Mọi người cùng nhau trò chuyện, càng nghe càng thấy thú vị.
Lại có một chàng trai trẻ tuổi hơn đứng dậy, hỏi: "Chào các vị sư phụ, vài ngày trước con có học được cách xưng cốt toán mệnh."
"Chỉ cần đối chiếu với một bảng xưng cốt toán mệnh, cộng dồn trọng lượng tương ứng với năm, tháng, ngày, giờ sinh của bản thân là có thể ra kết quả."
"Kết quả đo lường là từng bài thơ nhỏ, gọi là xưng cốt ca, dùng để phán đoán vận mệnh cả đời này ra sao."
"Thấp nhất bắt đầu từ 2 lượng 1, cao nhất là 7 lượng 2."
"Câu hỏi của con là, con chỉ có hơn 3 lượng."
"Trọng lượng này quá thấp."
"Xin hỏi sư phụ, thuật toán này độ chính xác có cao không?"
"Con sợ mệnh mình không tốt."
Lần này đại sư huynh vẫn là người trả lời: "Xưng cốt toán mệnh vì sự giản tiện mà được phổ biến rất rộng rãi."
"Nó cũng có tính tham khảo nhất định."
"Tuy nhiên, không phải trọng lượng xưng cốt thấp thì nhất định là không tốt."
"Mọi người có thể tự tính thử, trọng lượng xưng cốt của những vĩ nhân, rất nhiều người cũng chỉ hơn 3 lượng."
"Thuật toán này nói trọng lượng lớn, phúc khí lớn, là nói về sự an ổn trong cuộc sống."
"Phàm là những người có thành tựu lớn, những trắc trở họ trải qua đều sẽ nhiều hơn người bình thường."
"Cho nên, mệnh hơn 3 lượng cũng không nhất định mang ý nghĩa là không tốt!"
"Cũng có khả năng, đó là người có thành tựu phi thường."
Chàng trai trẻ vui vẻ trút bỏ gánh nặng.
Ngay sau đó, lại có một chàng trai trẻ khác đứng dậy: "Sư phụ, con thấy người khác tu hành có thể mở thiên nhãn, có thể cảm nhận được những thứ mà người bình thường không thể cảm nhận, con ngưỡng mộ lắm."
"Con cũng muốn tu hành."
"Nhưng có người bảo con, thể chất của con không thích hợp để mở thiên nhãn."
"Con thật sự không thể mở được sao?"
Đại sư huynh nói: "Câu hỏi của cậu, thoạt nhìn là một vấn đề, thực ra là ba vấn đề."
"Thứ nhất, tu hành."
"Thứ hai, mở thiên nhãn."
"Thứ ba, cảm nhận nhạy bén hơn."
"Tu hành rồi, mở thiên nhãn rồi, cảm nhận sẽ nhạy bén hơn."
"Cái cậu muốn theo đuổi là kết quả này, đúng không?"
"Nhưng lại sợ thể chất bản thân không phù hợp, hay nói cách khác là không có thiên phú này?"
Chàng trai trẻ lúc nghe thấy đây là ba vấn đề thì còn hơi ngơ ngác.
Nhưng sau đó lại liên tục gật đầu đáp: "Đúng đúng! Chính là ý này."
"Vậy chúng ta hãy nói từ ba khía cạnh."
"Thứ nhất, tu hành."
"Tu hành không phải là một loại nghi thức, không phải cứ đả tọa hay luyện công mới gọi là tu hành."
"Bản thân nhân sinh chính là một cuộc tu hành."
"Tu hành, tu chính là hành vi của chúng ta."
"Tu hành nghiêm túc, hay tu hành không nghiêm túc, đều là một trạng thái hành vi."
"Bất kể là hữu ý hay vô ý."
"Nguyện ý hay không nguyện ý."
"Tu hành là câu hỏi bắt buộc của cuộc đời."
"Rốt cuộc nên tu thế nào?"
"Inamori Kazuo từng nói: Chỉ có đọc sách và kiếm tiền mới là cách tu hành tốt nhất của một người."
"Đọc sách giúp người ta không mê hoặc."
"Kiếm tiền giúp người ta không khuất phục."
"Inamori Kazuo là ai?"
"Ông ấy là một Phật tử."
"Hơn nữa còn là người đầu tiên trên thế giới tạo dựng nên 3 doanh nghiệp nằm trong top 500 thế giới."
"Tu hành, ai ai cũng đang tu."
"Không tồn tại vấn đề thiên phú."
Chàng trai trẻ gật đầu sâu sắc, tỏ ý đã hiểu và đồng tình với lời của đại sư huynh.
Đại sư huynh nói tiếp: "Vấn đề thứ hai, mở thiên nhãn."
"Bất kể là Phật gia hay Đạo gia đều có thần thông."
"Nhưng đều không khuyến khích việc đi theo đuổi thần thông."
"Thần thông là kết quả tự nhiên của việc tu hành nghiêm túc, đến thì nó đến, đi thì nó đi."
"Theo đuổi thần thông là bàng môn tà đạo."
"Không có thiên phú về phương diện bàng môn tà đạo, chưa chắc đã không phải là chuyện tốt!"
Chàng trai vốn đang thấp thỏm bất an, nghe đến đây không khỏi bật cười: "Ơ?"
"Đến chỗ sư phụ, không có thiên phú lại thành chuyện tốt sao?"
"Con đây coi như là trong cái rủi có cái may sao?"
Mọi người cũng đều cười đầy ẩn ý, lắng nghe đại sư huynh giải thích tiếp.