Trong số chúng tôi có những người vốn không quen biết nhau, mà cách nhanh nhất để người lạ nhớ đến mình chính là trổ tài lẻ.
Vị ông chủ này cũng không hề mập mờ, chỉ vào một chiếc xe tại hiện trường của chúng tôi rồi nói: "Chiếc xe này rất dễ gặp tai nạn giao thông. Va quẹt trầy xước không chỉ một hai lần đâu."
Tôi quay đầu nhìn qua, biển số xe quả thực có hơn một con số 7.
Trong hệ thống luận giải biển số xe, số 7 đại diện cho sự va quẹt.
Số 7 nằm ở vị trí nào thì vị trí đó càng dễ bị trầy xước.
Ví dụ bên trái có số 7 thì dễ quẹt bên trái.
Bên phải có số 7 thì dễ quẹt bên phải.
Ở giữa có số 7 thì dễ tông thẳng vào chính diện.
Có nhiều hơn một con số 7 thì không chỉ bị quẹt một lần.
Chúng tôi nhìn nhau ngơ ngác, không biết chủ nhân của chiếc xe là ai.
Ánh mắt chúng tôi đảo qua đảo lại mấy vòng, mới nghe thấy một giọng nói quái gở thong thả vang lên: "Thế này mà cũng tính là dự đoán sao? Ai lái xe mà chẳng có lúc va quẹt cơ chứ?"
Tôi quay đầu lại nhìn, giọng nói phát ra từ một thanh niên mặc áo thun đỏ.
Vài người trên bàn nghe thấy lời anh ta nói liền gật đầu đồng tình.
Vị ông chủ mặc áo xanh phụ trách luận giải kia tỏ ra hơi ngượng ngùng.
Tôi hỏi người mặc áo thun đỏ: "Anh lấy bằng lái xe được bao lâu rồi?"
"Hơn mười năm rồi." Anh ta thong thả đáp.
"Những năm qua, anh bị va quẹt mấy lần rồi?" Tôi hỏi tiếp.
"Cũng chỉ mười mấy lần thôi." Anh ta nói.
Nói xong, anh ta còn bổ sung thêm một câu: "Đều là va chạm nhỏ, không có thương vong gì lớn."
"Đúng vậy," tôi phụ họa theo, "sư phụ vốn dĩ chỉ nói đến chuyện va quẹt thôi mà. Mười mấy lần, anh nghĩ đó là tần suất bình thường sao?"
"Tất nhiên rồi, ngày nào cũng chạy xe trên đường, trung bình một năm mới va chạm nhẹ một hai lần, tỷ lệ này đã là rất thấp rồi." Anh ta nói như thể đó là điều hiển nhiên.
Đây chính là cái gọi là "hiệu ứng đồng thuận giả tạo", hay còn gọi là "hiệu ứng phóng chiếu", tự cho rằng bản thân như thế nào thì người khác cũng sẽ như thế.
Một vị ông chủ lớn tuổi lên tiếng bênh vực: "Tôi lái xe gần mười năm nay, chưa từng xảy ra va quẹt nào."
Người mặc áo thun đỏ vẫn khăng khăng giữ vững quan điểm của mình, khinh khỉnh nói: "Chỉ là trường hợp cá biệt thôi."
Chúng tôi vốn dĩ chỉ tán gẫu cho vui, không cần thiết phải tranh giành thắng thua, mọi người không hiểu lầm nhau là được.
Lại có một cô gái mặc áo trắng hỏi vị sư phụ áo xanh: "Sư phụ, có thể xem giúp tôi một quẻ không?"
Sư phục áo xanh gật đầu, hỏi vài thông tin cơ bản rồi vẽ lên giấy.
Tôi mượn cớ rót nước cho mọi người để liếc nhìn nội dung trên tờ giấy của ông ấy, hóa ra là dùng Kỳ Môn Độn Giáp.
Rót nước xong, tôi lặng lẽ quay về chỗ ngồi của mình.
Sư phụ áo xanh luận giải: "Cô rất thông minh, nhưng con đường học hành lại không thuận lợi."
Cô gái áo trắng phủ nhận: "Tôi học rất giỏi đấy chứ, chưa bao giờ rớt khỏi top 10 toàn trường."
Sư phụ áo xanh nói: "Bởi vậy mới nói cô rất thông minh. Nhưng quẻ tượng hiển thị cô không hề thích học, chỉ ham chơi hơn thôi."
Nói đến đây, ông liếc nhìn xung quanh một lượt, có lẽ là muốn xác nhận xem có ai không tiện nghe những lời này hay không.
Cô gái áo trắng vô tư nói: "Không sao đâu, chuyện gì cũng nói được hết."
Sư phụ áo xanh lúc này mới tiếp tục luận giải: "Cô yêu sớm."
Cô gái áo trắng lại phủ nhận: "Không hề sớm nha. Ngoài hai mươi tuổi tôi mới dùng bao cao su lần đầu đấy."
Gương mặt vốn đã hơi ngượng ngùng của vị sư phụ áo xanh, sau khi nghe thấy ba chữ "bao cao su" thì lại càng thêm lúng túng.
Nhưng ông vẫn quả quyết: "Cô rất thông minh, nhưng tâm trí không đặt vào việc học, thời đi học chắc chắn cô đã có người yêu rồi."
"Ồ, nếu như thế cũng tính thì người để nắm tay nhỏ vẫn có vài người." Cô gái áo trắng dửng dưng nói.
Một người xem quẻ lành nghề sẽ rất khó từ bỏ phán đoán ban đầu của mình.
Chuyện "yêu sớm" này coi như cũng giúp ông ấy gỡ gạc lại chút thể diện.