Sách "Lễ Ký" viết: "Tăng Tử nói: Chặt cây phải đúng mùa, săn thú phải đúng thời. Khổng Tử nói: Chặt một cái cây, giết một con thú không đúng thời điểm, ấy là bất hiếu."
Ý muốn nói, dù là chặt cây hay săn bắn thì đều phải thuận theo thiên thời.
Trái với thiên thời chính là bất hiếu.
Mục sư Billy khẽ tụng niệm: "Không sát sinh, ấy là lòng từ bi.
Từ bi là cái tên thứ hai của tình yêu.
Từ bi là cốt lõi của đức tin Cơ Đốc.
Hỡi những kẻ khờ khạo, các ngươi hãy ngộ ra sự sáng suốt; hỡi những kẻ ngu muội, các ngươi hãy thông suốt trong lòng.
Tình yêu của con người luôn đi kèm điều kiện, chỉ có tình yêu của Thiên Chúa mới là vô điều kiện."
Mục sư Billy lúc thì đọc Kinh Thánh, giảng giải những điều ông muốn truyền đạt, lúc lại dùng những lời kinh để giải đáp thắc mắc của mọi người. Người hỏi kẻ đáp, trò chuyện vô cùng vui vẻ.
Lúc sắp ra về, có người lại quay lại chủ đề bố thí.
Người đó thắc mắc: "Nếu dâng hiến, hay nói cách khác là bố thí, có thể nhận lại nhiều của cải hơn, vậy tại sao chỉ có người Do Thái là giàu có nhất?
Các giáo phái khác chẳng phải cũng tuân theo luật dâng hiến một phần mười đó sao?
Phật giáo và Đạo giáo chẳng phải cũng giảng về bố thí đó sao?
Tại sao họ lại không phát tài lớn?
Mà chỉ có người Do Thái là nắm giữ lượng của cải khổng lồ như vậy?"
Mục sư Billy không vội lên tiếng.
Thế là, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi.
Tôi ôn tồn nói: "Sách "Đại Học" có câu: 'Người nhân đức dùng của cải để tu dưỡng bản thân, kẻ bất nhân dùng bản thân để vơ vét của cải'.
Kinh "Phật Sở Hành Tán" giảng: Tiền tài không phải là báu vật vĩnh hằng.
Ý muốn nói, tiền bạc không phải là thứ tồn tại mãi mãi.
Vàng bạc nhiều dễ làm loạn lòng người.
Inamori Kazuo được ca tụng là ông hoàng kinh doanh.
Đi từ thương đạo cho đến Phật đạo.
Ông đã quyên góp toàn bộ cổ phần của mình.
Hơn nữa, khi dẫn dắt hãng hàng không Japan Airlines từ thua lỗ trở lại top 500 thế giới, ông không nhận một đồng lương nào.
Trong sách "Thái Bình Quảng Ký" cũng ghi lại không ít câu chuyện hóa đá thành vàng, một khi nảy sinh lòng tham thì liền rước họa vào thân.
Cả ba nhà Nho, Phật, Đạo đều cho rằng: Tiền nhiều hại thân, cho đi nhiều mới dưỡng được mình."
Mục sư Billy lúc này lại khẽ tụng niệm từng đoạn Kinh Thánh: "Bố thí cho người nghèo là cho Thượng đế vay mượn; Thượng đế nhất định sẽ báo đáp công đức của người đó.
Có người hào phóng ban phát, lại càng giàu thêm; có kẻ keo kiệt quá mức, lại hóa nghèo nàn.
Người có lòng từ thiện tất sẽ giàu có; kẻ ban ơn cho người tất sẽ được nhận lại ơn.
Đừng tích trữ của cải dưới đất, nơi có mối mọt gặm nhấm, rỉ sét làm hỏng, và có kẻ trộm đào ngạch khoét vách để lấy; nhưng hãy tích trữ của cải ở trên trời.
Hãy bán những gì con có mà bố thí cho người nghèo, con sẽ có kho báu ở trên trời.
Chúa Giê-su từng phán: Ban cho thì có phước hơn nhận lãnh."
Nghe đến đây, trong lòng tôi khẽ giật mình.
Cơ Đốc giáo cũng không khuyến khích "tích trữ của cải dưới đất" sao?
Chẳng lẽ Thượng đế cũng cho rằng nhiều tiền của sẽ hại thân?
Vậy... việc người Do Thái nắm giữ lượng của cải khổng lồ có phù hợp với ý nguyện của Thượng đế không?
Trong đầu tôi nảy ra vô vàn suy nghĩ.
Khi chia tay, mọi người chân thành gửi lời cảm ơn tới mục sư Billy.
Tôi cũng cảm thấy bản thân thu hoạch được rất nhiều.
Tôi vội vàng muốn tìm một nơi yên tĩnh để sắp xếp lại những luồng suy nghĩ mới mẻ vừa ùa vào trong tâm trí.
Những lời kinh được tụng lên bằng giọng nói ấm áp, ôn hòa của mục sư Billy cứ văng vẳng bên tai tôi.
Đi kèm với đó là cả những lời trong kinh Phật, kinh Đạo và kinh điển Nho gia.
Những cuốn sách tôi từng đọc trước đây, lúc đó chỉ đơn thuần là đọc qua chứ không có quá nhiều chiêm nghiệm.
Giờ phút này, tất cả bỗng nhiên hiện lên, không ngừng xoay vần trước mắt tôi.
"Các ngươi là đền thờ của Thượng đế, linh hồn của Thượng đế ngự trị trong các ngươi."
"Phật tại Linh Sơn mạc viễn cầu, Linh Sơn chỉ tại nhữ tâm đầu."
"Nguyên chi linh, thiên chi linh dã."
"Tâm giả, thiên địa vạn vật chi chủ dã."
Là ai?
Là ai đang ngự trị bên trong cơ thể chúng ta?
Thần? Phật? Nguyên linh? Tâm? Hồn? Thai nguyên? Nguyên thần? Hay là Phạm Thiên?
(Ngoại truyện: Tôi có quay lại đọc phần bình luận sách, quả thực có rất nhiều cao nhân.
Tôi đã để ảnh chụp màn hình trong phần "Lời tác giả muốn nói" rồi.
Vương Dương Minh từng nói: Ai ai cũng đều là thánh nhân.
Mỗi một con người sinh ra đã tự mang sẵn linh tính trong mình.)