đã cười hì hì nói: "Chúc mừng, chúc mừng. Hương là kênh giao tiếp với Bồ Tát. Bồ Tát đang thông qua làn hương để điểm hóa cho cậu đấy, tay được chạm hương thơm, hôm nay cậu cầu gì nhất định cũng sẽ được như ý."
Vốn dĩ tôi đã thích lý giải mọi chuyện theo hướng lạc quan, chủ quan xu cát tị hung.
Khâu Thư Nghiên vừa nói thế, tôi lại càng vui vẻ hơn.
Khi lễ bái Bồ Tát, nhìn dòng người đông đúc náo nhiệt xung quanh đang thành tâm quỳ lạy cầu xin, tôi liền nghĩ, mình cũng phải giống như Bồ Tát, đi giúp đỡ nhiều người hơn nữa.
Lúc đó công ty của chúng tôi mới thành lập chưa lâu, tôi thầm nghĩ, nếu sau này công ty kiếm được tiền, tôi cũng sẽ dâng hiến một phần mười giống như bên Cơ Đốc giáo, trích ra 10% thu nhập để làm từ thiện, biến việc bố thí thành thói quen của mình.
Bồ Tát quả thực là cầu gì được nấy, cũng không biết có liên quan gì đến việc tàn hương làm bỏng tay hay không.
Công việc và cuộc sống của tôi, mọi thứ đều thuận buồm xuôi gió.
Một ngày nọ, Đỗ Nhạc và Tôn Kỳ Thụy lần lượt liên lạc với tôi.
Đã lâu không gặp bọn họ, thế là ba người chúng tôi tụ tập lại với nhau.
"Tớ chia tay với Vy Vy rồi." Tôn Kỳ Thụy nói.
"Tại sao thế?" Đỗ Nhạc tò mò hỏi thăm.
Tôn Kỳ Thụy cũng không giấu giếm, thẳng thắn trả lời: "Không nhìn thấy tương lai."
Đỗ Nhạc khó hiểu hỏi: "Nhà Vy Vy chẳng phải rất giàu sao?"
Tôn Kỳ Thụy nói: "Đúng thế, chính vì quá giàu, giàu vượt quá sức tưởng tượng của chúng ta."
Đỗ Nhạc càng mờ mịt hơn: "Vì nhà cô ấy giàu nên cậu mới chia tay?"
"Đại loại là thế." Tôn Kỳ Thụy nói.
Đỗ Nhạc đến Singapore mấy năm nay, vẫn luôn dùng visa sinh viên để làm thêm bất hợp pháp, kiếm chút tiền tiêu vặt.
Cậu ấy không thể hiểu nổi, tại sao lại phải chia tay chỉ vì đối phương quá giàu.