Tôi nói một hơi hơi nhiều, cũng không biết Ngô Hạo có nhớ nổi không.
Tôi vội uống một ngụm nước ý dĩ để nhuận họng.
Vừa mới nghỉ lấy hơi một chút.
Ngô Hạo đã hỏi: "Sư phụ, nhiều loại sát khí như vậy thì hóa giải thế nào?"
Tôi nghẹn lời, chẳng muốn nói chuyện.
Ngô Hạo nhạy bén nhận ra cảm xúc của tôi, bèn hỏi: "Sao thế sư phụ? Hóa giải sát khí khó lắm ạ?"
Tôi liếc cậu ta một cái rồi bảo: "Không phải chuyện khó hay không, mà là không ai hỏi như cậu cả."
"Hả? Hỏi không đúng ạ? Thế thì nên hỏi thế nào?" Ngô Hạo khó hiểu hỏi lại.
Ngô Hạo là một người rất thông minh, nhưng chẳng hiểu sao cứ đụng đến huyền học là lại mơ hồ.
Tôi hỏi cậu ta: "Khi cậu đi gặp khách hàng, cậu có đặt một câu hỏi chỉ vỏn vẹn ba năm chữ, rồi để khách hàng thao thao bất tuyệt suốt nửa tiếng không? Khách hàng vừa nói xong, cậu