Lại có người hỏi: "Nhưng sao tôi nghe nói Đạo gia theo thuyết hữu thần nhỉ?"
Tôi đùa: "Đạo gia nhẫn nhục mà. Có người cứ nhất quyết muốn biến đại tự nhiên thành thần tự nhiên, rồi gán cho Đạo gia cái mác hữu thần. Hữu thần hay vô thần thì cũng chỉ là một cái danh xưng mà thôi. Đạo gia không tranh luận với họ."
Người đó vẫn chưa tin lắm, gặng hỏi: "Vậy làm sao cậu chứng minh được Đạo gia là vô thần luận?"
Tôi hỏi ngược lại: "Trong điển tịch Đạo giáo 'Bào Phác Tử - Nội Thiên' có một câu thế này: 'Mệnh ta do ta chứ không do trời'. Anh nghĩ xem, người tin theo quan niệm này có thể là người theo thuyết hữu thần sao?"
Người đó ngẩn ra một lúc, nhìn mục sư Billy rồi lại nhìn tôi, hỏi: "Lúc nãy mục sư Billy có nói câu thơ 'Dám bảo nhật nguyệt đổi tân thiên', câu này chẳng phải là của ông Mao sao?"
Tôi gật đầu: "Đúng thế, cho nên mới là vô thần luận đấy."
Người đó lại lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi, bảo: "Không phải, không phải, tôi không có ý đó. Ý tôi muốn hỏi là, câu 'Mệnh ta do ta chứ không do trời' và câu 'Dám bảo nhật nguyệt đổi tân thiên' chẳng phải nằm chung trong một bài thơ sao? Sao lại thành của Đạo gia rồi?"
Lúc trước tôi vốn đã nhịn cười, muốn nghiêm túc trao đổi với mọi người một chút. Đến lúc này thì thực sự nhịn không nổi nữa, phì cười thành tiếng.
Cười một lúc lâu tôi mới dừng lại, giải thích: "'Mệnh ta do ta chứ không do trời, hoàn đan hóa vàng ức vạn năm'. Hai câu này là một cặp. Trong 'Ngộ Chân Thiên' cũng có cách nói tương tự: 'Một viên linh đan nuốt vào bụng, mới biết mệnh ta chẳng do trời'. Đạo gia tuy nói về thiên đạo, nói về âm dương ngũ hành, thế nhưng cái họ chú trọng là sự vận dụng âm dương ngũ hành, chứ không phải sùng bái một cách mù quáng. Đạo gia không tin mệnh do trời định, cũng không tin mệnh do thần định. Con người có thể thuận theo thiên địa để thành tựu chính mình."
Có người bán tín bán nghi hỏi: "Ủa? Sao tôi nghe người ta nói là 'Mệnh con người do trời định, nghĩ ngợi lung tung cũng vô dụng'?"
"Ừm..." Tôi suy nghĩ một chút rồi giải thích: "Câu 'Mệnh con người do trời định' và câu 'Mệnh ta do ta chứ không do trời', chữ 'mệnh' trong hai câu này không hoàn toàn mang cùng một ý nghĩa. 'Mệnh con người do trời định', chữ 'mệnh' này là chỉ khoảnh khắc chúng ta sinh ra đời, sinh vào thời đại nào, trong gia đình như thế nào, những điều này là đã định trước. Đây là vạch xuất phát của cuộc đời, định số này chúng ta không thể thay đổi được. Còn 'Mệnh ta do ta chứ không do trời', chữ 'mệnh' này không chỉ vạch xuất phát, mà là chỉ quá trình của cả đời người. Nghĩa là chúng ta có thể mượn sức mạnh của thiên địa ngũ hành để điều chỉnh và kiểm soát cuộc đời mình. Có người gọi đó là vận mệnh. Chữ 'vận' trong vận mệnh là vận động, vận hành. Vạch xuất phát đã định, nhưng bánh xe vận mệnh quay về hướng nào thì con người có thể tự điều chỉnh được. Chưa bàn tới quan điểm này của Đạo gia có lý hay không. Chúng ta cứ nói về Cơ Đốc giáo đi, chẳng phải lúc nãy mục sư Billy cũng đã nói 'Cầu gì được nấy' đó sao? Ngay cả các giáo phái hữu thần thì vận mệnh cũng đâu có cố định, nó vẫn liên quan đến tâm niệm của con người."
Mọi người lại cùng nhìn về phía mục sư Billy.
Mục sư Billy rất thú vị, trong suốt quá trình chúng tôi thảo luận, ông ấy không nói một lời nào, chỉ híp mắt cười lắng nghe. Đúng là một thính giả tuyệt vời.
Khi mọi người nhìn sang, ông ấy vẫn cười híp mắt, có vẻ như không hề có ý định lên tiếng.
Thế là lại có người hỏi tôi: "Đạo gia chẳng phải đều biết bắt quỷ sao? Như vậy mà cũng gọi là vô thần luận được à?"
Ai chà.
Chuyện nọ xọ chuyện kia, rốt cuộc lại hỏi đến vấn đề này rồi.
Nếu tôi không trả lời thì dễ gây hiểu lầm. Còn nếu trả lời thì lại tỏ ra mình là kẻ hiếu thắng thích tranh luận.
Tôi liếc nhìn mục sư Billy một cái, ông ấy vẫn cười khà khà, nghe đến là thích thú.